PDA

View Full Version : Yul - Cậu hoàng tử nhỏ


alexx
02-06-2007, 12:19 PM
Lạ thật, cũng là duyên nợ.

Tôi không ưa Yul ngay từ cái nhìn đầu tiên.


http://img152.imageshack.us/img152/2866/lgbobozm7dc4.jpg (http://imageshack.us)

Xem nào, Broken glass của Arthur Miller. Anh chàng úp quyển sách lên ngực, nằm ngủ quên trên tràng kỷ và bị mẹ lay dậy. Một khuôn mặt nhàu nát và cau có đập thẳng vào mắt tôi :( Những lời mưu mô hằn học của bà cựu Vương phi bất mãn cứ thế tuôn ra và từ đó bám lấy Yul như một làn khói độc. Đến điệu cười của anh chàng cũng buồn hiu hắt. Mười chín tuổi đầu, sao nụ cười lại phải nhuốm màu ưu tư, và ánh mắt lại phải ẩn chứa nhiều tâm sự thế hả Yul? Đó quả thật không phải là mẫu nhân vật mà tôi vốn ưa thích. Đối với tôi, tuổi trẻ là phải tràn trề sinh lực. Cứ nông nổi đi, bồng bột đi, phá phách đi. Cứ lừa đảo nhau và đánh chém nhau đi. Nhưng đừng ỉu xìu và khô héo. Hãy để cái dáng vẻ đó lại cho các bác già bốn chục tuổi, đầu óc đã rệu rã vì chuyện bon chen và cơ thể đã mỏi mệt vì việc kiếm tiền. Sao tôi ghét mấy ông cụ non dáng vẻ dật dờ và thích nói chuyện triết lý thế!

Tập 1, tập 2, rồi tập 3,... ác cảm của tôi đối với Yul vẫn không hề giảm. Càng về cuối phim anh chàng lại càng trông ngứa mắt mới chết :cang: Tóc tai thõng thượi như con gái, trang phục đột ngột tệ hẳn đi so với mấy tập đầu. Nhăn nhó nhiều hơn và khóc nhiều hơn. Đến cái bài hát mà anh chàng ca cho CK nghe tôi cũng thấy dở (không phải JH hát dở, mà là bài đó không hay :wall:). Đến bàn tay anh chàng đưa ra vuốt má CK khi nói "cười lên như thế mới đúng là CK chứ" cũng xấu tàn bạo (gọi là chuối mắn e không đủ, nói năm ngón tay như một bó củ cải thì đúng hơn o_o )

Điều bực mình nhất, là tôi không tài nào hiểu được nhân vật này! Anh ta tốt hay xấu? Thực sự muốn giành lại chỗ đứng hay chỉ vì muốn thực hiện ước mơ của bà mẹ? Đang dối gạt, hay đang nhầm lẫn? Sẵn sàng làm tất cả cho tình yêu của mình, nhưng lúc nào sẽ biết buông tay?

Dần dà, tôi chỉ còn quan tâm đến Yul khi xem Goong. Tua hết những nhân vật khác để xem mỗi cái bản mặt khó chịu của anh chàng. Yul khiến tôi suy nghĩ, và bực bội. Không như CK, nhân vật mà xem nửa tập đầu là đủ biết cô ta sẽ hành động như thế nào trong hai mươi tập sau. Không như Thái tử Lee Shin, mẫu thanh niên băng-tảng-sắp-gặp-nắng-hè mà bất cứ bộ phim Hàn Quốc, hoặc Trung Quốc, hoặc Hồng Kông nào cũng phải nặn ra một anh và đã khiến tôi phát nhàm. Nhìn thấy Yul, tôi vừa muốn tắt tivi đi vì bức xúc, lại vừa không thể dứt ra được. Tôi thương, hay tôi giận? Yul toan tính rất nhiều, để rồi chẳng có gì cả. Đúng lúc rất có khả năng hạ bệ được Thái tử, thì anh vứt bỏ mọi chuyện chính trị để công khai bày tỏ tình yêu đau đớn của mình. Anh đã có thể bứt Shin ra khỏi CK, nhưng anh đã rút lui. Anh đã có thể tự dìm mình trong vũng lầy tội lỗi để quên đi cơn thống khổ, nhưng anh đã đứng lên được. Tự thân đứng lên.Yul như mang trên mình nỗi cô đơn dồn nén từ ba kiếp trước. Yul cần một vòng tay ấm áp che chở, nhưng điều đó dường như quá xa xỉ đối với những con người xung quanh anh. Anh yêu mẹ, nhưng mẹ lại đang tối mắt vì chuyện tiếm quyền, đến nỗi không còn để ý gì đến cảm giác của cậu con trai nữa. Có bà mẹ nào nghe con mình than "Con đau quá, muốn tim ngừng đập cho rồi" mà lại hờ hững như thế không? Anh yêu CK, nhưng CK chỉ bận tâm đến Shin và Shin mà thôi. CK đã nhận từ Yul rất nhiều, nhưng cô không có gì để cho lại anh, kể cả chút quan tâm bè bạn. Anh yêu ba, nhưng ba đã mất sớm và hóa ra chỉ là một người chồng không có được tình yêu của vợ. Anh yêu bà nội, nhưng không được sống trong cung với bà vì những hủ tục khắt khe của Hoàng tộc, và chỉ được chuyển vào đó khi cõi lòng đã tan nát vì CK. Câu chuyện cổ tích khép lại, công chúa cuối cùng cũng quay về bên hoàng tử, chỉ còn một kẻ thất thế lặng lẽ rời khỏi đêm hội. Cả thế giới đã ruồng bỏ Yul rồi, và anh có lỗi gì đâu? Khi mẹ anh trở về từ bệnh viện sau tai nạn, Yul ôm mẹ khóc và nói "con tưởng mẹ định bỏ con lại một mình chứ?", tôi đã khóc theo anh. Yul tốt hay xấu, còn nghĩa lý gì nữa đâu?

