PDA

View Full Version : Các bài viết hay của DAN- dienanh.net


alexx
19-06-2007, 06:15 AM
Thảo nguyên - Văn nghệ miệt vườn box Bae JY

http://img478.imageshack.us/img478/3966/img0072hg6mi4.th.jpg (http://img478.imageshack.us/my.php?image=img0072hg6mi4.jpg)

SỚ TÁO QUÂN BOX BAE – 2006

Hăm ba tháng chạp, cuối năm Bính Tuất
Hai không không sáu
Tầng ngần ngoài cửa, chửa muốn vào ngay
Còn chần, còn chờ, Ngọc Hoàng ra lệnh.....

Ai đó ngoài kia, lấp lấp, ló ló
Sao không vô điện, trình diện ta coi
Táo nhà nào đó, mau mau bẩm báo....

Bẩm thưa Ngọc Hoàng, chính là thần đây
Táo bà là con, ngài còn có nhớ
Hay chăng hở Ngài?

Trăm công, ngàn việc, nhớ không xuể hết
Cả ngàn Táo kia, còn chờ tới phiên
Mau nói ra coi, nhà ngươi là ai?

Năm xửa, năm xưa, hăm ba năm rồi
Thuở ấy còn non, vui chơi tuổi trẻ
Đã từng diện kiến, Hoàng Thượng năm nào
Nơi chốn học đường, nhà Thánh Lò-rèn
Xứ Cà-na-đá...

Bây chừ bóng xế, đầu đà muối tiêu
Vẫn còn ham dzui, thời đại bấm nút
Học chơi mạng nhện, trùng dương vượt sóng
Thiên đình chín tầng, trở nên gang tấc
Cọc, cọc, cạch, cạch, dăm đôi ba phút
Chẳng cần cá chép cũng tới cung đình.

Trình với Ngài rằng, thần thời rất thích
Rằng là xem phim, điện ảnh thế gian
Số là coi báo, thấy nói phim hay
Tò mò xem coi, không ngờ khá hay
Như thế chẳng đã, lót tót lên mạng
Lục lọi tìm tòi, tông tích tài tử
Coi phim, xem hình, mê mẫn tâm thần.

Clíc clíc... clíc clíc... clíc clíc....
Trang 1, trang 2, rồi đến trang 3
Hay quá là hay, mãi mê tìm đọc
Đôi dòng nhỏ xíu, bổng nhiên xuất hiện
ĐIỆN ẢNH chấm NET, dienanh.net
Ấy là nhờ công hai vị thần dân
Speed cùng với, Vô Danh Lão Tăng
Quên mất địa chỉ, chỉ nhớ rằng là
Thiên Long Bát Bộ... chấm còm (?)
Hổng sua, xin ngài đừng trách....
Cho nên phải kể, ấy là công to
Đem đến cho ĐAN, biết bao dân cư!

Căn nhà tên ĐAN, to quá là to
Đi tới, đi lui, lên lầu, xuống hầm,
Ghé thăm điện ảnh khu nhà chú Ba
Chai-na... e-nì-que có khác
Dân cư đông đúc, nhặn xị, hằm bà lằng!
Lạc qua đất Hàn, dân xứ kim chi
Dân tình ở đây được cái.... hiền hòa!
Xẹt qua xứ Mỹ, lạc chợ Hồ-Ly
Ngàn tin, trăm phim có tất!
Ghé thử chợ hình, hoạt họa trẻ em
Hình ơi là hình, thấy mà phát mê
Có điều hơi quợn, con trẻ thời nay
Sao lại hay thích vai-ồ-lăn dzậy?
Tâm sự, nhật ký, thi đua, phỏng vấn,
Kỷ thuật, kỷ niệm, ôi thôi đủ thứ
Muôn màu, muôn vẻ, cái xứ ĐAN này.

Ký ký, cóp cóp, tin tức, dữ kiện
Suốt một năm qua, ba trăm sáu lăm
Ngày ngắn, đêm dài, nơi miền bắc cực
Đêm ngắn, ngày dài, nơi miền đất ĐAN
Nay làm tờ sớ, dâng lên Ngọc Hoàng
Chuyện đời, thị phi, sao mà nói hết,
Chỉ xin nhắc đến sự kiện đáng nhớ.

Chữ Việt tròn đầy, trong sáng vô ngần
Chẳng hiểu làm sao, cắt đầu cắt đuôi
Biến thể dị dạng chẳng ra thể thống
Chơi chữ, lâu lâu ấy thế mà ...vui
Chữ sai dùng hoài thế là... mất hay
Mỗi khi đọc tới chẳng hiểu nói chi
Không lẽ tiếng Việt bây giờ ngọng nghịu?
“Yêu” thì nói yêu, sao biến thành “iu”
“Thích” thì nói thích, sao biến thành “thik”
“Nói” thì cho đúng, sao biến thành “nóa”
“Lắm” kia sao biến thành “lém”
Nói lắm thì mệt, lém quá... chẳng ai ưa!
“Buồn” thì nói buồn, sao biến thành “bùn”
Buồn thì là buồn, buồn đâu phải là bùn!

Đáng nhớ thứ hai, ấy là cơn bão
Năm rồi rồng thương cho bão ghé thăm,
Thương quá là thương, một năm ba lần,
Tháng năm, tháng sáu, tháng mười
Bão sung sướng phá, ngang dọc tung hoành
Chỉ khổ dân đen, tán gia bại sản
ĐAN cũng thê thảm, tháng năm đen tối
Hắc xoáy xập nhà, con dân khóc than
Đau nhất chủ nhà, ngậm đắng nuốt cay
Dựng lại nhà mới, ấy thế chưa xong
Sang đến mười hai, cuối năm gần kề
Lại thêm cú nữa, kỷ thuật trục trặc
Ngược dòng thời gian, mất tiêu mấy tháng
Tháng Mười, Muời Một, vài ngày Mười Hai
Tưởng thế đã xong, ấy vẫn chưa xong
Bảy ngày một tuần, đóng cửa năm, ba
Nâng cấp kỷ thuật hay là hắc vô?
Con dân nản lòng chạy tứ chạy tung
Hoang mang, nghi hoặc, mem rụng như sung
Bỏ thì thương, vương thì tội!
Những ai có lòng thì lại thầm mong
Mong ĐAN đừng đóng, cho thuyền có bến
ĐAN mà đóng cửa, biết đi về mô?
Hắc ơi xin ông thương tình đừng phá
Cho trẻ có chốn ghé bến vui chơi
ĐAN tội tình gì? Mà ông ghét bỏ?

Thưa đến cái duyên với nhà box Bae
Cũng tờ báo ấy, nói cái chi chi
Mùa đông tình ca, tình ca mùa đông
Bạch mã hoàng tử xứ củ nhân sâm
Tài tử đất Hàn, thần tượng tuổi trẻ
Họ gọi là Bae, tên kêu Young Joon
Đẹp từ hình tượng, đẹp cả tâm tư
Người sao hiếm có, có một không hai
Bao fans bao phen lên ruột vì chàng!

Gian truân tuổi xuân cơ cực hề chi
Gió biển hương nồng cho đời dậy sóng
Đổi kiếp đổi đời đây những tấn tuồng
Lương tri tuổi trẻ tang bồng đôi vai
Lời chào tình yêu ai đó đưa câu
Chân thật với tình yêu lời con tim
Mối tình đầu trao duyên kể từ đây
Trên đỉnh mùa đông núi Cao Ly xưa
Ngôi sao bắc đẩu chỉ hướng tình anh
Polaris luôn khắc ghi tình em
Lời nào bằng bản tình ca mùa đông
Đời hợp tan, tan hợp chuyện thường tình
Âm thầm sáu bước dẫn tới phân ly
Gương vở lại lành thắm tình papa
Quản lý khách sạn.... quản lý tim ai
Có chàng đông-goan trong xì-căn-đan
Đồn rằng xếch-xi... xếch-xi cấp mấy đây a?
Fans chạy một số, giận chàng mất nết!
Trong Tuyết tháng tư, một phim, hai bản
Thu ngân hai lần, đúng là trúng....mánh
Rầm rộ lăng xê Hoàng Đế và bốn vị thần
Hóa trang cũng lạ, đầu...Nhật, mình...Tây
Cổ phục xứ Hàn, chưa hề thấy có!
Fans An Nam lao xao, chừng nào được xem?
Chẳng những làm vua, trên màn ảnh nhỏ
Lại còn làm cả, Đại sứ văn hóa
Sánh vai cùng nàng nữ y yêu kiều
Đại Trường Kim - Lee Young Ae
Sáng ngời một trời, xi-nê Triều Tiên!

Ngọc Hoàng trên kia, coi ra nóng ruột!
Dân tình đang chờ, sớ nói cái chi
Sao mà lê thê, chừng nào mới dứt?
Thôi dô cho lẹ, còn về xứ tuyết
Luyện truyện, luyện phim, luyện chưởng...

