t4123
09-07-2010, 05:50 PM
Author: t4123
Disclaimer: Trong fic của iem thì oppa là hoàng tử của ie
Rating: PG -13
Summary: Nó sẽ chờ
============
Sáng nay thức giấc, quệt vội nước mắt còn đọng trên mi
Đêm qua, lại một kết cục tan vỡ
Trái tim đau nhói...
Đau cho mình ít và đau cho anh nhiều
Biết nói sao khi nó đã cố gắng
Nhưng vẫn không yêu được anh
Anh quay lưng bước đi
Cố gắng không để nó thấy mình yếu đuối
Anh đâu có biết,
Tất cả thu vào mắt nó,
Bờ vai run run, dáng vẻ cô đơn.
Đường về chắc là xa lắm
Và anh, lại một mình.
Chẳng phải quá tàn nhẫn sao?
Với anh, với chính bản thân
Nó làm tim anh tan vỡ
Mà nó lại không phải loài máu lạnh
Nó cảm nhận được.
Nó thấy mình vướng vào tội lỗi
Nó làm anh đau.
Cả ngày quằng quãi
Nó giam mình trong góc tối
Bạn bè lên án
Gia đình lên án
Bản thân cũng tự lên án
Nó hiểu,
Đã quá lâu rồi cho những cuộc tìm kiếm
Những tháng năm đợi chờ
Một nửa trái tim
Như cơn gió thoảng qua.
Ở nơi nào đó của miền kí ức
Nơi cơn gió bắt đầu
Không gian ngập nắng mới
Đứa bé gái ngồi trên băng ghế đá
Tay mân mê con búp bê xinh đẹp
Đôi mắt to tròn, môi khe khẽ hát
Bé đang chờ một người bạn.
Sao hôm nay lại lâu hơn ngày thường...
Bỗng bé cảm thấy đau
Mái tóc dài đen mượt được tết bím bị giật ngược ra phía sau
Ngỡ ngàng đến hoảng sợ
Bím tóc cứ tiếp tục bị kéo
Lôi bé ra khỏi ghế
Nhiều bàn tay khác liên tục chạm vào người bé
Ngắt, véo liên tục lên thân người nhỏ nhắn
Bé vùng vẫy, để rồi đau hơn.
Những tiếng nói cất lên
" Mày không xứng đáng có đồ chơi đẹp "
" Mày không xứng đáng được cô giáo thương"
" Mày chỉ là con cóc ghẻ xấu xí"
" Mày chẳng là gì nếu không có cha mẹ giàu có"
" Đồ con hoang dơ bẩn"
" Mẹ tao nói, mẹ ruột mày làm gái, sinh ra mày không cha rồi đem bỏ đi trước cửa nhà giàu"
" Ai cũng đối xử tốt với mày vì ba mẹ nuôi mày giàu nhất vùng, ba nuôi mày làm chức lớn"
Tâm hồn non nớt rỉ máu
Đã bao lần cố gắng chai sạn trước những lời nói đó
Mà nay bé vẫn khóc
Dẫu cho không hiểu hết những lời phỉ mạt
Bé vẫn biết mình không được bạn bè chào đón
Rằng, cô giáo có yêu chiều nhưng bé vẫn thấy lạnh khi nhìn vào mắt cô
Rằng, bé đã bị ai đó bỏ đi
Nước mắt bé bắt đầu chảy, tuông ra không ngừng
Dùng hết sức mình để thoát chạy
Bé vẫn bị chúng bắt được
Chẳng thể làm gì hơn, bé nhắm mắt chờ sự trừng phạt đang cận kề
......
Cơn đau đột ngột dừng lại
Phải chăng đã kết thúc?
Hé đôi mắt nhòe nước, bé thầm mong điều đó.
Bóng dáng quen thuộc, bé thấy mình được che chắn.
Lau nước mắt, nhìn cho rõ hơn
Người đó, là người đó.
Nỗi sợ trốn đi đâu mất
Cảm giác an toàn lấp đầy tâm hồn bé
Trước mắt bé là cảnh tượng như trong chuyện cổ tích
Hoàng tử chiến đấu với lũ quái vật, bảo vệ công chúa
Nhưng sao...nước mắt lại rơi nữa thế này
Hoàng tử phải một mình chiến đấu với rất nhiều quái vật
Lần nào cũng thế, hoàng tử luôn bị thương.