Yul đã lay động tâm trí hững hờ của tôi, và trở thành điểm duy nhất giữ Goong lại trong ký ức.

http://img504.imageshack.us/img504/8057/bscap00694fr1hbmh2.jpg (http://imageshack.us)

alexx
02-06-2007, 12:55 PM
Nói thiệt là sau khi xem Goong thấy nó kết thúc có hậu,cho Shin về với CG nhưng sao mình thật sự vẫn thấy buồn,chứ ko vui như khi xem xong các fiml có hậu khác,buồn cho Yul đó,Yul chả có được 1 cái j cả,đến cuối lại phải nhận hết lỗi về mình,nhìn dáng Yul lầm lũi đẩy xe lăn của mẹ mà muốn khóc.
Tại sao ông đạo diên ko cho Yul iu 1 người khác nữa nhỉ,vì dối với Yul có làm hoàng đế hay ko cũng ko là vấn dề chính là Yul cần là người sẵn sàng giơ tay ra với Yul,cho Yul iu người khác cho đỡ khổ thì kết thúc fiml sẽ dẹp hơn :D
Ví dụ iu hyo rin chẳng hạn :D he he
hanhstupid@DAN

alexx
03-06-2007, 09:43 AM
Yul@DAN:

mình thích hoon phần lớn là do hình tượng Yul. mình thích hoàng tử yul do hoon đóng nhờ yul mà mình mới tìm hiểu thêm về hoon . Hoon chính là nhân vật bao quát nhất từ hoon mà sinh ra nhiều hình tượng trong đó có 1 hoang tử lee yul đa tình "the prince who would give up everything for his love "( đay là câu mở đầu trong môt videoclip trên youtube mình down dc ko biết các bạn có nghe bài này chưa )
một jung hoon lí lắc vui vẻ dể thương và còn nhiều nữa nhưng trên tất cả mình thích nhất là yul nên mình mới mau tay lẹ chân dang kí nick là yul hihi khôn ko nào mình rất vui vì dc cái nick nay nhưng vào dây thấy mọi người nói về hoon và những tin mới về ảnh nên mình cũng đã từng nói cả yul và hoon đều chung là một và mình thích anh ấy
đó là wan điểm của mình nếu TQ bảo bênh vực cho yul thì YUL này đây sẵn sàng tiên phong chiến đấu hết mình vì oppa yul uh minh nghi vậy dấy

còn mình có một điều mà luôn cho rằng là hối tiếc đó là ko xem trọn vẹn được bộ film nhưng có lẽ điều đó cũng là điều may mắn đối với mình bởi vì những mình ko hề xem đc những khúc mà ai cũng nói yul đáng giận nên trong bộ nhớ của mình chỉ có những hình ảnh của một yul đáng thương , cao thượng , đa tình một chàng prince wonderful và trên cả wonderful ấy chứ hì hì nên hình ảnh yul trong trái tim mình là tuyệt đối complete 100% luôn hi hi và cũng nhu TQ từ giận 10còn xuống 0.5 thì cho dù mình có nghe mọi người kể thì cái giận đó cũng chĩ = 0.5 mà 0.5 thì mình cho lọt lổ luôn hi hi chỉ cần đức hiếu thảo của yul thôi cũng đã ăn đứt những gì mà anh ấy sai huống chi đừng nói đến tình yêu cao thượng sâu nặng của anh ấy cũng dư sức làm cho mình bỏ wa tất cả mọi sai lầm của him hi hi