Sang tới dân đen, ý lộn, hổng phải
Sang tới dân tình, đó là những bạn
Những người bạn ảo, thế mà rất hảo.
Trong box nhà Bae, nói sao cho phải
Box, lớp, với nhà....từ nào mới đúng?
Kể mặt chỉ tên, ôi nhiều ghê lắm,
Chỉ xin nhắc đến những tên còn nhớ
Còn ai ẩn mình, chìm trong thinh lặng
Cổ võ tàng hình những lần cập nhật
Xin thứ tội Táo, chẳng biết sớ sao.

Trân châu Ngọc báu box Bae đều có
Song xuân hai đóa, đa tài hai nàng
Angamapo lớp trưởng, anga gọi tắt
Mất tích hơn tháng, phan kêu ơi ới
Ở đâu mau về, phan-phích đang dở
“Tình yêu trở về từ Thiên Đường”
Song hành đã có Louis196 tác giả
“A day without wind” - để gió cuốn đi?
Box Bae vui nhộn, không khí khởi sắc.
Gấu Panda, ấy thời là em
Lễ hội tình yêu chẳng thể thiếu em
Thoắt đó, em đà lên “mốt”
“Mốt” ở box nào chẳng thấy nói năng!
High-priestess, lâu lâu về nhắc
Có ai nhớ em? Thế em nhớ ai?
Lên chức box Choi,Wintersonata3112
Tái xuất giang hồ, ở chốn nơi nao?
Ruồi-lửa-Firefly, có thấy xuất hiện
Lần1, lần 2, lần 3......bay đâu mất rồi!
Lặng lẽ pót hình, lại hay ít nói
Là nàng Lilac-byj89, hoan hô một cái!
Đôrêmon-mèo máy, chuyên gia mò mẫm
Lóng rầy ít thấy, chắc học phờ người!
Thiên-thần-bóng-tối, ẩn mình, lặng thinh
Theo gót sư tỷ Mưa-thủy-tinh chăng?
Bộ ba Va-ta-la, Lạng Sơn đi xa nhớ về!
Âm thầm Cactustran, còn đó hay chăng?
Ba trăm đóa hồng, chẳng thắm vào đâu
So với Ville-rose, thành phố hoa hồng,
Hiver-de-France, có gì lạ không em?
Biển rộng, sóng to, em thân Hoa-biển
May mắn với đời, lucky1981 em ơi!
Đời thường hai mặt, không gì duy nhất
Tình yêu, phải chăng duy nhất, Only-love?
GreatKing-BYJ, ý kiến khá hay,
Không ai hưởng ứng, ôi buồn năm....giây!
Đã là ái mộ, thì phải có hội
Tìm dõi con mắt, không ra một hội
Katie-lin lạc lối fans club nơi đâu?
Rainy1709, “kaka...kaka” mỗi khi xuất hiện
Kaka... kaka là cái chi chi?
Hi hi, Ha ha, Hê hê.... ấy là tiếng cười
Cười lên em ơi, cho đời vui tươi!
Cô bạn VITVIT, mỗi khi đọc tên
Cứ nhầm “vite, vite”, ơi tiếng Lang Sa
“Mau lên, mau lên” bóng cau qua cửa
Tuổi xuân qua mau sao níu lại được
Về quê ăn Tết, cho Táo nhắn nhe
Gởi thương, gởi nhớ, thông xanh Đà Lạt
Nhớ ghé Nam Giao, mì quảng khỏi chê!
Nam nhân hàng xóm, đa tài, đa dạng
Nam nhân nhà Bae, im hơi, kín tiếng
Fanshingdon - Leslie thần tượng,
Hanvu fanBYJ, biến đâu mất rồi!
Bùi Dũng Tuấn, tên Bae chuyển âm,
Mr. Moon, nam nhân xứ Hàn hay gọi,
Korean-Hàn-quốc, thích hơn Vietnamese-Việt-quốc?
Eveningprimrose, tên sao dài ngoẵng,
Chocolate9x_ghienfilm, tên nào dài hơn?
Duongvannam3, khoe tài sao có một lần?
Abcdef.....phải chăng abcd năm xưa thêm chữ?
Pham-Huy-Thong, Duong-Gia-Luan....
Không cần bí danh, cứ thế mà gọi!
Bla bla.... Bla bla... Bla bla...

Sang tới hạng víp, Táo nhớ có ba
Lay-đi phớt, mỹ miều hai nàng
Át-mi thứ nhất, đúp-lờ-viêu gọi
Winter-writer, nữ tướng đất ĐAN
Đây lắm kẻ yêu, cùng nhiều kẻ ghét
Năm xưa, khuôn trăng đầy đặn biết bao
Giờ đây, mình hạc, vóc gầy em ơi!
Hỷ, nộ, ái, ố, tham, sân, si, dục
Hệ lụy trần gian phải chăng đã vướng?
Tình bắc, duyên nam, mong em hạnh phúc!
Át-mi thứ hai, không ai xa lạ
Át-mi chữ đỏ “oánh” lắm ai ơi
Em thời cũng át, sao chữ không màu
Bính Tuất, là cái năm chi?
Bầm mặt, té xe, mất của, hàm oan
Vận đen như lọ, Dế mèn phiêu lưu!
Năm mới năm me mong em đổi vận
Vận đen thành trắng, hóa vàng lên hương!
Gen-thô-mần sê-cần, không ai không biết
Víp cao hơn hết phải kể Tây cuồng
Tắt ba chữ... TDQ... Tiểu Dương Quá
Giữ đúng lời hứa, ba năm về trước
Hẹn ba năm sau, tớ sẽ về hưu.
Quá nhi còn trẻ, sao lại hưu non?
Chung Nam qui ẩn cùng nàng Long nhi?
Táo đây chúc Quá ẩn qui vui vầy!

Phù!
Sao thần già chuyện, mệt muốn đứt hơi
Chuyện ai... hổng phải chuyện mình!
Chuyện mình? Táo xin đôi lời
Táo đến box Bae chẳng phải vì Bae
Chỉ vì cái duyên những người bạn trẻ
Mỗi khi khách đến, đều ra hỏi chào
Lễ phép, lịch sự, ai mà không thương!
Lại nữa, ở đây chưa hề thấy có
Hay nếu có mà Táo chẳng hay (?!)
Cãi cọ lộn xộn, ganh ghét giận hờn
Chỉ thấy tươi cười...chị ơi, em đây!
Ba năm gắn bó, cảm ơn tình em
Cảm kích vô ngần những tâm hồn trẻ
Cho Táo niềm vui, mỗi khi ghé qua
Vấn vương chưa đi cũng vì papa
Ráng pót hết hình, hết truyện cho xong
Phim hết, truyện hết, tình thôi cũng dứt
Táo đành thất hứa không pót tiếp hình
Lời hứa hôm nào gió thoảng mây trôi
Thảo nguyên từ đây thôi hết tang bồng
Đóng cửa tu thân yên bề gia thất!

Năm mới Đinh Hợi, chú lợn ủn ỉn
Táo đây xin chúc huynh, đệ, tỷ, muội
Sức khỏe dồi dào, tài lộc hanh thông
Gia đình an khang, hòa thuận ấm no
Muốn gì được nấy, vui đời, vui ta!

Năm hết, Tết đến, kính chúc Ngọc Hoàng
Độc nhất vô nhị, ngự trên trời cao
Trăm năm vĩnh cữu, thương xót muôn dân
Chăm sóc muôn loài, ban phát hồng ân
No cơm, ấm áo, cảm tình Trời cao
Tạ ơn trọn đời!

Bà Táo box Bae
Bạn này có máu văn nghệ bà cố luôn, nhưng lần mò theo bạn mới biết bạn đã từng đi Hướng đạo sinh trước năm... 1975 o_o

alexx
19-06-2007, 08:09 AM
Không thích Thập diện mai phục, nhưng thích ông Vi Nhất Tiếu :))

Nói một chút về riêng cái tiêu đề.

Sau khi đi xem bộ phim này về, có khá nhiều người chê. Chê vì thật sự không thấy hay. Chê vì thấy thằng khác cũng chê, mình mà khen thì thành dở hơi. Chê để chứng tỏ một con mắt thẩm mỹ khắt khe. Thôi thì đủ kiểu! Có lẽ người ta vẫn còn bị ám ảnh bởi Anh hùng quá nhiều, nên đa phần phán một câu xanh rờn "kém xa Anh hùng về mọi mặt", cá biệt có người còn nói rằng nó kém xa cả Ngọa hổ tàng long - kể cũng hơi buồn cười. Anh hùng, đây là một đề tài gợi nhiều hứng thú - không phải ngẫu nhiên mà những topic luận về Anh hùng thường là rất hot ở Vietkiem, cũng không phải ngẫu nhiên mà những anh hùng ca như Iliad, Odyssey hay Mahabharata sống mãi đến này ngày nay. Có lẽ cũng vì vậy mà người ta "cảm" Anh hùng dễ hơn.

Thất vọng có lẽ cũng từ cái tiêu đề phim mà ra, có phải ai đi xem cũng nghĩ là được thưởng thức những cảnh hoành tráng binh lính ngút ngàn nhưng thực tế thì... đi xem thì biết...

