forever-Yul
24-09-2008, 02:13 AM
Đã có quá nhiều bài viết hay về chàng hoàng tử si tình Lee Yul, cho nên, đây chỉ là một vài cảm nhận rất đỗi chủ quan của tôi về sự tương đồng giữa KJH và vai diễn của anh trong Goong...
Giống như đa số các bạn có tuổi khi xem Goong, chàng hoàng tử nhuộm tóc vàng ban đầu, đánh son bóng và ăn mặc màu mè hơn cả con gái trong phim "Cung Điện" quả thật chả chinh phục nổi tôi từ những tập đầu tiên! Tất nhiên cả tảng băng lạnh lùng, cứng ngắt Shin hay cô bé "Lọ lem" nhí nhảnh quá lố CG cũng chả đem cho tôi chút ấn tượng tốt nào với "Cung điện". Tôi ngó nghiêng qua Goong 1 chút để xem có gì hấp dẫn mà lại khiến tuổi teen lúc đó phải say đắm đền thế?
Vâng, chỉ là "ngó nghiêng" chứ ko phải xem thật sự! Mãi đến nửa năm sau đó, trong 1 dịp thật tình cờ, tôi được tặng bộ đĩa Goong để "xem cho biết"! Mà lần này, tôi cũng chẳng có kiên nhẫn xem từ đầu đến cuối, tua hết những đoạn giảng giải về luật lệ ở hoàng cung, gần như chỉ xem 4 nhân vật chính của phim. Thế nhưng, lần này, tôi đã biết mình có tinh cảm với hoàng tử Lee Yul...
Hoàng tử có ngoại hình rất bình thường, sorry HF vì phải nói thật như thế, về chiều cao, ko đứng cạnh Shin thì thôi, chứ đứng cạnh thì... thấp hơn cả tấc! Khuôn mặt cũng ko thon như Jo In Sung, cái mũi ko thẳng như Jang Dong Gun... nhưng đôi mắt thì quả thật ko thể chê vào đâu được! Và, có lẽ đó là điểm thu hút duy nhất của KJH khiến tôi nhớ lâu hơn vai diễn của anh!
Ánh nhìn biết nói của Lee Yul dành cho CG- giá mà CG chịu nhìn sâu thẳm vào đôi mắt ấy một lần- nó ko chỉ tràn đầy tình yêu dành cho cô mà còn có sự khao khát, nỗi cô đơn, hy vọng và cả... tuyệt vọng!
Mở đầu phim là sự trở về HQ một mình trong cô đơn của chàng trai vốn sinh ra đã là thái tử nhưng lớn lên lại ko phải là người được chọn để nối ngôi vua, đau khổ khi chứng kiến người con gái mình vừa có cảm tình từ ánh nhìn đầu tiên kết hôn và đi về chung xe hàng ngày với người em trai họ mà đúng ra vị trí thái tử và cuộc hôn nhân đó đã thuộc về chàng nếu phụ thân chàng còn sống! Rồi, từng tập phim trôi qua, ta càng cảm thấy rõ sư bất hạnh mà chàng phải gánh chịu! Ngay từ mới 5 tuồi cho đến khi lớn lên, chàng chẳng có được sự yêu thương hay quan tâm của ai khác ngoài người mẹ. Thế nhưng, chàng lại chẳng có hạnh phúc gì khi người mẹ ấy lại luôn trong tình trạng phẫn uất vì mất ngôi hoàng hậu và luôn đặt mọi tham vọng lên người chàng. Chắc chắn cả tuổi thơ cho đến lúc trưởng thành, chẳng có niềm vui nào thực sự khi 14 năm ấy chàng luôn được mẹ dạy dỗ và "luyện tập để trở thành vua"! Ko thể lớn lên theo cách của những đứa trẻ bình thường, chàng trưởng thành hơn lứa tuổi của mình và mang theo gánh nặng của người mẹ trên vai. Chàng thực sự sống vì mẹ mình, ko biết niềm vui, hạnh phúc là gì, cho đến khi gặp CG, người con gái mà chàng biết đó là số phận của chàng. Và từ đó, chàng đã muốn sống cho CG và bản thân mình... Chàng tìm cách đến với ngôi vị ko còn chỉ vì mẹ chàng mà còn vì muốn giành lại người con gái ấy...