dang thanh tu
03-06-2007, 04:10 PM
Cứ tưởng mình đã nguội lạnh sau một thời gian dài xem mấy bộ phim Hàn nhàm chán cứ khóc rồi chết vì ung thư. Ko ngờ vào một ngày đẹp trời kia khi nghe lời quảng cáo thái quá của bạn bè liền thử bật TV lên coi thì lập tức bị một khuôn mặt handsome,u buồn thu hút. Chu choa cool chịu ko nổi,Lee Yool vừa đáng yêu vừa đáng thương làm tim tui đau nhói. Tui cực kì thích anh chàng này,mặc dù diễn xuất không suất sắc nhưng vẫn khiến người ta cảm nhận được nổi đau của chang hòang tử bị mất tất cả. Mặc cho bạn bè chê bai tui vẫn thích chàng vô cùng, chàng đã hâm nóng cả một mùa hè buồn chán của tui và làm cho tui thêm sức sống rất nhiều. Bây giờ tui vẫn đang tìm kiếm sợi dây nào giống cái mà chàng thường đeo nhưng ko ra, chán thật. Không biết có ai biết chỗ nào bán ko, xin chỉ giúp?

annychan ,DAN

alexx
08-06-2007, 02:09 AM
Bài đầu tiên của bạn tử hạo (DAN), tuy hơi ngắn nhưng bạn đã có công lập ra topic KJH bên DAN1 :D

Nếu như bạn đã xem ''Goong'' chắc chắn nhân vật Yul sẽ để lại cho bạn một ấn tượng khó phai ,1 chàng trai si tình ,si tình đến tội nghiệp ,anh yêu Chae Gyung bằng cả cái tim mình k so tính thiệt hơn dù biết trong tim CG chỉ có Shin nhưng anh vẫn môt lòng một dạ yêu cô .Nếu bạn hỏi trong ''Goong'' ôi yêu ai và thích ai nhất tôi sẽ bảo rằng tôi thích Yul .


http://img295.imageshack.us/img295/7757/1113269ac9rk0.jpg (http://imageshack.us)
DAN

watanabe
08-06-2007, 03:46 AM
Coi bộ Wata mắc phải một sai lầm lớn khi bảo rằng người khác ko thể ghét Yul khi xem Goong, tiêu biểu là Tq đây đã quăng tư tưởng ấy ngay trước mũi Wata :D

Thật ra Yul ủ dột thế lại hay, các nhân vật khác trong Goong nhí nhảnh quá, rạo rực quá, đôi khi làm cho bộ film trở thành nhí nhố mất! (mà Yul lại là mẫu người tớ khoái, cũng như tớ khoái Ashley Wilkes :D )

Còn Yul tốt hay xấu? Nếu một người với nhân cách khác đc đặt vào hoàn cảnh đó, thì đa phần ắt sẽ trở nên xấu. Con người rất muốn đc yêu thương, một tâm hồn cô đơn bị chối bỏ như Yul lại càng cần thứ tình cảm ấy gấp bội lần. Khi đó người ta trở nên vị kỉ và tìm mọi cách có đc cũng là lẽ thường tình.

Tuy nhiên, Yul lại chưa thủ đoạn đến thế. Tớ nghĩ xuyên suốt câu chuyện, lí trí của Yul đã biết trước đc kết thúc, nhưng tình cảm thì rối bời, hoang mang lắm. Với một nhân cách thánh thiện, thì Yul đã xấu đến giới hạn cuối cùng mà lương tâm cho phép rồi.

