PDA

View Full Version : Love You (Rewrite)


t4123
16-08-2007, 05:56 PM
Author: t4123
Disclaimer: Trong fic của iem thì ai cũng là của iem
Rating: PG -13
Summary: ...Nắng, ngày mới và nước mắt. Anh đang cười




================




Tựa người bên khung cửa sổ, Jung Hoon phóng ánh nhìn ra khoảng trời rộng, trước mắt anh, từng đám mây xám xịt bám lấy nhau, kéo dài, nối tiếp thành một màng đen dày đặc. Chúng trôi lơ lửng, chậm chạp, mang cái lạnh quyện vào không khí qua những cơn gió, nhẹ nhàng phủ lên thành phố cơn mưa đã báo trước.


Vài hạt mưa bắt đầu hắt vào cửa sổ buộc anh phải thôi nhìn ngắm cơn mưa, khép lại khung cửa. Phía sau Jung Hoon, không gian hoàn toàn khác với thế giới bên ngoài, chẳng có tiếng ồn ào của xe cộ, chẳng có tiếng mưa như trút xuống nền đường, cũng không có sự vội vả của dòng người qua lại đang tăng tốc tìm chỗ trú mưa. Trong căn phòng, chỉ có âm thanh của chiếc tivi vang lên đều đều.


Ánh mắt Jung Hoon dừng lại ở ghế sofa. Thoáng chút ngập ngừng, anh không biết có nên khuấy động không gian yên tĩnh của căn phòng hay không? – “Yeonie à, anh pha trà nhé!? Ngoài trời đang mưa, mình cùng uống trà cho ấm!” – Câu trả lời…là có, bởi Jung Hoon biết, sẽ rất nhanh thôi nếu không giúp Yeonie của anh giữ ấm cơ thể, “cảm lạnh” với cô là điều không tránh khỏi.

Jung Hoon vào bếp với vẻ mặt hờn dỗi của một đứa con nít khi không được người lớn quan tâm – “Yeonie, không thèm trả lời anh à, chương trình đó hay đến vậy sao?” – Yeonie vẫn im lặng, Jung Hoon dường như hiểu được số phận của mình nên chẳng kêu ca gì thêm, chỉ nheo nheo đôi mắt hai mí rồi lại lủi thủi vào bếp pha trà.



---



_Yeonie, trà của e...rr…- Jung Hoon nhẹ giọng - Em ngủ rồi à!?

Nhẹ nhàng đặt tách trà nghi ngút khói xuống bàn, Jung Hoon cúi người trao đi một nụ hôn phớt, ánh mắt anh trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết – “Yeonie à, ngủ ngon!”


Jung Hoon cầm tách trà còn lại trên tay, tắt tivi, anh đến bên cửa sổ, ngả lưng ra chiếc ghế con, phóng tầm mắt ra ngoài, có lẽ là muốn ngắm thành phố trong cơn mưa từ lúc nãy. Anh hát gì đó, rất khẽ ...




---

---

---




“Kurikaeshi itta I love you. Sayonarawo shittetayori kagiriaru jikan dakara motto hoshikunaru.”

Không gian yên tĩnh bị phá vỡ, tiếng chuông reo vang cả một góc nhà. Jung Hoon vội chụp lấy điện thoại và bắt máy, anh không muốn Yeonie tỉnh giấc vì tiếng ồn. Hơi nhíu mày, Jung Hoon gắt giọng.

_Jung Woo hả, chuyện gì?

_”…………………………………….”

_Không sao cả. Chỉ là Yeonie đang ngủ, Jung Woo gọi đến mà tớ chưa chỉnh điện thoại ở chế độ rung.

_”………………………………………. .”

_Bậy giờ? Phải xem đã, tớ không muốn để Yeonie ở nhà một mình.

_”……………………………………… ”

_ Thôi được, lát nữa gặp nhau ở bar cũ.


Jung Hoon rời khỏi ghế, chậm rãi lấy khăn choàng và áo khoác. Trước khi ra khỏi nhà, anh không quên đến bên ghế sofa ngắm nhìn Yeonie của anh một lần nữa - “Anh phải đi gặp Jungie. Yeonie à, nếu lạnh thì em vào phòng ngủ nhé, đừng nằm đây, nếu không sẽ cảm mất.” - Chẳng biết Yeonie có nghe được lời dặn dò của anh không nhưng anh chắc chắn, cô sẽ luôn cười khi anh thầm thì vào tai cô như thế. Bất kể cô đang ngủ hay thức giấc.