Thường sống chung với nỗi cô đơn quá lâu, người ta dễ có nhiều hành động ích kỷ và lạnh lùng. Cho nên, những hành động ngăn cách Shin và CG hay kích động "thái tử phi tuyên bố li dị" trên sóng truyền hình trực tiếp là chuyện dễ hiểu và hoàn toàn có thể thông cảm được. Bởi vì trong tình yêu, con người ta dễ bị lạc lối giữa hai bờ hy vọng và tuyệt vọng. Chàng hy vong mình sẽ ko tuyệt vọng trước tình yêu quá lớn của CG dành cho Shin và cũng ko tuyệt vọng với hạnh phúc mong manh mà chàng mơ ước. Thế nhưng, càng cố gắng cho tình yêu bao nhiêu thì càng làm tổn thương chính bản thân mình bấy nhiêu. Đến cuối cùng, chàng đã biết dừng lại, trước khi làm tổn thương người con gái chàng yêu. Và, chàng đã chấp nhận sự tuyệt vọng của mình vì nhận ra rằng: chàng có thể chiến thắng số phận nhưng lại ko thể thắng được con tim của người PN vốn chưa bao giờ hướng về chàng!
Và, chàng đã trở về với nơi mà chàng đã bắt đầu... Nhưng lần này, ko có tham vọng, gánh nặng hay bất hạnh nào nữa. Vì chàng đã có 1 người mẹ thật sự và trong lòng đã tồn tại 1 ý nghĩa thực sự của tình yêu: : "yêu là đồng nghĩa với hy sinh!"
Nhân vật hoàng tử Lee Yul mà KJH thể hiện thật hoàn hảo trong mắt các cô bé tuổi teen: đẹp trai, tài giỏi, lãng mạn, rất gần gũi và đặc biệt là rất si tình! Thế nhưng, với tôi, sự cô đơn đến đau lòng của nhân vật mới chính là điểm thu hút nhất. KJH đã rất tuyệt với nét diễn bằng ánh mắt, nhất là.... ánh nhìn lặng lẽ, lúc ấm áp, lúc vui vẻ, lúc cô đơn lại có khi tràn đầy nỗi tuyệt vọng... Tuy nhiên, nếu cho thang điểm trên 10, tôi chỉ chấm cho anh 8 điểm, nghĩa là tròn vai chưa quá xuất sắc. Vì, có lẽ chưa đủ kinh nghiệm nên khi diễn những phân đoạn tức giận, KJH chỉ biết nghiến răng và nhăn mặt... Mà, cái miệng Hoon lại quá duyên nên tôi chỉ thấy buồn cười chứ chẳng cảm được sự giận dữ nào từ gương mặt đó :)) Giá như, KJH biết tận dụng thêm ưu thế biểu cảm trên đôi mắt của mình, nhân vật Yul sẽ hoàn hảo và có chiều sâu hơn...
Sau tất cả những cảm nhận vừa nói, xem lại Goong lần này, tôi biết mình thích Lee Yul nhưng lại yêu KJH!
Đến với KJH trong sự tình cờ, nhưng lại ở lại với anh là vì tôi thấy sự đồng càm. Càng biết về KJH, tôi càng hiểu sao anh đóng đạt ở khía cạnh "cô đơn" của nhân vật Yul đến thế, dù đây là vai diễn lớn đầu tiên trong sự nghiệp của anh.
KJH có chỉ số IQ thuộc dạng "thiên tài", là 1 nghệ sĩ có trỉnh độ đáng nể: sinh viên nha khoa, ĐH Seoul. Thế nhưng, điều gì đã khiến Hoon đến với nghiệp diễn & ca hát mà từ bỏ đi sự nghiệp "nha sĩ" và ngôi trường ĐH danh giá bậc nhất HQ của mình? Ko ai biết lý do, trừ Hoon, nhưng tôi có thể cảm nhận: KJH ngoài đời cũng cô đơn, có nhiều khát vọng nhưng lại đi sai hướng, và, cuối cùng đã dừng lại với con đường nghệ thuật! Tôi hiểu áp lực của một học sinh luôn có thành tích học tập tốt, luôn là niềm tự hào của gia đình và tấm gương của anh em, bạn bè... Khi là học sinh xuất sắc, bạn ko thể có những giờ phút la cà, vui vẻ như những học sinh bình thường... Khi là niềm tự hào của bố mẹ, bạn ko được quyền làm họ thất vọng... Vì vậy, bạn chỉ có thể học, học và... hoc! Đó thực sự ko còn là áp lực nữa, mà đã trở thành "gánh nặng", ngay cả trong việc chọn ngành nghề tương lai cho bản thân mình trước cánh cửa đại học. Ko ai hiểu cho mong ước của Hoon, có thể người thân chỉ quan tâm những ngành nghề "danh giá" phù hợp với học lực "thiên tài" bấy lâu Hoon có. Kết quả là anh cũng đỗ ĐH như mong đợi của mọi người... Nhưng 2 năm sau đó, Hoon đã có 1 khoảng lặng trong cuộc đời mình: ko phấn đấu. bỏ bê việc học và lao vào ăn chơi... Có lẽ anh đã nhận thấy sự sai lầm khi quyết định học nha khoa theo mong muốn của gia đình... Có lẽ, anh đang lúng túng ko biết sẽ quyết định thế nào cho hướng đi kế tiếp. Tôi nghĩ, đây là giai đoạn cô đơn và chán nản nhất trong quá khứ của anh. Vì, chẳng ai có thể hiểu, thông cảm và chia sẻ được với mong muốn của chính Hoon. Sau này, có thể Hoon đã nhận ra: ko thể hạnh phúc nếu ko thể sống với mong muốn của bản thân mình..