Đây là một trong những lời phê bình điển hình mà chúng ta có thể gặp ở bất cứ đâu khi người ta nhắc đến bộ phim này.

Bởi vậy có lẽ nên nói thẳng ngay từ câu đầu tiên: Ai đi xem Thập diện mai phục với tâm lý chuẩn bị thưởng thức một Troy mang màu sắc phương Đông, nghĩa là biển kiếm rừng đao và âm mưu kinh thiên động địa thì quá sai lầm và ấu trĩ.

Trong một hồi nào đó của Lộc đỉnh ký, Vi Tiểu Bảo từng nhắc tên một trong những vở kinh kịch nổi danh của Trung Quốc có nhan đề "Thập diện mai phục, Hạng Vũ biệt Ngu Cơ". Từ cái tiêu đề này có thể dễ dàng nhận thấy tâm điểm của vở kịch không nằm trong cái hào hùng của trận đánh trên Ô giang, mà lại là cuộc chia ly nhuốm màu tang tóc của Tây Sở bá vương và người ái thiếp. Bởi thế ai trông chờ Thập diện mai phục là hoành tráng, là âm mưu, là máu lửa, tất thảy đều sai lầm. Bộ phim có âm mưu đấy, nhưng cái âm mưu của một Phi đao môn nhỏ bé có là gì so với con ngựa gỗ truyền kỳ của quân Hy Lạp. Bộ phim có đao kiếm đấy, nhưng cái bóng phi đao ấy dù có quỷ dị đi nữa cũng không sánh được với ngọn lao của Achilles về vẻ thần thánh và siêu nhiên đầy sức mạnh. Những cái đó, họ Trương đơn giản dùng nó như một thứ decors cho ý tưởng của mình, vậy thôi.

Thâp diện mai phục, bốn chữ này đồng nghĩa với "bi kịch tình yêu không lối thoát" - a dilemma of love. Cái chết của Tiểu Muội từ góc nhìn nào đó chính là sự lặp lại cái chết của Ngu Cơ. Ngàn năm trước, có một cô gái từng "đến bên chàng, cao tuốt lưỡi gươm xanh, và tự ải" với hy vọng rằng người mình yêu thương sẽ mãi ngẩng cao đầu. Ngàn năm sau, lại có một người con gái rút trong tim mình ngọn phi đao để bảo trì sinh mạng của tình lang với tâm niệm rằng "chàng phải sống"...

Hình như bài viết của con Dơi còn dài nữa, mà lụt lội trôi mất tiêu rồi :help: Ngày nay ở tân DAN cũng như cựu DAN, không còn một chút vết tích nào của Dơi nữa :(

A đây rồi :happy:

Giai nhân nan tái đắc

Thành nghiêng nước đổ mặc bay
Giai nhân
gặp một lần này mà thôi

Tôi có một cái tính hơi xấu (hoặc rất xấu) là ít để ý bài viết của mọi người trong những topic bàn luận về phim ảnh, mà chỉ viết theo ý mình, viết những gì mình nghĩ, không buồn nhìn đến thiên hạ, và cũng không buồn bảo vệ quan điểm của bản thân hay phản đối quan điểm của người khác.

Tôi rate cho TDMP điểm 7/10. Đây là một bộ phim không mạnh về kết cấu và cũng không toàn bích. Kẻ nhặt ra sạn thì nhiều, mà nguời tìm thấy ngọc thì ít. Cũng có vài người khen nhạc phim hay, nhưng thực sự để ý đến nó thì có lẽ không bao nhiêu. Chiều ý một người, tôi quyết định viết vài dòng lạn mạn...

Khi xem TDMP lần thứ ba, tôi cứ ngơ ngẩn vì sao nó tạo cho tôi một cảm giác chao chát khó tả nhưng đầy quen thuộc. Cũng khá tình cờ mà tôi nhận ra điều này, vì vài ngày trước đó tôi xem Love Trilogy của Vương Gia Vệ. Nhà soạn nhạc của TDMP chính là Shigeru Umebayashi, những bản instrumental ông soạn cho TDMP vừa giống mà vừa khác Yumeji's theme, Polonais, Adagio, Long journey và 2046 main theme.

Tôi nghĩ Trương dành không ít tâm huyết cho phim này, theo một cách khác hơn những ưu uất ông đã gửi gắm vào Thu Cúc, Đại hồng đăng hay Phải sống; chứ không đơn giản chỉ vì mục đích thương mại như nhiều người vẫn nghĩ. Mỗi khi xem Hoa dạng niên hoa, tôi cảm thấy tiếng cello như đang quặn thắt theo từng nhịp bước của Tô Lệ Trân dưới ngọn đèn vàng trên con phố nhỏ. Cảm giác của tôi khi nghe Flower garden, Farewell và Bamboo forest đều như vậy. Nhạc của Shigeru nghe thê thiết lắm, và hoàn toàn không hời hợt chút nào. Một khi Trương đã dành cho tác phẩm của mình những giai điệu như thế, ông hẳn phải đang ấp ủ một nỗi niềm tâm sự. Cũng như Vuơng Gia Vệ một đời day dứt với những đam mê và ký ức, những hoài niệm và thương đau.

Tôi nghe Giai nhân ca và cảm nhận được nỗi buồn đang lắng đọng. Lý Diên Niên trước tác khúc ca này khi Lý phu nhân đang ở tột đỉnh của vinh quang, nhan sắc và danh vọng - sủng phi của Hán Vũ đế. Nhưng vì sao âm hưởng bài ca nghe có gì đó héo úa, thê lương và điêu tàn đến thế. Nó như một điềm báo cho cả Lưu và Kim: giai nhân nan tái đắc. Lưu đã có Tiểu Muội một lần, anh ta sẽ đánh mất nàng. Kim sẽ có Tiểu Muội một lần, và anh ta cũng sẽ đánh mất nàng.

Như nhiều người nói, phim này phục vụ cho khán giả phương Tây là chủ yếu. Tình yêu của TDMP không phải là thứ kỳ tình Trung Hoa điển hình "thập niên sinh tử lưỡng mang mang" của Dương Quá và Tiểu Long nữ. Nó là thứ tình yêu phương Tây theo kiểu carpe diem*. Tôi nhớ cảnh Kim và Tiểu Muội ân ái giữa cánh đồng hoa. Cũng chính giữa cánh đồng hoa ấy, không bao lâu sau dòng máu biếc xanh đã nhuộm đẫm khuôn ngực nàng. Tình yêu là thế đó, tàn nhẫn như một giấc mộng giai kỳ ngắn ngủi đến vô tình. Tự nhiên tôi nhớ Máu biếc xanh và ngực tối của Lê Uyên Phương. Tôi hôn em, môi cực cùng ly biệt...

Ám ảnh biệt ly, ám ảnh đoạn lìa chính là như thế... "vừa hoa nở tươi môi, tình nhân đã xa xôi. Ðời ngăn cách nhau hoài, một lần thôi đã không thôi..." Khó mà quên được cảnh Kim và Tiểu Muội nằm bên nhau trên cánh đồng hoa, ánh mắt cả hai đều xa xôi vô định. Sau những phút giây hoan lạc, họ không thể thiếp đi trong hạnh phúc và mãn nguyện như những cặp tình nhân khác. Họ mãi nghĩ về con đường trước mặt, dù không thể tìm ra lối thoát cho mình. Nhưng họ vẫn yêu nhau, "yêu nhau trong lo âu" như Lê Uyên Phương từng viết.

Trong cõi đời này, còn ai có thể phóng túng không câu thúc đến mức "tùy phong". Nhưng cả con gió phong lưu "lai vô ảnh khứ vô tung" ấy mà cũng đành bất lực, đấy mới chính là bi kịch trí mạng của tình yêu, đấy mới chính là ý nghĩa của thập diện mai phục. Cũng như cái bi kịch của Hạng Vũ trong Cai Hạ ca hơn ngàn năm trước.

Cảnh rừng trúc với hai bàn tay đôi tình nhân vươn ra siết chặt lấy nhau hơi cliché một cách không cần thiết. Không cần thiết, vì Trương đã có thảo nguyên. Chỉ thảo nguyên đã là quá đủ.