Căn phòng tiếp tục chìm trong khoảng lặng






---


---


---


---


---





Jung Hoon bước đi chệnh choạng, bỏ mặc sự ồn ào náo nhiệt của quán bar phía sau, anh cố gắng rút điện thoại gọi cho Yeonie. Dù với anh, màn hình điện thoại bây giờ cứ tối sầm lại mà chẳng rõ nguyên nhân tại sao.

_”…………………..”

_Anh đây, Yeonie, anh sắp về rồi.

_”…………………..”

_Xin lỗi Yeonie à, anh đã định về sớm hơn.

_”……………………………….”

_Anh xin lỗi, đùng giận nhé! Jungie giữ anh lại từ chiều đến giờ, cậu ấy không cho anh về

_”……………………………….”

_Chờ anh nhé, anh sẽ đưa em về nhà.

t4123
16-08-2007, 05:58 PM
---


---


Một bước, hai bước, ba bước….khoảng cách từ cửa nhà đến chân Jung Hoon là 3 bước, vậy mà anh chẳng buồn bước tiếp, cứ đứng đó lúi húi lôi điện thoại ra áp vào tai với vẻ chờ đợi.

_Yeonie, anh về rồi, mở cửa cho anh!

_”.....................................”

_Anh có mang chìa khóa nhưng .... chắc do say nên anh chẳng nhớ chìa khóa nhà là chìa nào nữa

_”......................................”

_Mở cửa cho anh đi, say là say còn nhõng nhẽo là nhõng nhẽo, không liên quan gì nhau, Yeonie à.


---

---


Quẳng chiếc khăn choàng cổ xuống sàn, anh đi thẳng vào phòng ngủ rồi cứ thế nằm dài lên giường, giọng anh lúc này vẫn lè nhè, chẳng khá hơn lúc đầu là bao nhiêu - “Yeonie, anh nhức đầu quá, anh ngủ chút thôi rồi đưa em về nhé, mới gần 8 giờ thôi mà!”

Nói rồi, anh ngủ ngay dẫu câu trả lời có ra sao, tất cả cũng là do khi nãy quá chén. Trước khi kéo mền che kín người, anh không quên cởi chiếc áo khoác đang mặc ném sang một bên. Hít thật sâu khi vùi mặt vào đống gối, Jung Hoon nhắm nghiền mắt, miệng anh vẽ thành một đường cong tuyệt hảo - “Lúc chiều em đã vào đây phải không Yeonie!? Mùi nước hoa còn thoảng trên gối, anh thích mùi Vani lắm, Yeonie à!”





---


---


---





Thức dậy với cái đầu đau không tả nổi, Jung Hoon lắc nhẹ nó, cố gắng làm cho mình tỉnh táo, cổ họng anh lúc này như bị thiêu đốt, mà thân người lại trở nên nặng nề khiến anh càng thêm lười biếng - “Yeonie, Yeonie, lấy dùm anh ly nước, anh rát cổ quá!”

Không có tiếng trả lời, Jung Hoon đành leo xuống giường, di chuyển cơ thể uể oải của mình ra khỏi phòng.

_Yeonie, Yeonie à, em ở đâu?

_...............................

_Yeonie, Yeonie ơi!



Tìm khắp nhà nhưng chẳng thấy Yeonie đâu, trong lòng anh chợt xuất hiện cảm giác khó chịu, đôi lông mày mấy chốc mà nhíu lại. Jung Hoon quay lại phóng khách, bất giác nhìn lên tường, trong tít tắc điều anh vừa phát hiện khiến nét mặt anh giãn ra. Kim đồng hồ chỉ 10 giờ 30'. Và có lẽ đúng như anh đoán, Yeonie của anh đã về rồi, về trong lúc anh ngủ.

Lúc này Jung Hoon mới nhớ ra đến cơn khát của mình, anh vào mở tủ lạnh lấy chai nước uống một hơi dài, đâu đó trên khuôn mặt anh phảng phất nét trầm ngâm...


------------- Flash Back -------------

“Kurikaeshi itta I love you. Sayonarawo shittetayori kagiriaru jikan dakara motto hoshikunaru.”