Yul là một thiên thần. Với tuổi thơ đc tượng trưng bằng vết thẹo trên cánh tay, vết tích của đôi cánh từng bị bẻ gãy. Và bà cựu Vương phi thỉnh thoảnh thoáng hiện ra trên nụ cười, trong hình hài của chiếc răng nanh. Nhưng hơn hết thảy, tâm hồn của Yul vẫn còn nguyên vẹn!

alexx
08-06-2007, 04:04 AM
Được đấy, Tq thì ko ưa Ashley tẹo nào :)) không có nghĩa là thích Rhett đâu nhé :D

Đồng ý với Wata về chuyện Yul không thủ đoạn. Yul là nạn nhân hơn là chủ mưu. Không, Tq không nói đến chuyện tranh giành địa vị, Tq đang nói về mối tình của Yul. Yul bị chính con tim của mình xỏ mũi dắt đi mà không cưỡng lại được, hay nói đúng hơn, Yul cũng không hề muốn cưỡng lại, vì Yul đã khao khát được yêu thương từ lâu lắm rồi. Đúng hay Sai chẳng còn ràng buộc được Yul, giờ đây anh chỉ muốn sống trọn vẹn cho tình cảm của mình mà thôi. Ngai vàng không thuộc về Yul, CK không thuộc về Yul, nhưng người nào trong chúng ta chẳng từng có lần ao ước những thứ không thuộc về mình? Vả lại "thuộc" hay "không thuộc" chỉ là tương đối, một biến cố xảy ra cũng có thể thay đổi tất cả, và ai dám nói rằng đấu tranh là không xứng đáng?

dang thanh tu
08-06-2007, 02:11 PM
bài viết của bạn hoonie_saghanghe bên DAN
Mình cũng cho vai yul 100 điểm, mình xem rất nhiều phim hàn, hầu như là xem hết , nhưng chưa từng thấy vai diễn nào như yul, anh ấy yêu chân thật cao thượng, đau khổ nhưng lúc nào cũng cười có lẽ nụ cười buồn của anh ấy làm cho tất cả chúng ta yêu anh ấy rất nhiều, còn về diễn xuất của oppa mình nghĩ là rất tuyệt và rất đạt.và hầu hết fan cùa oppa không thương hại anh ấy mới thích anh ấy, mà là thích anh ấy thật lòng

ISP
05-07-2007, 04:28 AM
Trong Goong, tôi thích nhất la cảnh CG và Yul ngồi trên gác chứa sách. CG ôm cây đàn mandolin đàn từng tưng, còn Yul thì nhẹ nhàng nhìn CG rồi nhớ lại từng kỉ niêm với CG.

Những hình ảnh vui buồn ấy lần lượt hiên lên : lần đầu tiên gặp nhau (mặc dù rất buồn cười), những lần anh và cô cùng ngồi nói chuyện, những lần anh lắng nghe tâm sự của cô, nghe cô nói rằng cô đã yêu Shin, rồi cả một lần anh đưa tay sờ lên mặt CG vá nói : "Chi cần có thể làm cho em cười thì anh lúc nào cũng muốn được ở bên em"... Cảm thấy thật hối tiếc cho Yul... Yêu một người mà không được đền đáp. Tôi nhớ có lần CG đã nói : "Yêu đơn phương một người sẽ rất tồi tệ vì chỉ có thể đứng từ xa nhìn ngừơi ấy chứ không thể đến gần được. Nhưng như vậy còn tốt hơn là phải gặp mặt người ấy cả ngày lẫn đêm, phải nói chuyện với người ấy, phải sống cùng người ấy mà vẫ không nhận được tình cảm của người ấy" chợt cảm thấy sao CG có thể vô tư như thế. Cô có thể nhận ra điều ấy sao cô có thể không cảm nhận được, dù chỉ một chút, tình cảm sâu sắc của Yul. Cô vô tư và hồn nhiên đến mức có thể tâm sự hết mọi chuyện của cô và Shin cho Yul nghe. Có lẽ cô chỉ cảm thấy thật nhẹ nhàng thoải mái sau khi đã được trút hết nỗi buồn. Nhung còn Yul thì sao ? Có thể anh sẽ thấy vui, vui vì anh đã làm cho cô bớt được gánh nặng. Nhưng sâu trong lòng anh là vết thương khó lành, vì anh hiểu, không rõ là từ lúc nào, cô đã yêu Shin, cả tâm hồn cô hoàn toàn thuộc về Shin, và có lẽ sẽ không bao giờ có khỏang trống cho anh. Nhung anh vẫn chờ đợi, đợi một lúc nào đó, cô sẽ thay đổi suy nghĩ và tình cảm, dù biết đó sẽ là vô vọng "Anh sẽ đợi đến ngày ngọn gió trong tim em thổi về phía anh".