Thật không công bằng!
Sao ông trời không bảo vệ cho hoàng tử
Người duy nhất tốt với bé ngoài cha mẹ
Hoàng tử luôn chơi cùng bé bất chấp việc bị bạn bè ghét bỏ
Hoàng tử luôn bảo vệ bé dù bản thân sẽ bị đau
Hoàng tử luôn nhìn bé ấm áp như nắng mặt trời buổi sáng vậy
...
Cho nên bé không thể để hoàng tử chịu đau một mình
Bé lao đến đám đông đang giằng co
Tay chân cố gắng chống trả đòn tấn công từ mấy đứa trẻ khác
Bé cào trúng vào tay một đứa nào đó
Nó hét lên vì đau, vung tay hất bé sang một bên
Bé nhận ra nó là người giữ búp bê xinh đẹp của bé
Bé lại lao đến
Đứa trẻ kia, dường như nhận ra ánh mắt của bé đang hướng về búp bê,
Nó la lớn
" Giữ con nhỏ đó lại! "
Hai đứa khác giữ chặt tay bé
Còn đứa trẻ kia thì ném con búp bê ra đường
Bé gào khóc, vì món quà của mẹ cũng là người bạn cùng ăn cùng ngủ với bé, đã bị dơ mất rồi
Đứa trẻ khi nãy vẫn không thôi làm bé đau lòng
Nó dẫm đạp lên búp bê, đè nghiến búp bê xuống lòng đường
Bé gào khóc mỗi lúc một thảm thiết
Nghe đến não lòng
Mà ở đây, người duy nhất xót xa vì điều đó
Chỉ có hoàng tử.
Muốn cho bé ngừng khóc
Nhất định phải cứu búp bê
Thoát khỏi cuộc chiến với những đứa khác
Hoàng tử chạy đến chỗ đứa trẻ lúc nãy để cướp lại búp bê
Tức thì, thằng bé kia đá văng búp bê ra giữa đường
Lập tức lao theo,
Hoàng tử đã lấy lại được búp bê cho bé
Quay lại nhìn bé với nụ cười đáng yêu nhất
Hoàng tử ngạc nhiên khi bé càng la hét lớn hơn nữa
.............
Lũ trẻ sau một lúc bất động
Hoảng loạn bỏ chạy với khuôn mặt tái xanh
............
Bé loạng choạng lê từng bước đến cạnh hoàng tử
Đặt tay mình lên khuôn mặt nhỏ
Cảm nhận thứ ướt ướt tanh nồng
Hoàng tử mấp máy môi
" Đừng lo..., búp bê của em...đã lấy về rồi"
Một giọt, hai giọt, lăn dài, rơi xuống.
Trời đỗ mưa
....................................
Bệnh viện
Ở một góc hành lang
Có tiếng người to tiếng
" Xin chị bình tĩnh, đừng nói năng lỗ mãng trước mặt con nít "
" Sao lại là lỗ mãng, chính nó đã hại con tôi ra nông nỗi này "
" Sao chị lại đỗ lỗi cho nó?"
" Chính mấy đứa trẻ khác đã nói rằng, con bé này đã quăng con búp bê ra đường và bắt con trai tôi đi nhặt. Rồi thì...tên tài xế đó, ...vì say rượu mà phóng nhanh...rồi thì...Uổng công con tôi luôn tốt với nó"
" Con búp bê là do tôi tặng cho con bé, nó yêu quý con búp bê đó như tôi vậy, sao có thể quăng ra đường rồi bắt con trai chị đi nhặt về, nó là đứa bé nhỏ nhắn, yếu đuối sao có thể làm vậy với một đứa lớn hơn mình. "
" Im đi! Bà ỷ mình nhiều tiền rồi lớn lối sao, tất cả là do con nhỏ này quá xui xẻo. Mẹ thì làm gái, cha thì không rõ là ai, chỉ biết đem xui xẻo đến cho mọi người. Nếu là đứa khác thì thằng con nhà tôi chắc cũng không gặp một đứa say rượu, lái xe quá tốc độ trong khu dân cư,... nếu thế thì, nó đã không...., nếu thế thì...."