Tôi nghĩ, đã có nhiều người nhận ra sai lầm của bản thân mình ở ngưỡng cửa ĐH, nhưng ít ai dám dừng lại, và sau đó tốt nghiệp ra trường làm công việc mà mình chưa bao giờ thích để sống cuộc đời theo mong đợi của gia đình... Vì vậy, cảm ơn là Hoon đã biết dừng lại đúng lúc. Mặc dù chắc chắn sẽ có rất nhiều người thân và bạn bè phản đối quyết định của Hoon lúc đó. Bởi vì, họ tiếc nuối cho tấm bằng ĐH mà Hoon bỏ lỡ. Thế nhưng, bằng ĐH là gì nếu nó ko mang lại sự hài lòng và Hp cho bản thân mình? Đôi khi, con đường thành công ko đi cùng tấm bằng ĐH ấy mà lại song hành cùng với sự phấn đấu cho ước mơ của mình...
Có lẽ đã từng trải qua nhiều nỗi cô đơn, hiểu được ý nghĩa đích thực của cuộc sống, KJH đã làm vai Yul trở nên có "hồn", gần gũi và tình cảm đến lạ lùng! Khác xa hoàn toàn với nhân vật phản diện, lạnh lùng Lee Yul trong truyện tranh...
Goong đã kết thúc từ lâu nhưng tình yêu của chúng ta dành cho anh ấy thì chỉ mới bắt đầu...
Và, chắc chắn anh ấy ko phải là hoàng tử Lee Yul mà chính là diễn viên, ca sỹ Kim Jung Hoon!
Giống như đa số các bạn có tuổi khi xem Goong, chàng hoàng tử nhuộm tóc vàng ban đầu, đánh son bóng và ăn mặc màu mè hơn cả con gái trong phim "Cung Điện" quả thật chả chinh phục nổi tôi từ những tập đầu tiên! Tất nhiên cả tảng băng lạnh lùng, cứng ngắt Shin hay cô bé "Lọ lem" nhí nhảnh quá lố CG cũng chả đem cho tôi chút ấn tượng tốt nào với "Cung điện". Tôi ngó nghiêng qua Goong 1 chút để xem có gì hấp dẫn mà lại khiến tuổi teen lúc đó phải say đắm đền thế?
Vâng, chỉ là "ngó nghiêng" chứ ko phải xem thật sự! Mãi đến nửa năm sau đó, trong 1 dịp thật tình cờ, tôi được tặng bộ đĩa Goong để "xem cho biết"! Mà lần này, tôi cũng chẳng có kiên nhẫn xem từ đầu đến cuối, tua hết những đoạn giảng giải về luật lệ ở hoàng cung, gần như chỉ xem 4 nhân vật chính của phim. Thế nhưng, lần này, tôi đã biết mình có tinh cảm với hoàng tử Lee Yul...
Hoàng tử có ngoại hình rất bình thường, sorry HF vì phải nói thật như thế, về chiều cao, ko đứng cạnh Shin thì thôi, chứ đứng cạnh thì... thấp hơn cả tấc! Khuôn mặt cũng ko thon như Jo In Sung, cái mũi ko thẳng như Jang Dong Gun... nhưng đôi mắt thì quả thật ko thể chê vào đâu được! Và, có lẽ đó là điểm thu hút duy nhất của KJH khiến tôi nhớ lâu hơn vai diễn của anh!
Ánh nhìn biết nói của Lee Yul dành cho CG- giá mà CG chịu nhìn sâu thẳm vào đôi mắt ấy một lần- nó ko chỉ tràn đầy tình yêu dành cho cô mà còn có sự khao khát, nỗi cô đơn, hy vọng và cả... tuyệt vọng!