Anh là người lặng lẽ, và tôi thích cái sự lặng lẽ đó của anh. Tôi thích cái cách anh lặng lẽ nhìn CG vui cười hạnh phúc. Tôi thích cái cách anh lặng lẽ nhớ về CG. Tôi thích cái cách anh lặng lẽ biểu lộ tình cảm của mình, mặc dù tình cảm ấy rồi sẽ khiến anh đau khổ. Và tôi thích cái cách anh lặng lẽ yêu CG, dù đó chỉ là tình cảm từ một hướng. Tôi sẽ không quên anh, và cả cái sự lặng lẽ đến đáng thương của anh đâu, Yul.


DAN
bạn này post 1 bài duy nhất trong topic cũng là bài duy nhất của bạn ở DAN :hihi:...rùi lặng lẽ chuồn mất.

ISP
05-07-2007, 04:34 AM
So sánh Nấc Thang lên thiên đường và Goong

xem xong goong bao cảm xúc nuối tiếc cứ hiện lên
đã hết phim mà cảm giác uất ức cứ còn đeo bám mãi .......... lặng yên........ chợt thấy buồn .......đau.. nhói trong lòng .........muốn hét to cho nhẹ bớt cái cảm giác này... ......thay anh-lee yul- 1 người ko còn gì để mất nữa

tôi tự hỏi giữa 2 người con trai Song Joo trong ''Nấc thang lên thiên đường'' và Lee Yul của "Goong" ai sẽ là người đau khổ?
cả 2 người con trai ấy đều có 1 tình yêu duy nhất trong cuộc đời yêu thủy chung sâu sắc mãnh liệt

họ yêu mà ko được ở bên cạnh người con gái mà mình yêu thương.

"Jung Seo, anh đã iu em đến chết không thôi, bây giờ anh cũng iu em đến chết không thôi, và sau này anh cũng sẽ iu em đến chết không thôi. Tình iu của chúng ta chỉ mới bắt đầu. Chào em nhé, hẹn gặp lại em. "

họ đều có chung cảm giác đau dớn khi phải rời người con gái đó

Song Joo đã yêu và được yêu lại
tình yêu của anh thật trọn vẹn theo đúng nghĩa của nó
người con gái đó ra đi mang theo trái tim tình yêu của anh
anh vĩnh viễn ko có cơ hội gặp lại người anh yêu thương nhất
hạnh phúc là khi yêu và được yêu
vậy Song Joo đã có từng hạnh phúc trong tay
chỉ là định mênh ko cho anh đựoc ở bên người đó suốt cuộc đời
những kỉ niệm hánh phúc bên người đó sẽ giúp anh sống tiếp quãng đường còn lại

còn lee yul?
anh cũng đã yêu hết mình 1 người
làm tất cả chỉ để người đó ko phải đau khổ dù rằng những hành đông của anh bị người đời phê
vì sao thê? vì anh đã yêu người mà lẽ ra anh ko nên
vì người con gái anh yêu lại chính là em dâu của anh

"anh chưa từng bao giờ bảo em nhận trái tim của anh, anh cũng chưa từng xin ngọn gió trong tin em thổi về phía anh nhưng ít ra cũng đừng đẩy anh ra ngoài .
Nếu em đẩy anh ra em sẽ làm anh buồn đấy, anh sẽ đợi đến ngày ngọn gió trong tim em thổi về phía anh."

"Em đau thì anh cũng sẽ đau"

"nếu có thể làm cho em cười thế này thì anh sẽ mãi ở bên cạnh em"

........
sau tất cả những cố gắng để dành lấy hạnh phúc hạnh phúc cho chính mình cuối cùng anh được gì
1 trái tim ko bao giờ có thể thuộc về anh
"Dù 2000 năm sau thì em vẫn iu Shin"
1 địa vị ko khi nào anh có được

đau khổ biết mấy
chua xót biết bao
người ta yêu lại ko yêu ta
.........
cảm giác này đau........ rất đau .......trở thành vết thương lòng mãi mãi khắc sâu ko lòng

hạnh phúc là khi người mình yêu được hạnh phúc
và người con gái đó đã dang và sẽ hạnh phúc bên người mà dịnh mệnh đã dành sẵn cho cô
vậy còn gì để yul phải lưu luyến

anh ra đi mang theo hình bóng người đó trong tim
mỗi khi nhìn thấy con gấu bông nào dó anh nhớ đến cô
mối khi nhìn thấy chiếc lá rơi trên đầu 1 ai đó người đầu tiên anh nhớ sẽ là cô
..........
không biết tương lai anh có còn yêu thêm 1 người con gái nào khác ko
nhưng chắc chắn người đó sẽ rất hồn nhiên vô tư yêu thích gấu bông như ai đó
tôi yêu em âm thầm ko hi vọng
cầu mong em được người tình như tôi đã yêu em
đó là tất cả những gì mà yul muốn nói với người con gái anh yêu