Người đàn bà gục xuống, khuôn mặt hốc hác đẫm nước
Người còn lại cũng chẳng thể nói gì hơn
Ngày hôm đó dẫu đã rất mong muốn
Bé cũng không gặp được hoàng tử
........
Hai ngày sau, gia đình họ Jung chuyển đi nơi khác
........
Mười năm trôi qua
Hình ảnh đó vẫn chưa thể nào quên
Nói đúng hơn là chưa bao giờ muốn quên
Có quá ích kỷ không khi bản thân chẳng chịu mở lòng,
Làm người khác tổn thương chỉ vì quá khứ xa xôi,
Chẳng đón nhận bất kì ai, dù biết đó là chân tình!?
Phải! Là ích kỷ khi chỉ cho phép mình sống với kí ức và niềm tin vô vọng
Là ích kỷ với bản thân
Vì một câu nói
.....
" Đừng khóc,.... Oppa khỏe rồi...sẽ tìm em "
Ngày mưa năm đó, nó nhớ như in câu nói này.
Chính nó cũng đã đi tìm
Nhưng thất bại
Khi quay về thì cảnh vật đổi thay, con người cũng thay đổi
Không một tung tích về người đó
Vậy là nó chọn cách chờ,
Chờ cho đến khi người đó tìm thấy nó
Ừ thì nó sẽ chịu hết tất cả
Nói nó ích kỉ, cố chấp, tàn nhẫn cũng được
Nó sẽ vượt qua cảm giác tội lỗi khi khiến trái tim người khác vỡ tan
Nó sẽ vượt qua cảm giác yếu mềm khi thời gian dập tắt niềm tin trong nó
Nó sẽ vượt qua hết
Nó sẽ vì câu nói đó, vì cách người đó bảo vệ nó
Nó sẽ tiếp tục chờ
Chờ một nửa trái tim tìm về với nó
.............
Tíng toong, tíng toong
Người thanh niên nhẩm lại địa chỉ viết trong giấy một nữa
Hôm nay, trời nắng đẹp.
Disclaimer: Trong fic của iem thì oppa là hoàng tử của ie
Rating: PG -13
Summary: Nó sẽ chờ
============
Sáng nay thức giấc, quệt vội nước mắt còn đọng trên mi
Đêm qua, lại một kết cục tan vỡ
Trái tim đau nhói...
Đau cho mình ít và đau cho anh nhiều
Biết nói sao khi nó đã cố gắng
Nhưng vẫn không yêu được anh
Anh quay lưng bước đi
Cố gắng không để nó thấy mình yếu đuối
Anh đâu có biết,
Tất cả thu vào mắt nó,
Bờ vai run run, dáng vẻ cô đơn.
Đường về chắc là xa lắm
Và anh, lại một mình.
Chẳng phải quá tàn nhẫn sao?
Với anh, với chính bản thân
Nó làm tim anh tan vỡ
Mà nó lại không phải loài máu lạnh
Nó cảm nhận được.
Nó thấy mình vướng vào tội lỗi
Nó làm anh đau.
Cả ngày quằng quãi
Nó giam mình trong góc tối
Bạn bè lên án
Gia đình lên án
Bản thân cũng tự lên án
Nó hiểu,
Đã quá lâu rồi cho những cuộc tìm kiếm
Những tháng năm đợi chờ
Một nửa trái tim
Như cơn gió thoảng qua.
Ở nơi nào đó của miền kí ức
Nơi cơn gió bắt đầu
Không gian ngập nắng mới
Đứa bé gái ngồi trên băng ghế đá
Tay mân mê con búp bê xinh đẹp
Đôi mắt to tròn, môi khe khẽ hát
Bé đang chờ một người bạn.
Sao hôm nay lại lâu hơn ngày thường...
Bỗng bé cảm thấy đau
Mái tóc dài đen mượt được tết bím bị giật ngược ra phía sau
Ngỡ ngàng đến hoảng sợ
Bím tóc cứ tiếp tục bị kéo
Lôi bé ra khỏi ghế
Nhiều bàn tay khác liên tục chạm vào người bé
Ngắt, véo liên tục lên thân người nhỏ nhắn
Bé vùng vẫy, để rồi đau hơn.