Không gian yên tĩnh bị phá vỡ, tiếng chuông reo vang cả một góc nhà. Jung Hoon vội chụp lấy điện thoại và bắt máy, anh không muốn Yeonie tỉnh giấc vì tiếng ồn. Hơi nhíu mày, Jung Hoon gắt giọng

_Jung Woo hả, chuyện gì?

_”Uhm, tôi đây. Cậu đang làm gì thế, sao lại gắt giọng?”

_Không sao cả. Chỉ là Yeonie đang ngủ, Jung Woo gọi đến mà tớ chưa chỉnh điện thoại ở chế độ rung.

_”Hoonie à. Cậu ra ngoài gặp tôi ngay, chúng ta nên nói chuyện cho rõ ràng”

_Bậy giờ? Phải xem đã, tớ không muốn để Yeonie ở nhà một mình.

_”Cậu thôi đi, người để người khác một mình là Yeonie chứ không phải cậu. Thoát khỏi Yeonie và cái chốn ngột ngạt đó để ra ngoài thở được không!? Bằng không tôi sẽ tới và lôi cậu đi đấy!”

_ Thôi được, lát nữa gặp nhau ở bar cũ.

------------- End Flash Back ------------

t4123
16-08-2007, 05:58 PM
Vẫn ném cái nhìn đăm chiu vào không gian nhỏ bé của căn phòng, bây giờ trông nó đượm buồn. Jung Hoon nghĩ về cuộc gọi của mình trước khi về nhà, ánh mắt anh lại thẫn thờ, cảm giác cô đơn len lỏi trong lòng. - Yeonie à, anh làm thế ... có được không?



“*Được không em? Điều đó có thể chứ? Anh hỏi như vậy quá nhiều lần rồi Yeonie à .... Nhưng cuối cùng, cũng chẳng chờ nổi sự đồng ý của em ... Anh đã làm, đã tự trả lời mình với những suy tưởng về em. Anh biết tất cả các câu nói của em, anh biết khi nào em sẽ dùng chúng, dùng chúng như thế nào ....Để rồi anh đáp lại, đáp lại cho chính anh*”



---




---



Buổi đêm dần buông, mang hơi lạnh, gió và cả sự yên tĩnh. Đôi mắt Jung Hoon hoạt động nhiều hơn, không còn lưng chừng giữa khoảng không nữa, anh quan sát quả lắc đồng hồ trong phòng đang dao động qua lại, rồi đảo mắt ra khoảng trời ngoài kia, qua lớp màng cửa bằng voan mỏng – “Chưa đến lúc!” - Jung Hoon mỉm cười với cái í nghĩ ấy, chỉ là...nụ cười có chút đắng cay.

Jung Hoon nhổm dậy, châm một điếu thuốc, rít từng hơi. Anh chậm rãi nhả khói, những vòng khói trắng nối tiếp bay lên cao, tan trong không trung. Jung Hoon lướt tay trên mặt chiếc tủ con gần giường, anh muốn tìm cái gạt tàn để bỏ tàn thuốc vừa hút xong. Tay anh loạng choạng chạm vào vật gì đó khiến nó rơi xuống đất, bể vỡ. Âm thanh khô khốc vang lên trong căn phòng khiến Jung Hoon hơi giật mình, anh nhận ra dù nó không còn ở hình dạng như cũ - một lọ thủy tinh nhỏ.

Nghe sóng mũi cay cay và như dấu diếm điều gì, Jung Hoon đan hai bàn tay vào nhau, tựa khủya tay lên đầu gối, gục mặt xuống những ngón tay dài thon gọn của người nghệ sỹ dương cầm. Tất cả lại càng làm rõ dáng vẻ nhỏ bé, cô đơn của anh.

_Mùi thơm của em đấy, Yeonie!




Nghẹn ngào.




--------------- Flash back -------------

Một bước, hai bước, ba bước….khoảng cách từ cửa nhà đến chân Jung Hoon là 3 bước, vậy mà anh chẳng buồn bước tiếp, cứ đứng đó lúi húi lôi điện thoại ra áp vào tai với vẻ chờ đợi.

_Yeonie, anh về rồi, mở cửa cho anh!

_” Cuộc gọi sẽ được chuyển sang hộp thư thoại sau tiếng bíp”

_Anh có mang chìa khóa nhưng .... chắc do say nên anh chẳng nhớ chìa khóa nhà là chìa nào nữa

_”......................................”

_Mở cửa cho anh đi, say là say còn nhõng nhẽo là nhõng nhẽo, không liên quan gì nhau, Yeonie à.