DAN

ISP
11-07-2007, 01:54 AM
Slam@dienanh.net

Em đang đứng trước mặt tôi,chỉ cách tôi vài bước chân thôi mà sao chưa bao giờ tôi thấy em xa tôi đến thế.Xa đến mức tưởng như dù cho tôi cố gắng cả đời thì cũng ko bao giờ có thể chạm được vào em.Tôi thấy em chạy theo xe shin, em vừa khóc vừa gọi tên Shin.Tôi cũng thấy xe dừng lại,Shin bước ra khỏi xe.Em chạy ào đến bên Shin,cậu ấy đón em vào lòng, ôm em thật chặt.Hình như cậu ấy cũng khóc.Tất cả như nhòa đi trước mắt tôi, tôi thấy đầu óc mình trống rỗng như thể tôi ko còn thuộc về nơi này nữa.........

" Từ khi mới bắt đầu thì đã yêu rồi".Phải, tôi đã yêu em, yêu ngay từ lần đầu tiên gặp mặt.Tôi yêu 1 Chae Gyeong hồn nhiên, vô tư, trong sáng thật đáng yêu.Em mang trong mình 1 niềm lạc quan hiếm thấy, 1 khát khao sống mãnh liệt tự như hoa hướng dương luôn hướng về phía mặt trời.Chưa bao giờ tôi cảm thấy lạ lùng đến thế.Có 1 cảm giác thật ngọt ngào, ấm áp sống dậy trong tôi khi tôi ở bên em.Tôi ko hiểu tại sao tôi lại muốn được yêu thương, che chở, bảo vệ người con gái ấy đến thế.Tôi ko hiểu tại sao ánh mắt tôi cứ luôn kiếm tìm em,dõi theo em và luôn bị em thu hút.Tôi ko hiểu tại sao chỉ cần nhìn thấy em thôi là trong lòng đã thấy xốn xang, ấm áp và hạnh phúc.Vơi em tôi mãi mãi chỉ là 1 người bạn và ngay cả bản thân tôi dù yêu em đến mấy cũng chẳng dám mong muốn điều gì hơn ở em.Tất cả những chuyện vui, chuyện buồn em đều chia sẻ với tôi, em nghĩ gì, cảm thấy như thế nào tôi đều biết cả.Thật kỳ diệu khi 1 ngày nào đó ta nhận ra trên thế giới này có 1 người thực sự cần đến mình!

Tình cảm tôi dành cho em cứ thế lớn dần theo năm tháng.Ko biết từ bao giờ tôi đã vui cùng em, buồn cùng em,khóc cùng em và cười cùng em.Em vui tôi cũng vui, em buồn tôi cũng buồn, em đâu tôi còn đau hơn em gấp vạn lần.Yêu em tôi thấy mình sống có ích hơn và yêu em tôi cũng thấy xót xa thay cho bản thân mình.Thật mỉa mai khi em là thái tử phi,là em dâu tôi, là vợ của em họ tôi mà nhẽ ra em đã là vợ tôi.Ko biết tự bao giờ trong tôi đã hình thnàh nên câu hỏi:"Nếu tôi là thái tử thì sao?"Nếu tôi là thái tử,tôi sẽ ko bao giờ để em cô đơn 1 mình trong hoàng cung lạnh lẽo,sẽ ko bao giờ đối xử thô bạo, lạnh lùng với em, sẽ ko bao giờ để em phải rơi nước mắt vì bị tổn thương đến thế, sẽ luôn ở bên, quan tâm em, yêu thương em như bây giờ tôi vẫn vậy.Shin làm em đau khổ,Shin khiến em bị tổn thương nhưng em vẫn yêu Shin tha thiết.Em vui vì Shin, buồn vì Shin,khóc vì Shin, cười vì Shin.Em có thể ngồi với tôi hàng giờ chỉ để nói những suy nghĩ cảm xúc của em về Shin nhưng em chưa bao giờ quan tâm đến những cảm xúc, suy nghĩ của tôi.Trái tim tôi như vỡ vụn khi nghe em nói:"Hình như em đã yêu Shin thật rồi".Lời em nói nhẹ như gió thoảng nhưng chỉ cần thế thôi nó đã đủ bóp nghẹt trái tim tôi rồi.Em yêu Shin, em chấp nhận tất cả chỉ để ở bên Shin.Nhưng tôi thì ko hề muốn em sống lặng lẽ như 1 cái bóng bên Shin trong hoàng cung, ko muốn con người em với những ước mơ, hoài bão bị bóp chết ở nơi này.Em mới chỉ 19 tuổi, còn quá trẻ để sống 1 cuộc sống tẻ nhạt trong hoàng cung tù túng và ngột ngạt đến nghẹt thở bởi những quy định quá nghiêm khắc .Tôi muốn em được sống tự do,được trở lại với con người thật của chính mình và thực sự bởi 1 chút ích kỷ của bản thân tôi muốn em là của tôi, chỉ riêng tôi mà thôi.Phải, ko biết từ lúc nào tình yêu tôi dành cho em đã trở nên ích kỷ và mù quáng.Tại tôi đã quên em là thái tử phi em dâu tôi hay là tôi biết nhưng cố tình như ko biết mà tôi đã yêu em nhiều đến mức ko thể kiềm chế, kiểm soát nổi tình cảm của chính mình nữa?