Mở đầu phim là sự trở về HQ một mình trong cô đơn của chàng trai vốn sinh ra đã là thái tử nhưng lớn lên lại ko phải là người được chọn để nối ngôi vua, đau khổ khi chứng kiến người con gái mình vừa có cảm tình từ ánh nhìn đầu tiên kết hôn và đi về chung xe hàng ngày với người em trai họ mà đúng ra vị trí thái tử và cuộc hôn nhân đó đã thuộc về chàng nếu phụ thân chàng còn sống! Rồi, từng tập phim trôi qua, ta càng cảm thấy rõ sư bất hạnh mà chàng phải gánh chịu! Ngay từ mới 5 tuồi cho đến khi lớn lên, chàng chẳng có được sự yêu thương hay quan tâm của ai khác ngoài người mẹ. Thế nhưng, chàng lại chẳng có hạnh phúc gì khi người mẹ ấy lại luôn trong tình trạng phẫn uất vì mất ngôi hoàng hậu và luôn đặt mọi tham vọng lên người chàng. Chắc chắn cả tuổi thơ cho đến lúc trưởng thành, chẳng có niềm vui nào thực sự khi 14 năm ấy chàng luôn được mẹ dạy dỗ và "luyện tập để trở thành vua"! Ko thể lớn lên theo cách của những đứa trẻ bình thường, chàng trưởng thành hơn lứa tuổi của mình và mang theo gánh nặng của người mẹ trên vai. Chàng thực sự sống vì mẹ mình, ko biết niềm vui, hạnh phúc là gì, cho đến khi gặp CG, người con gái mà chàng biết đó là số phận của chàng. Và từ đó, chàng đã muốn sống cho CG và bản thân mình... Chàng tìm cách đến với ngôi vị ko còn chỉ vì mẹ chàng mà còn vì muốn giành lại người con gái ấy...
Thường sống chung với nỗi cô đơn quá lâu, người ta dễ có nhiều hành động ích kỷ và lạnh lùng. Cho nên, những hành động ngăn cách Shin và CG hay kích động "thái tử phi tuyên bố li dị" trên sóng truyền hình trực tiếp là chuyện dễ hiểu và hoàn toàn có thể thông cảm được. Bởi vì trong tình yêu, con người ta dễ bị lạc lối giữa hai bờ hy vọng và tuyệt vọng. Chàng hy vong mình sẽ ko tuyệt vọng trước tình yêu quá lớn của CG dành cho Shin và cũng ko tuyệt vọng với hạnh phúc mong manh mà chàng mơ ước. Thế nhưng, càng cố gắng cho tình yêu bao nhiêu thì càng làm tổn thương chính bản thân mình bấy nhiêu. Đến cuối cùng, chàng đã biết dừng lại, trước khi làm tổn thương người con gái chàng yêu. Và, chàng đã chấp nhận sự tuyệt vọng của mình vì nhận ra rằng: chàng có thể chiến thắng số phận nhưng lại ko thể thắng được con tim của người PN vốn chưa bao giờ hướng về chàng!
Và, chàng đã trở về với nơi mà chàng đã bắt đầu... Nhưng lần này, ko có tham vọng, gánh nặng hay bất hạnh nào nữa. Vì chàng đã có 1 người mẹ thật sự và trong lòng đã tồn tại 1 ý nghĩa thực sự của tình yêu: : "yêu là đồng nghĩa với hy sinh!"
Nhân vật hoàng tử Lee Yul mà KJH thể hiện thật hoàn hảo trong mắt các cô bé tuổi teen: đẹp trai, tài giỏi, lãng mạn, rất gần gũi và đặc biệt là rất si tình! Thế nhưng, với tôi, sự cô đơn đến đau lòng của nhân vật mới chính là điểm thu hút nhất. KJH đã rất tuyệt với nét diễn bằng ánh mắt, nhất là.... ánh nhìn lặng lẽ, lúc ấm áp, lúc vui vẻ, lúc cô đơn lại có khi tràn đầy nỗi tuyệt vọng... Tuy nhiên, nếu cho thang điểm trên 10, tôi chỉ chấm cho anh 8 điểm, nghĩa là tròn vai chưa quá xuất sắc. Vì, có lẽ chưa đủ kinh nghiệm nên khi diễn những phân đoạn tức giận, KJH chỉ biết nghiến răng và nhăn mặt... Mà, cái miệng Hoon lại quá duyên nên tôi chỉ thấy buồn cười chứ chẳng cảm được sự giận dữ nào từ gương mặt đó :)) Giá như, KJH biết tận dụng thêm ưu thế biểu cảm trên đôi mắt của mình, nhân vật Yul sẽ hoàn hảo và có chiều sâu hơn...