Ở Mẫu Đơn phường, Tiểu Muội có nói một câu: Hoa ở đây không thể được coi là chân hoa, chân hoa phải mọc ở nơi "sơn dã lạn mạn" (đồng cỏ bao la tươi sáng). Kim trả lời: Chỉ cần nàng làm ta cao hứng, ta sẽ đưa nàng tới nơi "sơn dã lạn mạn". Không phải ngẫu nhiên mà đôi tình nhân sau này đã yêu nhau và cũng đã mất nhau giữa chốn thảo nguyên bao la và tươi sáng ấy. Thảo nguyên chính là những cảnh huy hoàng nhất của tác phẩm. Đó chính là nơi cả Kim và Tiểu Muội cảm nhận được sự nảy nở của tình yêu trong trái tim lừa dối, khi kề sát vai nhau giữa vòng vây bộ khoái. Đó chính là nơi họ đã gạt bỏ mọi mưu toan, nghĩa vụ, gạt bỏ cả số mệnh để ôm siết lấy nhau đầy say đắm. Cũng chính thảo nguyên là nơi đặt dấu chấm hết cho cuộc tình bi thảm ấy. Hình tượng thảo nguyên, chính là Ngưỡng Vọng của một tình yêu. Có ai nhớ Ngưỡng vọng của Tạ Vũ Hân không? Tại nhĩ hoài lý thành trưởng, tại nhĩ hoài lý tử khứ, giá tựu thị ngã tuyển trạch đích túc mệnh. Lớn lên trong vòng tay của chàng, chết đi trong vòng tay của chàng, đó chính là định mệnh mà em đã chọn. Với Tiểu Muội, thảo nguyên chính là định mệnh mà nàng đã chọn!

Tôi hay nở một nụ cười khinh mạn khi nhiều người chê cảnh Tiểu Muội gượng dậy với lưỡi phi đao trên ngực. Hãy coi câu chuyện như một bài thơ tình, và đừng đem cấu trúc bốn ngăn hai thất hai nhĩ của trái tim để giải thích ái tình và những hình tướng của ái tình. Ngu Cơ của tôi, em không chỉ chết một lần! Bích huyết hóa vi giang thượng thảo, hoa khai cánh tỉ đỗ quyên hồng. Có hiểu cái đắm đuối của thứ tình yêu hiện sinh đầy hối hả, mới cảm được cái dụng ý của Trương. Tôi cũng không buồn tranh cãi về chuyện yêu ba ngày và yêu ba năm (dù cá nhân tôi nghĩ rằng anh chàng Lưu kia yêu ba năm without making love thì thua ba ngày của Kim là chắc). Chỉ xin kết thúc với đoạn kết của Dạ khúc cho tình nhân:

Ái ân ơi đừng phụ lòng ta
Nhớ thương sâu xin gởi người xa
Khóc nhau trong cuộc đời
Giấc mơ xưa khăn phủ vành sô
Có yêu nhau ngọt ngào tìm nhau
Chết bên nhau thật là hồn nhiên...
_______________

(*) Tiếng Latin "carpe diem", dịch sang tiếng Anh: seize the day, là một thuật ngữ thơ ca khởi đầu từ thi hào La Mã cổ đại Horace. Đây có thể coi như người khơi nguồn cho chủ nghĩa hiện sinh (existentialism), khi khuyên nhủ con người hãy sống gấp, hãy tận hưởng như ngày mai là ngày chúng ta lìa bỏ cuộc đời.

alexx
19-06-2007, 08:18 AM
Ko nên đọc topic này một mạch từ đầu tới cuối, nhất là bài của lão họ Vi, trên hai bài một ngày dễ tẩu hỏa nhập ma lắm :blowup:

Giai nhân ca

Bạch phát thu minh nguyệt
Thanh phong tán hiểu hà

Ngồi buồn buồn, duyệt lại trong mơ hồ những thước phim của của nàng mà tôi từng biết.

Tôi có hai tri âm trong làng điện ảnh Hong Kong. Vương Gia Vệ là tri âm về ký ức. Cũng như tôi, ông trân trọng, nâng niu, đắm đuối và ám ảnh với từng phút giây hoài niệm. Còn Từ Khắc là tri âm về nhan sắc. Ông có một cái nhìn rất riêng về nhan sắc giai nhân, cái nhìn mà tôi chia sẻ tận cùng, đặc biệt là về người con gái được mệnh danh là "tâm trung chi hậu" của Từ Khắc.

Nàng được Từ gọi là mỹ nhân trăm năm mới có một người. Còn Akiko Tetsuya tôn vinh nàng là "minh tinh cuối cùng của phương Đông". Cách so sánh ấy làm tôi nhớ đến U mộng ảnh của Trương Trào. Quả vậy, nàng không phải là nhan sắc của một thời mà chính là vưu vật của cổ kim vạn đại. Cái khóe mắt tà dị ấy, cái bờ môi quyến rũ ấy, cái cằm chẻ đầy khiêu khích ấy, tất thảy đã làm nên một giai nhân tuyệt thế đầu đội mũ tử kim, tay cầm quạt nhật nguyệt, mà vẻ lộng lẫy đến hoang đường đã in sâu vào trí óc tôi từ những ngày thơ trẻ.

Phim nàng đóng thì nhiều lắm, trên dưới 100, chính tôi cũng chưa từng xem hết. Nhưng có ba vai diễn của nàng đã để lại trong tôi một ấn tượng không thể phai mờ. Thật lạ lùng khi cả ba đều là những người tình tuyệt vọng. Đông Phương Bất Bại. Luyện Nghê Thường. Mộ Dung Yên.

Tôi nhớ nàng, khóe thu ba đớn đau cùng cực khi gieo mình xuống Hắc Mộc nhai.
Tôi nhớ nàng, vẻ hoa dung sầu trường bạch phát khi tiếp một kiếm của Trác Nhất Hàng.
Tôi nhớ nàng, tiếng thổn thức trên đại mạc hoang lương khi đợi chờ người tình nhân không bao giờ xuất hiện.

Tôi nhớ nàng bờ môi ứa máu.
Tôi nhớ nàng trang điểm dưới ánh nến mãn đường hồng.
Tôi nhớ nàng thổi khúc tiêu bảng lảng dưới trăng đêm. "Hoàng đồ bá nghiệp đàm tiếu trung, bất thắng nhân sinh nhất trường túy".
Đấy phải chăng là khát vọng, cái khát vọng mà tôi vẫn hằng đeo đuổi?

Tôi nhớ nàng cười vang khánh ngọc
Tôi nhớ nàng ngây ngất trong vòng tay tình nhân.
Tôi nhớ nàng quằn quại dưới cực hình, nhưng vẫn nghiến răng bước đi theo tiếng gọi của trái tim mình.
Đấy phải chăng là dũng khí, cái dũng khí mà tôi vẫn hằng kính ngưỡng?

Tôi nhớ nàng ánh mắt hư không.
Tôi nhớ nàng giằng xé giữa hận và yêu.
Tôi nhớ nàng tuyệt vọng dưới bóng chiều chạng vạng, để rồi hóa thân thành một thanh kiếm ngạo thiên đầy cô độc trên giang hồ dậy sóng.
Đấy phải chăng là bi kịch, cái bi kịch mà tôi vẫn hằng thông cảm?

Một khúc đoản thiên viết tặng nàng - Tuyệt thế giai nhân.

Có nhận ra nhân vật trong bài viết không?



- Lâm Thanh Hà -

alexx
19-06-2007, 08:21 AM
Lại là ông Vi -_o

Vampires, the legends that never die

I'm flesh and blood, but not human, I haven't been human for two hundred years - Louis de Pointe du Lac.

Bỗng nhiên ta nhớ tới một lời ca của Trịnh. Thuở hồng hoang đã thấy, đã xanh ngời liêu trai. Sự gặp gỡ giữa trí tưởng tượng bao la và những ám ảnh mơ hồ tiềm ẩn trông trái tim nhân loại tự ngàn xưa đã hình thành nên một thế giới của những câu chuyện truyền kỳ, nơi sợ hãi đã hòa lẫn với đam mê. Nửa phương Đông của thế giới ấy là chốn cư ngụ của các nàng hồ ly mắt biếc trong truyện Bồ Tùng Linh. Còn nửa phương Tây chính là vương quốc của những nhân vật không kém phần quyến rũ - những vampire.

Khởi đầu với Bram Stoker (Dracula) và được tiếp nối bởi Anne Rice (The Vampire Chronicles), vampire từ lâu đã trở thành một nguồn cảm hứng độc đáo cho khá nhiều tác phẩm điện ảnh. Chỉ tính riêng một thập kỷ gần đây, người ta có thể kể ra trên dưới mười bộ phim về những sinh vật bất tử có ánh mắt ma quái và đôi răng nanh đầy man dại ấy. Action có Blade Trilogy, Van Helsing và Underworld; thriller có Dracula, Queen of the Damned, Embrace of the vampire, Interview with the vampire... và nhiều nữa.

Chính ta cũng không rõ niềm yêu thích này đã xuất hiện tự bao giờ. Từ khi Blade đặt lên môi Nyssa một nụ hôn say đắm trước khi thi hài nàng tan thành tro bụi dưới ánh hoàng hôn? Từ khi Lestat de Lioncourt lạnh lùng thốt lên "Với ta, em tuyệt mỹ vì em là con người trần thế. Vẻ mong manh của em. Cuộc sống ngắn ngủi của em. Trái tim em. Tất cả bỗng trở nên quý giá hơn bất cứ điều gì ta từng biết"? Hay từ khi Louis nghẹn ngào "Đã chết đi hơi thở cuối cùng, của con người từng sống trong ta"?