"Tôi ko muốn tranh giành ngôi báu, tôi chỉ muốn lấy lại cái mà tôi đã mất".Em có hiểu ko, tôi đã sai, sai thật rôi.tất cả những gì tôi làm đều là vì em và 1chút ích kỷ trong tình yêu của mình.Rốt cuộc thì tôi được gì?Tôi ko chỉ làm liên lụy đến em, còn làm ảnh hưởng tới hoàng tộc.Mẹ tôi cũng vì tôi mà lập ra những kế hoạch nhằm hạ bệ danh tiếng của Shin, cuối cùng thì mẹ tôi cũng thành công khi mà Shin bị nghi oan trong vụ hỏa hoạn.Shin bị đưa đi, em buộc phải sang Macao còn tôi cũng phát hiện ra những bí mật khủng khiếpo của mẹ.Giờ thì tôi đã hiểu tại sao tôi lại yêu em, tại sao tôi lại ko thể có được em.Tôi còn có thể làm được gì nữa khi mà tôi được sinh ra trên đời này là để gánh chịu những quả báo mà mẹ tôi gây ra.

Tôi thấy mình thật có lỗi với em.Cứ ngỡ rằng giúp em thoát khỏi hoàng cung là em sẽ được hạnh phúc.Cứ ngỡ rằng để em rời xa shin thì em sẽ có 1 cuộc sống mới yên bình ko còn phải chịu những tổn thương đau khổ.Nhưng tôi đã nhầm.Shin làm cho em tổn thương, đau khổ nhưng cũng chỉ có Shin mới có thể khiến cho em được hạnh phúc.Chưa bao giờ tôi thấy vô vọng đến thế,Tôi đã làm gì em thế này?Tôi nói rằng tôi muốn em được hạnh phúc nhưng rốt cuộc thì tôi đã làm gì cho em.Em chỉ hạnh phúc khi em ở bên Shin thôi đúng ko.Còn tôi cho dù tôi có cố gắng thế nào thì tôi cũng ko bao giờ có thể làm cho em hạnh phúc như shin.Cỏ thì vẫn cứ là cỏ, gió thì vẫn cứ là gió.Cỏ chỉ biết đứng yên chờ đợi mỗi khi gió đến để rung rinh, reo mừng cùng với gió.Còn gió, gió cứ lướt qua thật nhanh bởi gió còn đang mải miết theo đuổi những điều gì đó ở 1 nơi xa lắm, nơi mà cỏ ko bao giờ với tới được.

Tôi yêu em và tôi chỉ mong sao hạnh phúc sẽ đến với người con gái mình yêu thương cho dù tôi ko phải là người mang hạnh phúc đến cho cô ấy bởi cô ấy xứng đáng được như vậy.Tôi và mẹ tôi đã khiến cho em và shin lâm vao hoàn cảnh như vậy nên tôi sẽ là người kết thúc tất cả những chuyện này để em được hạnh phúc.Em hãy coi như đó là món quà cuối cùng tôi dành tặng cho em.Trước đây tôi luôn trách Shin vì Shin đối xử với em ko tốt nhưng bây giờ thì cậu ấy đã thay đổi và điều quan trọng nhất là cậu ấy yêu em thật lòng.Em hãy sống thật hạnh phúc bên cậu ấy nhé.Tôi sẽ ra đi và mãi mãi chôn chặt tình cảm này trong lòng.Cảm ơn em vì em đã nói:"Em ra đi chỉ mang theo 3 thứ: tình yêu, gia đình và tình bạn của Yul".Tôi đã nói tôi chỉ cần ngọn gió trong em ko đẩy tôi ra là được và tôi thật sự muốn cảm ơn em đã cho tôi đóng 1 phần trong cuộc đời em.Tôi ko hi vọng sau này được gặp lại em cũng ko đi tìm em và cũng ko cố gắng tìm cách để tìm ra em!Tôi chỉ hi vọng nếu sau này tôi có may mắn được gặp lại em thì tôi sẽ lại được nhìn thấy nụ cười của em!Tạm biệt em Chae gyeong!!!