---
---



Quẳng chiếc khăn choàng cổ xuống sàn, anh đi thẳng vào phòng ngủ rồi cứ thế nằm dài lên giường, giọng anh lúc này vẫn lè nhè, chẳng khá hơn lúc đầu là bao nhiêu - Yeonie, anh nhức đầu quá, anh ngủ chút thôi rồi đưa em về nhé, mới gần 8 giờ thôi mà!

Nói rồi, anh ngủ ngay dẫu câu trả lời có ra sao, tất cả cũng là do khi nãy quá chén. Trước khi kéo mền che kín người, anh không quên cởi chiếc áo khoác đang mặc ném sang một bên. Hít thật sâu khi vùi mặt vào đống gối, Jung Hoon nhắm nghiền mắt, miệng anh vẽ thành một đường cong tuyệt hảo - Lúc chiều em đã vào đây phải không Yeonie!? Mùi nước hoa còn thoảng trên gối, anh thích mùi Vani lắm, Yeonie à!

--------------- End Flash Back -------------




“*Khi anh về, thêm một lần nữa, lại chẳng thấy em hiện diện trong ngôi nhà này...Như bao lần khác anh chỉ có một mình. Anh huyễn hoặc về sự tồn tại của em, anh mang mùi hương của em đến quanh mình... bằng một lọ nước hoa. Giờ thì nó vỡ rồi, Yeonie à. Hạn định cũng đã hết, 1 tuần cho 2 năm 6 tháng 13 ngày.*”

t4123
16-08-2007, 05:59 PM
Jung Hoon đứng dậy một cách nặng nhọc, dọn đống thủy tinh bể dưới sàn nhà. Vô tình, một mảnh vỡ cứa vào ngón tay anh làm nó rỉ máu. Nhưng chẳng để ý đến việc đó, anh gom tiếp các mảnh khác mà không cảm thấy chút đau đớn nào. Trong ánh vàng mờ nhạt hắt ra từ cây đèn ngủ, khóe mắt anh ngấn nước rồi thành từng giọt long lanh, lăn dài.


Suốt ngày quanh quẩn trong căn nhà này, loanh quanh giữa các phòng, Jung Hoon chưa bao giờ thấy "ngột ngạt" như lời Jung Woo nói ban chiều. Đối với anh, nơi đây hoàn toàn rộng lớn, thậm chí là trống trải. Tuy nhiên, chỉ là hiện thời thôi. Trước kia, nó vừa đủ, cho anh và Chae Yeon hay đúng hơn là Yeonie của anh. Yeonie sẽ chờ anh ở nhà sau giờ làm, nấu sẵn cơm tối. Yeonie cũng sẽ ở lại để cùng anh xem tivi – những chương trình mà cả hai yêu thích. Sau tất cả, anh đưa Yeonie về, rồi hạnh phúc quay xe trở lại nơi có bàn tay chăm sóc của người anh yêu. Nơi thật bình yên.



Tiếng chuông đổ, báo 12 giờ khuya, Jung Hoon khựng người, anh dán mắt vào đồng hồ, nét hụt hẫng chiếm trọn gương mặt thanh tú.



“*Em phải đi đúng không? Có phải anh quá tàn nhẫn, cố níu giữ em cho riêng mình? Anh xin lỗi Yeonie, anh không đủ sức để biến em thành quá khứ. Anh không muốn quên em!*”




Một tai nạn và quá vội vã, Yeonie đến một nơi xa, xa lắm, cái chốn mà Jung Hoon chưa thể đặt chân tới. Dạo ấy trở đi anh ít nói hẳn, những lần anh cười hầu như hiếm hoi, anh ngập đầu trong công việc rồi khi đã mệt nhoài, anh bắt đầu nhớ Yeonie, tự mình gặm nhắm quá khứ về cô. Đôi khi trong cơn mê, nước mắt cứ chảy, không ngừng. Đôi khi trong một ngày chủ nhật, anh đắm mình trong thế giới hoài niệm, không ăn không uống. Cho tới khi mẹ khóc, cho đến khi người thân duy nhất anh yêu thương đau khổ vì anh, anh mới tự ép mình rời xa Yeonie. Anh chọn cách đặt một hạn định - 1 tuần để Yeonie của anh thật sự ở bên anh, để anh mặc sức nghĩ về Yeonie, để anh thấy Yeonie còn hiện hữu, ... để anh tiếp tục yêu Yeonie, để anh nói lời chào tạm biệt, để Yeonie ra đi mãi mãi.