Vampire, điều đó đồng nghĩa với khát khao và bi kịch. Cái giá mà con người phải trả cho giấc mơ bất tử sao mà nghiệt ngã đến khôn cùng. Với Louis, đó là sự đè nén cơn thèm khát đang bừng bừng trong huyết quản. Với Claudia, đó là một thân xác rất đàn bà mà em không bao giờ có thể trở thành. Với Lestat, đó là trăm năm say ngủ để trốn tránh sự tồn tại trống rỗng và tàn héo của cô đơn.

Thật khó mà quên tiếng thở dài âm trầm của Louis, hoài vọng về buổi bình minh cuối cùng trong đời người, trước khi vĩnh viễn trở thành một phần của bóng tối vô biên, trước khi nhận ra rằng mình đã đi tìm sự giải thoát khỏi nỗi đau phải sống để dấn thân vào một nỗi đau khác - nỗi đau không thể chết. "Bất tử, thoạt đầu nghe thì rất hay, cho tới khi ngươi nhận ra rằng ngươi sẽ phải tận hưởng nó một mình". Khi xưa, một lần ta nói vui với em rằng "Đêm là người tình bất tử của đơn côi". Trùng hợp làm sao, cái cảm nhận nguyên sơ ta rút ra từ những ngày tháng bên em, cuồng điên và dại dột...

Thật khó mà quên ánh mắt ngạo mạn cực cùng của Lestat, dù đó là Lestat của Stuart - ngang ngược đầy hoang dại hay Lestat của Tom - trào phúng mà lãnh khốc. Lestat tên học trò của Marius Romanus, bạo liệt và nổi loạn, sẵn sàng trở thành kẻ thù của đồng loại chỉ để thỏa mãn cái tôi, bùng nổ và rực cháy, để được bước đi không run sợ giữa cuộc đời. Lestat người thầy của Louis, đức Chúa tự phong, tay quý tộc tự tin tuyệt đối vào ma lực của bản thân mình "No one could resist me, not even you, Louis". Lestat de Lioncourt có lẽ là nhân vật mà ta yêu thích nhất, bởi y là gã lữ hành cô độc đã vượt ra ngoài mọi khuôn khổ, bị ruồng bỏ giữa cả hai thế giới. Một tính cách như Armand từng nói "knew him well enough not to mourn his passing"...

Điều khiến cho những vampire trở nên quyến rũ một cách đầy mâu thuẫn, không phải là một xác thân bất diệt, mà chính là một trái tim tuy không còn đập nhịp đập của trần gian, nhưng vẫn ngập tràn tình cảm, tưởng như bình dị nhưng lại rất đỗi khác thường và khao khát yêu thương. Đó là tình phụ tử của Blade với Whistler; đó là tình thầy trò của Marius với Lestat, đó là sự gắn bó và thương yêu kỳ quái mà ta khó lòng định nghĩa của Claudia dành cho Louis. Và hơn hết, đó là tình yêu đầy oan nghiệt của Dracula với Mina.

Biết không em, một trái tim kiêu ngạo và đơn côi giữa màn đêm vĩnh cửu, đấy chính là một chút gì đồng điệu ta tìm thấy trong những sinh linh lạc loài ấy...

alexx
19-06-2007, 08:24 AM
Vi huynh chuyên viết về những phim tui chưa xem, hoặc xem chưa hiểu :shut:

Hôm nay buồn tình xem một bộ phim. Phim Pháp.

Hồi còn đi học, tôi hay đọc truyện trinh thám. Ngoài Sherlock Holmes quen thuộc, những nhân vật mà tôi ưa thích còn có Hercule Poirot, Ms. Marple của A. Christie và Maigret của Simenon. Trong số họ, ba người là thám tử tư. Duy nhất Maigret là một thanh tra cảnh sát.

Có lẽ Maigret chính là con người "thật" nhất và "đời" nhất trong số họ. Ba nhân vật còn lại đều giống nhau ở một điểm: tài năng trác tuyệt đi cùng với sự cô đơn. Phải chăng cái chức nghiệp của cuộc đời đã buộc họ phải cô đơn. Holmes chỉ có một mình, Poirot cũng vậy, và Ms. Marple cũng thế, mấy chục tuổi đầu vẫn được gọi bằng "cô".

Chỉ có Maigret là có một gia đình, dù là một gia đình không hoàn hảo (ông không có con). Tôi nhớ những giây phút Simenon tả Maigret và người vợ, những chăm chút nhỏ nhoi của bà dành cho ông lúc trời mưa nắng thất thường, nó thật là ôn nhu da diết. Chất tình cảm trong truyện của Simenon vì thế mà khác hẳn, và cũng hay hơn hẳn Doyle và Christie. Có lẽ vì Simenon là người Pháp chăng? Một thứ văn phong tinh tế, được trau chuốt tới từng chi tiết và đi sâu vào nội tâm. Giống như Maupassant hay Zola vậy?

Maigret là thanh tra cảnh sát của Paris, và vì thế ông làm việc ở Quai des Orfèvres. Mấy tiếng "Quai des Orfèvres" nó dường như đã trở thành một huyền thoại, sánh ngang với Scotland Yard, với Pinkerton Agency, nghĩa là mang đậm màu sắc cổ điển và tinh tế chứ không thô bạo máu lửa như kiểu LAPD, NYPD hay FBI. Bộ phim hôm nay mà tôi xem cũng vậy. 36 Quai des Orfèvres. Những mảnh đời cảnh sát. Cái tên ban đầu nó làm tôi mường tượng đến Maigret. Olivier Marchal trước khi làm diễn viên và đạo diễn, đã từng là một nhân viên cảnh sát, và đây cũng không phải bộ phim đầu tiên của ông về cảnh sát. Có lẽ vì thế mà 36 Quai des Orfèvres mang một phong cách rất riêng.

Bộ phim mở đầu bằng cảnh bữa tiệc chia tay một thanh tra - Eddy Valence. Món quà tặng thật là nghịch ngợm và dễ thương. Cảnh đám tang của Valence. Những giọt nước mắt của Titi. Nét mặt lạnh lùng đầy hy sinh và cam chịu của Vrink. Cái tình của những con người luôn sống cận kề cái chết trong thời bình, nó làm tôi cảm động.

Vai chính diện là của Daniel Auteuil, best actor của Cannes 96, và khá nhiều giải + đề cử César. Một tay cảnh sát đặc biệt. Hồi xưa xem Bao Thanh Thiên, tôi rất không thích ông ta ở chỗ thiết diện vô tư đến mức tuyệt tình. Chính vì thế mà tôi càng "chịu" cái phong cách của Léo Vrink. Chơi bời gần gũi với một tú bà về hưu, sẵn sàng vào tù để bảo vệ người chỉ điểm cho mình. Thủ đoạn như một tay giang hồ chính hiệu với mục đích là duy trì công lý, thứ công lý của riêng ông ta, một thứ công lý đầy nguyên thủy và rất nặng nhân tình. Cái "tà" trong một con người tưởng như phải rất "chính" ấy, nó làm tôi yêu thích.

Ít khi thấy Depardieu đóng vai phản diện. Depardieu làm tôi khóc khi xem Cyrano de Bergerac, làm tôi cười khi xem My father the Hero, và nhiều hơn thế nữa... Dạo này xem nhiều vai cảnh sát tha hóa quá, gần nhất là Duvall trong Assault on Precinct 13 (Gabriel Byrne), vậy mà vẫn phải rùng mình. Denis Klein là một tâm hồn bị bóp nghẹt bởi sự ghen tị, khát vọng quyền lực và có lẽ cả oán hận trong tình yêu. Đáng sợ làm sao, khi một viên cảnh sát không hề có sự phân biệt trong cách đối xử với đồng nghiệp và với tội phạm: không dung tha. Tai nạn của Camile, đó là sự trả thù Klein dành cho Vrink, hay giản đơn là sự hủy diệt một người đàn bà vĩnh viễn không bao giờ là của ông ta? Cái độc địa của Klein, nó làm tôi ghê sợ.

Những vai phụ khá dễ thương. Nhất là Titi, dám yêu dám hận cho đến những giây cuối cùng của cuộc đời mình. Nếu có một điều làm tôi cảm thấy chua chát nhất trong bộ phim này, đó sẽ không phải là cái chết của Eddy, không phải là cái chết của Camile, mà chính là số phận của Titi. Cũng phải thôi, dòng chảy khá bi kịch của điện ảnh Pháp thường là như thế.

Cũng may là kết cục của bộ phim phần nào làm tôi nhẹ nhõm, dù nó có vẻ hơi sắp đặt. Nhưng dẫu sao nó cũng đã thể hiện được một niềm tin, niềm tin vào sự chiến thắng cuối cùng của cái Tốt.