Sau tất cả những cảm nhận vừa nói, xem lại Goong lần này, tôi biết mình thích Lee Yul nhưng lại yêu KJH!
Đến với KJH trong sự tình cờ, nhưng lại ở lại với anh là vì tôi thấy sự đồng càm. Càng biết về KJH, tôi càng hiểu sao anh đóng đạt ở khía cạnh "cô đơn" của nhân vật Yul đến thế, dù đây là vai diễn lớn đầu tiên trong sự nghiệp của anh.
KJH có chỉ số IQ thuộc dạng "thiên tài", là 1 nghệ sĩ có trỉnh độ đáng nể: sinh viên nha khoa, ĐH Seoul. Thế nhưng, điều gì đã khiến Hoon đến với nghiệp diễn & ca hát mà từ bỏ đi sự nghiệp "nha sĩ" và ngôi trường ĐH danh giá bậc nhất HQ của mình? Ko ai biết lý do, trừ Hoon, nhưng tôi có thể cảm nhận: KJH ngoài đời cũng cô đơn, có nhiều khát vọng nhưng lại đi sai hướng, và, cuối cùng đã dừng lại với con đường nghệ thuật! Tôi hiểu áp lực của một học sinh luôn có thành tích học tập tốt, luôn là niềm tự hào của gia đình và tấm gương của anh em, bạn bè... Khi là học sinh xuất sắc, bạn ko thể có những giờ phút la cà, vui vẻ như những học sinh bình thường... Khi là niềm tự hào của bố mẹ, bạn ko được quyền làm họ thất vọng... Vì vậy, bạn chỉ có thể học, học và... hoc! Đó thực sự ko còn là áp lực nữa, mà đã trở thành "gánh nặng", ngay cả trong việc chọn ngành nghề tương lai cho bản thân mình trước cánh cửa đại học. Ko ai hiểu cho mong ước của Hoon, có thể người thân chỉ quan tâm những ngành nghề "danh giá" phù hợp với học lực "thiên tài" bấy lâu Hoon có. Kết quả là anh cũng đỗ ĐH như mong đợi của mọi người... Nhưng 2 năm sau đó, Hoon đã có 1 khoảng lặng trong cuộc đời mình: ko phấn đấu. bỏ bê việc học và lao vào ăn chơi... Có lẽ anh đã nhận thấy sự sai lầm khi quyết định học nha khoa theo mong muốn của gia đình... Có lẽ, anh đang lúng túng ko biết sẽ quyết định thế nào cho hướng đi kế tiếp. Tôi nghĩ, đây là giai đoạn cô đơn và chán nản nhất trong quá khứ của anh. Vì, chẳng ai có thể hiểu, thông cảm và chia sẻ được với mong muốn của chính Hoon. Sau này, có thể Hoon đã nhận ra: ko thể hạnh phúc nếu ko thể sống với mong muốn của bản thân mình..
Tôi nghĩ, đã có nhiều người nhận ra sai lầm của bản thân mình ở ngưỡng cửa ĐH, nhưng ít ai dám dừng lại, và sau đó tốt nghiệp ra trường làm công việc mà mình chưa bao giờ thích để sống cuộc đời theo mong đợi của gia đình... Vì vậy, cảm ơn là Hoon đã biết dừng lại đúng lúc. Mặc dù chắc chắn sẽ có rất nhiều người thân và bạn bè phản đối quyết định của Hoon lúc đó. Bởi vì, họ tiếc nuối cho tấm bằng ĐH mà Hoon bỏ lỡ. Thế nhưng, bằng ĐH là gì nếu nó ko mang lại sự hài lòng và Hp cho bản thân mình? Đôi khi, con đường thành công ko đi cùng tấm bằng ĐH ấy mà lại song hành cùng với sự phấn đấu cho ước mơ của mình...
Có lẽ đã từng trải qua nhiều nỗi cô đơn, hiểu được ý nghĩa đích thực của cuộc sống, KJH đã làm vai Yul trở nên có "hồn", gần gũi và tình cảm đến lạ lùng! Khác xa hoàn toàn với nhân vật phản diện, lạnh lùng Lee Yul trong truyện tranh...
Goong đã kết thúc từ lâu nhưng tình yêu của chúng ta dành cho anh ấy thì chỉ mới bắt đầu...
Và, chắc chắn anh ấy ko phải là hoàng tử Lee Yul mà chính là diễn viên, ca sỹ Kim Jung Hoon!