“*Anh không muốn quên em! Nhưng sao chẳng thể làm ngơ trước nước mắt của mẹ, chẳng thể làm ngơ với đôi mắt héo hon của bà vì anh. Hãy nói anh ích kỉ, chỉ biết nghĩ cho cảm xúc của riêng mình mà bỏ mặc em. Hãy nói anh nhẫn tâm, chỉ biết quan tâm đến nỗi đau của gia đình, nỗi lo lắng của bạn bè,…chỉ biết quan tâm đến họ, những người…đang sống. Yeonie à, hãy căm ghét anh đi*”



Tiếng chuông đồng hồ lại vang lên làm đứt dòng suy nghĩ của anh. Jung Hoon nhìn tách trà anh pha sáng nay, nó nguội lạnh và không hề vơi đi tí nào. Anh tiến đến sofa, cầm cái khung hình để trên ghế vuốt ve, tay anh mân mê nó thật dịu dàng.

_Yeonie à, rõ là em không thích hồng trà nhỉ!? Em chẳng đụng đến nó từ sáng đến giờ mà!



Tiếng đồng hồ vẫn vang lên theo nhịp, đã đến lúc kết thúc mọi chuyện. Nước mắt anh rơi, không vì vết thương vẫn đang rỉ máu ở ngón tay mà là vì một vết thương khác, sâu hơn, rỉ máu nhiều hơn ở trong tim. Dẫu tiếc nuối bao nhiêu, thì anh vẫn biết mình đang quá tham lam khi níu kéo thời gian thêm nữa.

Gạt đi thứ nước làm nhòe đôi mắt, Jung Hoon lấy khóa xe, ngập ngừng anh lấy cả chìa khóa cửa nhà cho vào túi. Đúng, bắt đầu từ đây anh phải sửa đi thói quen 1 tuần qua. Anh biết lát nữa đây khi về, anh sẽ không còn được làm nũng, bảo Yeonie ra mở cửa cho nữa, dù lúc ra ngoài anh chẳng bao giờ khóa cửa.

Jung Hoon rời nhà, đằng sau anh, đêm không còn yên tĩnh như cái vốn dĩ phải có của nó. Âm thanh từ đĩa nhạc anh đang nghe dở, vang lên dìu dặc…

t4123
16-08-2007, 06:00 PM
---

---

---

---

---




Trước mặt là sông Hàn, êm đềm và lặng sóng. Jung Hoon đứng đây, ngay tại khúc sông quen thuộc. Anh áp khung hình nhỏ vào ngực, lắng nghe tiếng trái tim đập, nó vẫn nhanh và mạnh, vẫn tràn đầy cảm xúc như khi có Yeonie bên cạnh.

“*Hoonie à, hát cho em nghe một lần nữa đi, bài Now and Forever của Richard Marx*”

“*…Until the day the ocean doesn't touch the Sand. Now and forever I will be your man…*”

“*Hoonie à, được ngồi đây cùng anh, nghe anh hát là điều khiến em hạnh phúc nhất*”


…Until the day the ocean doesn't touch the Sand. Now and forever I will be your man…


Bàn tay phải cố gỡ từng ngón tay trái đang xiết chặt chiếc khung hình nhỏ. Anh khe khẽ hát, lập đi lập lại nhiều lần, cho đến khi dòng sông đón lấy khung hình của Yeonie.

Anh gửi lại nơi này, hình bóng của cô.


_ Yeonie! Anh yêu em.

Nước mắt rơi, Jung Hoon quệt vội nó, cảm giác này đau hơn anh tưởng.



_Yeonie! Anh...rất…rất yêu em

Jung Hoon hét lớn nhưng đứt quãng, anh không muốn nước mắt tiếp tục trào ra ngoài. Anh phải để Yeonie yên tâm ra đi.






...Không kịp nữa, Jung Hoon chẳng ngăn nổi thứ nước mằn mặn ấy chiếm lấy vị giác của mình. Thật vô ích khi cố gắng ngăn dòng nước mắt đang trực trào. Bất lực, anh trao cho nó cái quyền được tung hoành làm đẫm ướt gương mặt anh. Anh bật khóc.