Những tiếng nói cất lên
" Mày không xứng đáng có đồ chơi đẹp "
" Mày không xứng đáng được cô giáo thương"
" Mày chỉ là con cóc ghẻ xấu xí"
" Mày chẳng là gì nếu không có cha mẹ giàu có"
" Đồ con hoang dơ bẩn"
" Mẹ tao nói, mẹ ruột mày làm gái, sinh ra mày không cha rồi đem bỏ đi trước cửa nhà giàu"
" Ai cũng đối xử tốt với mày vì ba mẹ nuôi mày giàu nhất vùng, ba nuôi mày làm chức lớn"
Tâm hồn non nớt rỉ máu
Đã bao lần cố gắng chai sạn trước những lời nói đó
Mà nay bé vẫn khóc
Dẫu cho không hiểu hết những lời phỉ mạt
Bé vẫn biết mình không được bạn bè chào đón
Rằng, cô giáo có yêu chiều nhưng bé vẫn thấy lạnh khi nhìn vào mắt cô
Rằng, bé đã bị ai đó bỏ đi
Nước mắt bé bắt đầu chảy, tuông ra không ngừng
Dùng hết sức mình để thoát chạy
Bé vẫn bị chúng bắt được
Chẳng thể làm gì hơn, bé nhắm mắt chờ sự trừng phạt đang cận kề
......
Cơn đau đột ngột dừng lại
Phải chăng đã kết thúc?
Hé đôi mắt nhòe nước, bé thầm mong điều đó.
Bóng dáng quen thuộc, bé thấy mình được che chắn.
Lau nước mắt, nhìn cho rõ hơn
Người đó, là người đó.
Nỗi sợ trốn đi đâu mất
Cảm giác an toàn lấp đầy tâm hồn bé
Trước mắt bé là cảnh tượng như trong chuyện cổ tích
Hoàng tử chiến đấu với lũ quái vật, bảo vệ công chúa
Nhưng sao...nước mắt lại rơi nữa thế này
Hoàng tử phải một mình chiến đấu với rất nhiều quái vật
Lần nào cũng thế, hoàng tử luôn bị thương.
Thật không công bằng!
Sao ông trời không bảo vệ cho hoàng tử
Người duy nhất tốt với bé ngoài cha mẹ
Hoàng tử luôn chơi cùng bé bất chấp việc bị bạn bè ghét bỏ
Hoàng tử luôn bảo vệ bé dù bản thân sẽ bị đau
Hoàng tử luôn nhìn bé ấm áp như nắng mặt trời buổi sáng vậy
...
Cho nên bé không thể để hoàng tử chịu đau một mình
Bé lao đến đám đông đang giằng co
Tay chân cố gắng chống trả đòn tấn công từ mấy đứa trẻ khác
Bé cào trúng vào tay một đứa nào đó
Nó hét lên vì đau, vung tay hất bé sang một bên
Bé nhận ra nó là người giữ búp bê xinh đẹp của bé
Bé lại lao đến
Đứa trẻ kia, dường như nhận ra ánh mắt của bé đang hướng về búp bê,
Nó la lớn
" Giữ con nhỏ đó lại! "
Hai đứa khác giữ chặt tay bé
Còn đứa trẻ kia thì ném con búp bê ra đường
Bé gào khóc, vì món quà của mẹ cũng là người bạn cùng ăn cùng ngủ với bé, đã bị dơ mất rồi
Đứa trẻ khi nãy vẫn không thôi làm bé đau lòng
Nó dẫm đạp lên búp bê, đè nghiến búp bê xuống lòng đường
Bé gào khóc mỗi lúc một thảm thiết
Nghe đến não lòng
Mà ở đây, người duy nhất xót xa vì điều đó
Chỉ có hoàng tử.
Muốn cho bé ngừng khóc
Nhất định phải cứu búp bê
Thoát khỏi cuộc chiến với những đứa khác
Hoàng tử chạy đến chỗ đứa trẻ lúc nãy để cướp lại búp bê
Tức thì, thằng bé kia đá văng búp bê ra giữa đường
Lập tức lao theo,
Hoàng tử đã lấy lại được búp bê cho bé
Quay lại nhìn bé với nụ cười đáng yêu nhất
Hoàng tử ngạc nhiên khi bé càng la hét lớn hơn nữa
.............