- 36 Quai de Orfèvres -

alexx
19-06-2007, 08:35 AM
Họ Vi tiếp:

Hoa dạng niên hoa

Viết tặng em và ba ngày tương tụ
Busan, đêm 12 tháng 11 năm 2005


Đã ba năm rồi ta không biết thế nào là sợ hãi. Lý do rất giản đơn: bởi đã từ lâu ta đã không còn gì để mất. Thế nhưng đêm qua, tám tiếng phiêu bạt trên không trung cũng là tám tiếng lạc hồn. Có lẽ đến giờ ta mới chân chính thấu hiểu và thực sự đồng cảm với Lestat. Vẻ mong manh của em, ánh mắt u buồn của em, bờ môi ngọt lịm của em, bỗng trở nên quý giá hơn tất cả những gì ta từng biết. Em trong veo như pha lê với nụ cười lấp lánh nơi khóe mắt. Em long lanh như sương khói khi nghẹn ngào nhỏ lệ dưới hàng mi. Và ta sợ, sợ những khoảnh khắc quý giá ấy bỗng như chiếc phao cứu sinh duy nhất trôi tuột khỏi tay mình.

"Biệt ly vốn là để tương tụ!". Nếu bi kịch lớn nhất của nhân sinh chính là biệt ly, thì hân hoan lớn nhất của nhân sinh chính là tương tụ. Còn ký ức, ký ức chính là cây cầu nối liền hai bờ nhân sinh ấy. Và mỗi trái tim tình nhân cũng chính là một Angkor Wat, ngôi đền thiêng liêng nơi ta đã lặng lẽ chôn vùi những hoài niệm của một thời xưa cũ dưới ánh tà dương.

Phảng phất trong suốt chín mươi tám phút huy hoàng và mỹ lệ của Christopher Doyle là một màu ngọc bích, hay màu của mắt em xanh biếc đến lạ kỳ... aquellos ojos verdes… Từ chiếc máy điện thoại cổ lỗ của thập kỷ sáu mươi, từ ly café trong quán vắng, từ chiếc taxi của đôi tình nhân… Màu rong rêu thảm đạm của thời gian, hay màu vĩnh viễn trường tồn của ký ức?

Nơi con phố nhỏ, em giấu mặt trên vai ta khóc òa. Những bức tường loang lổ, những khung cửa rỉ sét dưới mưa đêm, thấp thoáng một chậu cây phía sau hàng song sắt. Tất cả đều điêu tàn và hoang phế, tất cả đều đã là trầm tích của thời gian. Chỉ còn lại em, bờ vai nấc nghẹn. Chỉ còn lại ta, âu yếm vỗ về. Ký ức ơi! Sự bất tử của ngươi làm ta si mê, nhưng cũng làm ta run sợ. Ta sợ một ngày kia, em sẽ không còn hiện hữu, em sẽ chỉ còn là một ảo ảnh mơ hồ qua ô cửa kính màu ẩm ướt, một bóng hình vỡ tan trong tấm gương tròn rạn nứt, bởi em đã thuộc về một-thế-giới-không-ta.

Dưới ánh đèn vàng nơi căn gác nhỏ, đã bao lần ta và em lặng lẽ lướt qua nhau? Đã bao lần ta và em đổi trao những lời thăm hỏi xã giao đầy nhạt nhẽo? Để rồi một ngày kia, cả hai cùng dấn thân vào một cuộc chơi ngõ hầu chia sẻ nỗi thất vọng trước tình yêu. Để rồi một ngày kia, sắc lá đã vàng. Để rồi một ngày kia, màu nắng đã phai. Ta không bao giờ cảm nhận được lá đang đổi màu, nắng đang nhạt sắc, cũng như không bao giờ biết được khi nào ta sẽ yêu một người. Để rồi một ngày kia... ngỡ ngàng, ta chợt nhận ra mình đã yêu em.

Em bật khóc khi nghe lời thú nhận của ta. Em bật khóc khi cùng ta ly biệt. Chỉ là những vở diễn thôi em, chỉ là những lần đóng thử... nhưng yêu thương là thật, và nỗi đau cũng là thật đấy, em ơi. Với ta, đớn đau đã trở thành một người quen cũ, như con đại bàng hàng ngày bay đến làm bạn với Prometheus vậy thôi. Chỉ khác một điều: nếu Prometheus kiên cường thay nhân loại, thì ta dấn thân vì chính trái tim mình. Thế nhưng ta vẫn sợ nhìn em khóc lắm, biết không?

Vở diễn biệt ly sau cùng đã trở thành ly biệt thật. Hy vọng một cách tuyệt vọng vào tương tụ, ta gọi cho em.

"Nếu còn dư một vé, em sẽ đi cùng ta nhé?"

Van em, đừng trả lời ta "Quizás! Quizás! Quizás!"

Hãy nói, chỉ một lần: "Yes, I do".

__________________

(*) Aquellos ojos verdes (Those green eyes) - Nat King Cole

(*) Quizás! Quizás! Quizás! (Perhaps! Perhaps! Perhaps!) - Nat King Cole

(*) Thần Prometheus vì ăn cắp lửa trên đỉnh Olympus cho nhân loại mà bị Zeus trừng phạt bằng cách trói vào vách núi Caucasus, và sai một con đại bàng hàng ngày bay đến moi gan. Khi đêm xuống, vết thương của Prometheus sẽ lành lại để chờ đợi ngày hành xác tiếp theo.

- In the mood of Love -

Ta gọi em là nỗi nhớ màu xanh - (Hoa dạng niên hoa bài thứ II)

Môi nguyệt quế lỡ thì Môi ở trọ…

Buổi ly biệt
vội vàng
không nước mắt
không mặt trời
không nắng hắt bờ mi

Chỉ có em
màu mắt rất nhu mì
giấu mặt bên song
nụ cười bảng lảng...

Chỉ có ta
một cánh buồm phiêu lãng
chợt rùng mình
nhớ vạt tóc trầm hương
nhớ môi hôn
run rẩy nụ thiên đường
nhớ áo mỏng
dỗi hờn
em bật khóc...

Ôi nỗi nhớ biệt ly màu mắt ngọc
Bởi vì đâu cát trắng cũng xanh ngời?
- Bởi Biển yêu thương mãi gọi "Bờ ơi!"
- Và Ký Ức
chơi vơi miền đất lạ
đường thiên lý không em buồn hối hả
đã âm thầm nhuộm biếc cả màu mây
mãi gọi tên nàng:
"Ơi Biển hát chiều nay..."

watanabe
19-06-2007, 10:37 AM
Vi Nhất Tiếu có phải ở HQ, trên 25, học Y ko? Đọc văn quen lắm, quen kinh khủng! :-B

alexx
19-06-2007, 10:44 AM
Hình như ổng sinh năm 82, đang ở VN, và học Ngoại giao :hp:


Bách hoa phổ:
http://dienanh.net/forums/showthread.php?t=7775


Ngọc nữ TQ và ngọc quý
http://dienanh.net/forums/showthread.php?t=7764


Mỹ nam tử:
http://dienanh.net/forums/showthread.php?t=7854

NGười đẹp và hoa:
http://dienanh.net/forums/showthread.php?t=25028&page=2

alexx
20-06-2007, 03:02 PM
Bình luận bộ phim Thủy hử do Đài truyền hình trung ương Trung Quốc sản xuất của lão Tkp:

Đây là một bộ phim (rất) hay nằm trong loạt phim truyền hình kinh điển của Trung Quốc, gồm Tây Du Ký, Hồng Lâu Mộng, Tam Quốc Diễn Nghĩa, Đông Chu Liệt Quốc, Thái Bình Thiên Quốc, và dĩ nhiên là chính bộ phim Thủy Hử. Nếu ai yêu thích phim truyền hình cổ trang (có tính lịch sử) của Trung Quốc (trừ thể loại kiếm hiệp) mà chưa xem 1 trong các bộ phim trên thì quả là uổng 1 đời xem phim truyền hình cổ trang/lịch sử Trung Quốc.


Không như Tam Quốc Diễn Nghĩa khoáng đạt hoằng vĩ, Thái Bình Thiên Quốc huy hoàng sáng lạng, ngay cả khi Thiên Quốc sụp đổ, Thủy Hử đem đến cho chúng ta cảm giác chật chội, gò bó, và u ám.

Diễn ra vào cuối thời Bắc Tống, Triết Tông băng hà, truyền ngôi cho em là Đoan vương, lên ngôi lấy hiệu Huy Tông. Huy Tông tuy tự xưng là Đạo thánh hoàng đế, kể ra cũng là một người nhân hậu, nhưng chỉ biết thư họa, đá cầu, từ đó dẫn đến trong triều đầy rẫy tham quan ô lại, tiêu biểu như bọn Thái Úy Cao Cầu (vì giỏi đá cầu mà được lòng Đoan vương), Thái Sư Sái Kinh, Khu Mật Đồng Quán, hãm hại trung lương, đục khoét bá tánh. Thiên hạ như thế thử hỏi sao kô tù túng, sao kô ảm đạm?

Xuyên suốt bộ phim là một gam màu vàng nhạt. Màu vàng của gió bụi. Một màu vàng tăm tối, không hề có chút ánh sáng. Diệu làm sao khi trong phim kể cả những cảnh ban ngày vẫn có gì đó tối tăm, kô chỉ là những khu rừng rậm chôn thây biết bao hảo hán, mà ngay cả Thủy Bạc Lương Sơn, tuy oai phong hùng vĩ, cũng chẳng có một chút gì tươi sáng. Nó thật giống như số phận của 108 anh hùng hảo hán Lương Sơn Bạc, chỉ như hạt cát bên đường, ê chề chua chát biết bao!