_Yeonie! Anh...đã rất...yêu em


_Anh đã...rất...yêu...em


_Anh...yêu...em

Jung Hoon gào lên trong gió bằng cả một tình yêu anh ấp ủ, nâng niu bấy lâu. Cứ thế giọng anh vỡ òa, nó lạc đi giữ khoảng trời rộng lớn, Jung Hoon mong rằng Yeonie sẽ nghe thấy...tình yêu của anh, nỗi đau của anh dành trọn cho cô.






---

---

---

---





Sức lực tan biến vì gào thét khiến Jung Hoon không thể đứng vững, quỵ đầu gối xuống nền đất cát thô cứng, anh cảm nhận được những tia sáng đầu tiên yếu ớt của ngày mới đang dần thấp sáng mặt sông. Giờ khắc cuối cùng này, anh hiểu mình bắt buộc phải trải qua.

Đưa cánh tay lên cao, Jung Hoon run run duỗi các ngón tay ương bướng và bắt chúng cử động, gượng ép coi đó là cái vẫy chào.

_Em đi nhé, Yeonie!






















Nắng, ngày mới và nước mắt ... Anh đang cười.




the end

dang thanh tu
16-08-2007, 06:54 PM
sao tách ra mỗi đọa ngắn thế
hình như có quá nhiều dấu 3 chấm thì phải
nhưng dù sao mình đây cũng cảm thấy bài này rất hay
thế là phong trào sáng tác trong diễn đàn chúng ta đang nổ ra rất rầm rộ đấy

t4123
16-08-2007, 07:26 PM
@ tú: trong fanfic dấu ... có thể quy định dòng trôi của thời gian

còn tách ra í à, cho dễ đọc, hơn nữa pà 3 muốn cắt ý ra, thế thôi

cám ơn vì đã com ná

hoonsweethoon
16-08-2007, 08:45 PM
uhm, thoáng buồn, nhưng hsh thấy rất ý nghĩa, ko hiểu vì sao, đọc xong mún khóc wa'.
ss tê à, hsh chắc chắn fic ngắn này sẽ là chồi non của 1 tài năng văn học, thực sự đấy!
hsh mong tê típ tục nha!!!

crystal_princess
16-08-2007, 09:31 PM
hay quá nhưng mà công nhận hơi buồn,web mình nhiều ngừi vít fic hay ghia,em thích cả cách miêu tả của ss nữa

buri_lovehoon
19-08-2007, 12:30 PM
hơi buồn nhở
mà má tê lại để appa Hoon khóc gòy ó
đọc xong mà mún khóc dới appa wa' :-&
nhưng ko sao, má vít hay wa' ^^...đọc có cảm giác h/ả JH buồn bã như đang tái hiện trc mắt m` vậy :lovely:...con thix cách m.tả của má :chut:....bái phục...bái phục

mong có phần II típ nhá * được ko :lovely: *...để Yeonie sống lại, à á lộn, một girl ju'ng Yeonie xuất hiện gòy iu JH nha...cho appa khỏi cô đơn nữa :-&

*loveyul*
09-02-2008, 12:56 PM
sau khi đọc xong mình rất xúc động và đây là những lời nhậnk xét của mình nếu có gì hok đúng mong được tác giả tha thứ cho mình nha :

1 câu chuyện buồn nhỉ mang đậm chất Hàn quốc
mình cũng là 1 mem chuyên viết fic buồn
theo mình thì câu chuyện của bạn hay lắm
đan xen giữa quá khứ và hiện tại
đan xen giữa khổ đau và hạnh phúc
ngập tràn trong nước mắt và đau thương nhưng ngày mai ngày mai của nụ cười vẫn đang chờ anh ấy
để quên đi 1 cuộc tình thì quá khó nhưng để thay đổi những cảm xúc những tình cảm mà anh dành trọn cho tình yêu thì càng khó hơn
tai nạn đã cướp đi hình ảnh nàng đã mang lại cho trái tim anh vết thươg quá sâu
làm sao anh có thể lãng quên được nàng
làm sao anh bắt con tim mình thôi nghĩ và nhớ nàng
anh đã chìm trong đau khổ ,nghe nước mắt mặn chát trên môi và anh anh nghe trong tiếng gió lời số phận của mình : những lời nói chân thành : anh đã từng yêu em

t4123
27-08-2010, 05:14 PM
lại thêm 1 ngày buồn tình, mưa không dứt, nhớ oppa nên sửa lại fic ^_^