Lũ trẻ sau một lúc bất động
Hoảng loạn bỏ chạy với khuôn mặt tái xanh
............
Bé loạng choạng lê từng bước đến cạnh hoàng tử
Đặt tay mình lên khuôn mặt nhỏ
Cảm nhận thứ ướt ướt tanh nồng
Hoàng tử mấp máy môi
" Đừng lo..., búp bê của em...đã lấy về rồi"
Một giọt, hai giọt, lăn dài, rơi xuống.
Trời đỗ mưa
....................................
Bệnh viện
Ở một góc hành lang
Có tiếng người to tiếng
" Xin chị bình tĩnh, đừng nói năng lỗ mãng trước mặt con nít "
" Sao lại là lỗ mãng, chính nó đã hại con tôi ra nông nỗi này "
" Sao chị lại đỗ lỗi cho nó?"
" Chính mấy đứa trẻ khác đã nói rằng, con bé này đã quăng con búp bê ra đường và bắt con trai tôi đi nhặt. Rồi thì...tên tài xế đó, ...vì say rượu mà phóng nhanh...rồi thì...Uổng công con tôi luôn tốt với nó"
" Con búp bê là do tôi tặng cho con bé, nó yêu quý con búp bê đó như tôi vậy, sao có thể quăng ra đường rồi bắt con trai chị đi nhặt về, nó là đứa bé nhỏ nhắn, yếu đuối sao có thể làm vậy với một đứa lớn hơn mình. "
" Im đi! Bà ỷ mình nhiều tiền rồi lớn lối sao, tất cả là do con nhỏ này quá xui xẻo. Mẹ thì làm gái, cha thì không rõ là ai, chỉ biết đem xui xẻo đến cho mọi người. Nếu là đứa khác thì thằng con nhà tôi chắc cũng không gặp một đứa say rượu, lái xe quá tốc độ trong khu dân cư,... nếu thế thì, nó đã không...., nếu thế thì...."
Người đàn bà gục xuống, khuôn mặt hốc hác đẫm nước
Người còn lại cũng chẳng thể nói gì hơn
Ngày hôm đó dẫu đã rất mong muốn
Bé cũng không gặp được hoàng tử
........
Hai ngày sau, gia đình họ Jung chuyển đi nơi khác
........
Mười năm trôi qua
Hình ảnh đó vẫn chưa thể nào quên
Nói đúng hơn là chưa bao giờ muốn quên
Có quá ích kỷ không khi bản thân chẳng chịu mở lòng,
Làm người khác tổn thương chỉ vì quá khứ xa xôi,
Chẳng đón nhận bất kì ai, dù biết đó là chân tình!?
Phải! Là ích kỷ khi chỉ cho phép mình sống với kí ức và niềm tin vô vọng
Là ích kỷ với bản thân
Vì một câu nói
.....
" Đừng khóc,.... Oppa khỏe rồi...sẽ tìm em "
Ngày mưa năm đó, nó nhớ như in câu nói này.
Chính nó cũng đã đi tìm
Nhưng thất bại
Khi quay về thì cảnh vật đổi thay, con người cũng thay đổi
Không một tung tích về người đó
Vậy là nó chọn cách chờ,
Chờ cho đến khi người đó tìm thấy nó
Ừ thì nó sẽ chịu hết tất cả
Nói nó ích kỉ, cố chấp, tàn nhẫn cũng được
Nó sẽ vượt qua cảm giác tội lỗi khi khiến trái tim người khác vỡ tan
Nó sẽ vượt qua cảm giác yếu mềm khi thời gian dập tắt niềm tin trong nó
Nó sẽ vượt qua hết
Nó sẽ vì câu nói đó, vì cách người đó bảo vệ nó
Nó sẽ tiếp tục chờ
Chờ một nửa trái tim tìm về với nó
.............
Tíng toong, tíng toong
Người thanh niên nhẩm lại địa chỉ viết trong giấy một nữa
Hôm nay, trời nắng đẹp.