Tống Giang – Bi kịch của thời đại

Thủy Hử là một trong “tứ đại kỳ thư” của văn học cổ điển Trung Quốc. Trong Thủy Hử, Tống Giang lại là yếu nhân xuyên suốt hầu như toàn bộ tác phẩm, từ lúc phóng ngựa báo tin cho Tiều Cái trốn lên Lương Sơn cho đến hồn tụ đầm Lục Nhi.

Đánh giá về Tống Giang chưa bao giờ là một chuyện dễ dàng. Kim Thánh Thán khi bình Thủy Hử chê Tống Giang không tiếc lời, tựu chung lại ở bốn chữ “giả nhân giả nghĩa”. Nhiều ý kiến cũng cho rằng Tống Giang “gian hùng”.

Nhân đây cũng nhắc lại, đài truyền hình Sơn Đông cũng từng làm phim Thủy Hử, mời Bảo Quốc An, diễn viên nổi tiếng với vai Tào Tháo trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, vào vai Tống Giang. Bản thân người viết cảm thấy đó là một sự sai lầm. Bảo Quốc An diễn Tống Giang quá thiên về việc thể hiện chất “gian hùng”, mà thật sự Tống Giang không phải là một kẻ “gian hùng”.

Tào Mạnh Đức từng được Hứa Thiệu coi tướng mà phán rằng “trì thế chi năng thần, loạn thế chi gian hùng”. Từ nhỏ A Man đã dối cha gạt chú; lớn lên quyền nghiêng triều dã, hiếp thiên tử, lấn chư hầu, dã tâm đầy dẫy, chỉ muốn bước lên ngôi cửu ngũ chí tôn. Khóc Điển Vi, tế ngựa Đại Uyển, than rằng mất Điển Vi còn đau xót hơn mất con ruột Tào Ngang, từ đó mua được hàng ngàn hàng vạn Điển Vi; cắt tóc thay đầu răn ba quân; dùng danh lợi mua chuộc Quan Vũ, đến lúc thất bại thì thả đi nhưng không đưa công văn, khi Vũ quá ngũ quan trảm lục tướng mới vội vàng ban lệnh cho đi để lưu chút ân tình mai hậu. Thật xứng danh thiên cổ đệ nhất gian hùng, mà nếu liệt vào thiên cổ thập đại anh hùng cũng chẳng phải nói ngoa. Than ôi, anh hùng – gian hùng, chỉ cách nhau đường tơ kẻ tóc mà thôi!

Tống Giang tuyệt không giống Tào Tháo. Tống Giang tuyệt chưa từng có ý định xưng hùng xưng bá chiếm lĩnh giang sơn, tự lập làm vua. Từ ngục tù Giang Châu thành cho đến ngôi vị thủ lãnh Lương Sơn Bạc, dẫu ở đâu Tống Công Minh vẫn một lòng trung nghĩa, mong muốn được triều đình chiêu an, lập công chuộc tội, vinh quy bái tổ, để tiếng thơm cho muôn đời. Có ý kiến cho rằng, La Quán Trung tả Lưu Bị nhân nghĩa quá thành ra giả dối; phải chăng bảo Tống Giang “giả nhân giả nghĩa” đã có phần khắt khe thái quá? Bi kịch của Tống Giang chính là bi kịch của thời đại, là gông xiềng Tống Nho hủ lậu đè nặng lên vai người quân tử. “Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung”, than ôi, Tống Công Minh hào kiệt một đời, sao lại ngu trung làm vậy?

Tống Giang là một người con hiếu đễ. Nghe tin phụ thân mất, mặc cho thân mang trọng tội, bất kể ngày đêm quay về chịu tang. Vì lời dặn của cha già mà quyết tâm đem thân đến Giang Châu chịu tội, không lên Lương Sơn. Kim Thánh Thán chê Tống Giang bất hiếu, về sau vẫn không nghe lời cha, vẫn lên Lương Sơn, từ đó lại phê Tống Giang giả dối. Nhưng thử hỏi sau vụ cướp ngục Giang Châu, Tống Công Minh nếu không lên Lương Sơn thì đất trời tuy bao la thử hỏi còn chốn nào dung thân? Bảo Tống Giang giả dối, sao không bằng phê phán triều đình Đại Tống hủ bại, gian thần lộng quyền, tiểu nhân đắc chí? Trong phim có một chi tiết được các nhà làm phim phóng tác, nhưng lại vô cùng đắt giá. Đó là thiên tử đại xá thiên hạ, nhưng Tống Giang bị tên vô ơn bạc nghĩa Trương Văn Viễn, tuy chịu ân của Hắc Tam Lang nhưng chỉ vì một con dâm phụ như Diêm Bà Tích, lại kiện cáo khắp nơi, khiến Tống Công Minh vẫn phải chịu cảnh tù tội. Hình ảnh Tống Giang đi vào cửa lao tù, trong khi dòng phạm nhân nườm nượp đi ra theo hướng ngược lại, thật khiến khán giả phải suy nghĩ. Nó như là một sự bất lực trước thời cuộc. Xã hội đã thối nát đến cực độ, trên là bọn vô lại như Cao Cầu làm Thái Úy, dưới lại có đám bất nhân bất nghĩa Trương Văn Viễn, Hoàng Văn Bính hùa vào, hỏi sao không đẩy người trung lương đến chỗ tạo phản? Đấy gọi là quan ép dân phản, không phản không xong, Thánh Thán sao có thể trách Tống Công Minh bất hiếu được đây? Chữ “hiếu” của Tống Giang đâu thể hiểu theo lẽ thường. Chính vì hiếu nên dù thân tại Lương Sơn nhưng vẫn nhớ lời cha dạy, tấm lòng lúc nào cũng hướng về thiên tử, nơm nớp lo sợ, mong ngày chiêu an, đoái công chuộc tội, vinh hiển dòng tộc.

Tống Giang đọc sách thánh hiền, luyện tập võ nghệ,



“Thuở nhỏ theo đòi kinh sử
Lớn lên thông thạo quyền mưu”


trong lòng nung nấu đại chí giúp nước giúp đời, kết giao hào kiệt giang hồ, giúp đỡ người lúc nguy khó, được cái tiếng Sơn Đông Hô Bảo Nghĩa Cập Thời Vũ lừng danh thiên hạ, lại chẳng say mê nữ sắc, không phải chuyện người thường có thể làm được.

Chỉ hận


“Khác nào hổ mạnh nấp hang sâu
Kín nanh dấu vuốt ai biết đâu?”



Thế thì khác nào tài cao phận thấp chí khí uất?

Kim Thánh Thán lấy chuyện Tống Giang mấy lần tháo gông trên đường đến Giang Châu nhưng lại không cho Hoa Vinh tháo gông ở Lương Sơn để chỉ Tống Giang giả dối khinh thường vương pháp nhưng ngoài miệng lại viện dẫn hiếu nghĩa. Than ôi, nếu Tống Giang coi trọng vương pháp thì đã không có việc phóng ngựa đến Đông Khê báo tin cho Tiều Cái, để rồi sau này phải giết Diêm Bà Tích để giấu chuyện. Lương Sơn tụ nghĩa há chẳng phải bắt đầu từ Tống Giang đó ư? Lại xảy chuyện bị Lưu Cao và mụ vợ khốn kiếp của y hãm hại mà quyết định cùng nhóm Hoa Vinh kéo lên Lương Sơn Bạc. Xem ra đến đây thì lòng tin vào vương pháp của Tống Giang đã bị lung lay đến tận gốc rễ rồi vậy. Chỉ là cha già gọi về, lấy trung hiếu ra răn dạy, nên phải khuất thân tù tội đất Giang Châu, chờ mong có ngày được ân xá. Đấy là vì hiếu nghĩa chứ nào phải giả dối đâu? Không tháo gông trên Lương Sơn, chẳng qua để tỏ rõ tấm lòng cho đám huynh đệ khỏi ép buộc, nào phải chẳng có chân tâm? Cái gông cùm – đại diện cho vương pháp – thật sự Tống Giang có còn coi vào đâu? Cho nên mới bảo Ngô Dụng hiểu ý Tống Giang là vậy! Còn như gặp nạn trên sông Tầm Dương mà than thở tiếc không ở lại Lương Sơn thì vốn là thường tình con người. Thân mang đại chí, nay phải chết oan uổng, ai chẳng cảm khái! Thử hỏi nếu triều đình không phải hoàng đế hôn quân vô đạo, sàm thần siểm nịnh, thì lấy đâu ra vụ đánh cướp mười vạn hoàng kim bất nghĩa, dẫn đến Tống Giang vì Tiều Cái mà phải giết người? Triều đình như thế, phong khí như thế, trách sao được Tống Giang?

Thánh Thán lại phê phán Tống Giang chỉ biết vung tiền để mua chuộc lòng thiên hạ. Thử xem từ cổ chí kim, có người nào tâm mang đại chí mà không tìm cách mua lòng thiên hạ đâu? Huyền Đức vứt con mua lòng Tử Long, Mạnh Đức dùng vàng bạc ân nghĩa đãi Vân Trường. Xa hơn nữa, Trí Bá đãi Dự Nhượng như quốc sĩ nên Dự Nhượng nuốt than để báo thù cho Trí Bá; Chuyên Chư, Nhiếp Chính, Kinh Kha lấy cái chết để báo đền Hạp Lư, Nghiêm Trọng Tử, Yên Đan há chẳng phải để báo đền cái ơn tri ngộ đó sao? Cái danh tiếng Sơn Đông Hô Bảo Nghĩa Cập Thời Vũ Tống Công Minh mà giang hồ hào kiệt trong thiên hạ nghe danh kính trọng, ao ước một lần gặp gỡ, đâu phải chì vì Tống Giang dùng tiền để kết bạn với Tiết Vĩnh, đưa tiền cho Lý Quỳ đánh bạc? Nếu bảo chỉ vì đồng tiền mà bọn hảo hán Lý Quỳ, Võ Tòng, Lý Tuấn, Trương Thuận sau này một lòng thề chết đi theo Tống Công Minh kiến công lập nghiệp thì chẳng phải đã coi thường đám hào kiệt này lắm ru? Trong phim có cảnh Tống Giang thắng trận trở về, gặp Lưu Đường bị Tăng Đầu thị cướp ngựa đả thương, trên tiệc mừng công biết chuyện Lưu Đường khiến Tiều Cái nổi giận, đến đêm đích thân đến thăm Lưu Đường thì đã thấy Tống Giang đang băng bó chăm sóc cho Lưu Đường tự lúc nào. Cho rằng Tống Giang làm thế để mua lòng Tiều Cái không phải vô lý, nhưng nếu mua lòng cả đám anh em cốt cán của Lương Sơn như Nguyễn thị tam hùng há chẳng tốt hơn sao? Bảo Tống Giang tính ngầm ngôi của Tiều Cái, nhưng cái ngôi thủ tọa Lương Sơn Bạc nếu không phải Tống Giang báo tin thì Tiều Cái có ngồi được chăng? Nếu không phải vì mấy chữ Sơn Đông Hô Bảo Nghĩa Cập Thời Vũ Tống Công Minh là bậc nghĩa sĩ đệ nhất trong thiên hạ, thử hỏi Lương Sơn có cơ lớn mạnh được hay không? Đến như Ngô Dụng ban đầu theo Tiều Cái, về sau một lòng một dạ vì Tống Giang mà vận trù quyết sách, cuối cùng ôm tro cốt Tống Giang về Lương Sơn mà treo cổ tự tận nơi Trung Nghĩa Đường, há tự nhiên lại thế hay sao?

Than ôi, Tống Giang là bậc anh kiệt một đời, nhưng sao lại hồ đồ u mê không tỉnh ngộ. Bi kịch của Tống Giang chính là bị hai chữ “trung nghĩa” trói buộc. Trung với vua, ừ, đành cho là vậy. Nhưng lại không quét sạch bọn gian thần để an bang định quốc, bắt Cao Cầu ba lần mà không giết, để cho Báo Tử Đầu Lâm Xung ôm hận mà chết, về sau lại phải cậy nhờ Lý Sư Sư để đánh tiếng với thiên tử, hỏi sao bọn hảo hán Võ Tòng, Lý Quỳ không nổi giận? Tống Giang một lòng lo nghĩ cho đám anh em, nghĩ đến tương lai con cháu của các huynh đệ phải mang tiếng là tặc khấu, nên hết lòng cho chuyện chiêu an. Đó là tâm nguyện của những người đọc sách, của những kẻ vốn là người của triều đình như bọn Hô Diên Chước, Quan Thắng, Đổng Bình, Tần Minh, Dương Chí. Nào phải là ước vọng của đám hảo hán chọc trời khuấy nước Tiều Cái, Võ Tòng, Lý Quỳ, Trương Thuận, Lưu Đường, Nguyễn thị tam hùng? Triều đình nếu không lụn bại thì đám hảo hán kia việc gì phải đi làm tặc khấu? An Đạo Toàn dẫu có là Biển Thước, Hoa Đà tái thế, làm sao có thể xóa đi dấu kim ấn trên mặt như Võ Tòng đã chỉ ra? Tống Giang đã biết dựng nên ngọn cờ “Thế Thiên Hành Đạo”, sao lại chịu cuối mình trước bọn gian thần, để huynh đệ Lương Sơn chết oan ở Trần Kiều mà chỉ biết quỳ lạy bái biệt? Để bị Phương Lạp mắng dùng máu huynh đệ để nhuộm quan bào khiến Tống Giang cứng họng, chẳng phải đã xấu hổ với anh em hay sao? Nói nhờ Tống Giang mà Lương Sơn lớn mạnh, hoàn toàn chính xác. Bảo vì Tống Giang mà Lương Sơn tan rã, cũng chẳng sai. Một tay gầy dựng Lương Sơn, một tay phá hủy cơ đồ, há chẳng đáng tiếc lắm ru? Xưa có Tống Giang ngu trung mà Lương Sơn lụn bại; sau lại đến Nhạc Vũ Mục ngu trung, bá tánh hai bên bờ Hoàng Hà quỳ lạy can ngăn mà vẫn hồi kinh, khiến cho Trung Nguyên về sau phải chịu giày xéo của ngoại bang. Ấy mới biết Tống Nho hại người lắm vậy!

Lý Tuyết Kiện vào vai Tống Giang quả thật xuất sắc lắm. Đã lột tả được nỗi âu lo, cảm khái của một đấng hào kiệt sa cơ lỡ vận. Lại cũng thể hiện được cái tình đối với huynh đệ, nỗi khó xử và cả sự bất lực khi đám huynh đệ chống đối chiêu an, đau đớn khi lần lượt chứng kiến anh em hi sinh trên chiến trận, và sự đau khổ khi cảm thấy cuối cùng mình đã sai lầm. Đau lòng khi Võ Tòng không hồi kinh, đứt ruột khi biết Lý Tuấn bỏ mình mà đi nhưng không thể làm gì được. Tống Giang của Lý Tuyến Kiện rốt lại chỉ đành bất lực trước thời cuộc nghiệt ngã. Hình ảnh Tống Giang quỳ mọp bày tỏ lòng trung nghĩa với hôn quân, đôi mắt thất thần khi thừa nhận với Lý Quỳ ngự tửu vua ban có độc thật khiến người giận thì ít mà thương thì nhiều.


Tâm tại Sơn Đông thân tại Ngô,
Mấy phen than thở với giang hồ,
Ngày sau như thỏa lòng non nước,
Mới biết Hoàng Sào cũng trượng phu
.


Thương thay Tống Giang, tiếc thay Tống Giang!

California, 10/9/2006

lotus
18-03-2010, 05:25 PM
có mấy link alexx post ở trên năm trc vô đọc 1 lần rùi giờ đọc lại vẫn thấy hay hay :hihi:

cái ' Bách hoa phổ' ông t/giả khen chê ra trò luôn ý nhở :P
'Mỹ nam tử' thì thấy khen Trần khôn hay quá,hiii , lão này vào vai Yến Tây cứ gọi là :blink:


bên DAN có topic về tứ đại mỹ nhân TQ, đọc mấy comment thấy cũng cười :hihi:
Điêu Thuyền nhan sắc kém nhất trong 4 ngừơi (Đổng Trác hay Lã Bố đều xuất thân từ nơi hoang sơ nên ko sành về mỹ nữ (cái nì là sự thật) lại ngu ngốc nên bị ĐT lừa
:))

alexx thấy 4 nàng này thì ai nhất alexx :hihi:
mà nghe nói alexx bình fim hay lắm thì fải ;)
hiii

alexx
19-03-2010, 01:45 AM
lotus nghe ai nói vậy? :D

Không dám, tớ bình cũng tàm tạm thôi.
Chẳng qua là tớ hay bình phim Tây, mà ở DAN thì không có ai bình phim Tây, những cây bút sắc sảo hầu như đều tập trung vào phim châu Á.
Tớ cũng thích phim Tàu, nhưng ít bình, chỉ thỉnh thoảng đảo qua chơi.

Trong bốn em Tứ đại mỹ nhân thì mình có được gặp em nào đâu mà biết? :))
Nếu nói về vai diễn trong phim thì có lẽ đúng là Điêu Thuyền xấu nhất,
hồi phim Tam quốc diễn nghĩa của đạo diễn Vương Phù Lâm, trông mặt Điêu Thuyền như cái bánh dày :hihi:

lotus
19-03-2010, 11:52 AM
lotus nghe ai nói vậy? :D
:

bạn nào đó trong HF nè alexx, quên mất tên rùi
có lần đọc thấy bạn ý nói thế
trong topic chém giết jì đó thì fải :)