ISP
11-07-2007, 01:55 AM
Ngồi nhớ lại cái cảnh Yul đứng ở ngoài nhìn Shin và Chea Gyung vui vẻ bên nhau mà lòng quặn đau...tôi cũng thương cho Yul...

Một người con, một hoàng tử, thật khó khăn cho Yul khi phải nhận nỗi đau từ Chea Gyung. Điều dũng cảm ở anh mà tôi cảm phục nhất đó là anh dám đối đầu với sự thật...đã bộc bạch lòng mình ngay cả cho Hoàng gia biết.

"Shin: Anh làm như thế thì anh được gì?

Yul: Chẳng có gì cả, tôi chỉ đổi luật thôi...tôi nói là tôi sẽ phá luật mà...."

Thật cứng rắn, một con người chấp nhận cả đau khổ để được bên người mình yêu, một trái tim quả cảm. Nhưng sự thật đã ko như anh mong đợi mà còn làm anh đau khổ thêm.
Anh đã mất cả tình yêu từ Chae Gyung mà hằng mong đợi, thật là bất công!

Tại sao một người như thế mà phải chịu nhiều đau khổ, phải chấp nhận tất cả? Nhưng có lẽ ông trời đã định đoạt cho Shin và Chae Gyung. ANh ta cũng biết điầu đó chứ, và cũng với trái tim ấy, anh đã nhường tình yêu ấy cho Shin.

Có lẽ đúng hơn ko phải là nhường, mà là anh quá yêu Chae Gyung và cầu mong cô hạnh phúc bên người cô yêu

Thế đấy, vậy là chẳng có gì thuộc về anh. Giờ anh chỉ có bà mẹ là người bạn duy nhất

"Mẹ...con tưởng mẹ đã đi thật rồi...Con sợ mẹ bỏ con ở lại trên đời này 1 mình chứ..."


Anh cũng hiểu mà, cũng hiểu được tình cảm giữa Chae Gyung dành cho Shin mà, chứng minh là lúc cô chạy theo xe của Shin và khóc ròng rã...gương mặt như vui lên hẳn khi thấy Shin bước ra từ xe. Shin đã từng nói:

"...Ta yêu Chae Gyung...Ta đã có lúc mơ đc như mọi cậu bé trai khác trên đời, đc mơ ước bay cao. Nhưng thật là nó ko phải dành cho ta khi phải là Hoàng Thái tử của cả một nước, ta hiểu và đã cho tốt bổn phận của mình, rủ bỏ tất cả, cả những mơ ước của ta. Nưung khi gặp Chae Gyung...ta như lại muốn bay cao lên trời, lại muốn mơ ước thêm lần nữa...Ta yêu Chae Gyung..."

Vì trái tim thông cảm đó nên anh đã nhận rằng có lẽ mình đã quá đáng khi cầu mong tình yêu từ người con gái ấy, người con gái đáng lẽ sẽ là của anh, nhưng nó lại vuột mất...

Và cũng vì trái tim đó mà anh đã hy sinh cho cả hai người, 1 gười anh hận, 1 người anh yêu. Cũng đúng thôi, anh hiểu đc nó mà. Người anh hận lại làm anh thấy đáng thương, anh muốn nhường cho người đó hạnh phúc của mình. Người nah yêu thì sao, thì anh cũng đã hy sinh luôn đấy, có lẽ anh đã nghĩ mình thật quá đáng, thật ích kỷ khi chia lìa giữa Gyung và Shin.

Tình yêu anh dành cho Chae Gyung trước đây, thật tình nó...vô bờ bến hay sao ấy....

ISP
11-07-2007, 01:59 AM
credit: puupy

mình cảm thấy mọi nhân vật trong phim đều có nỗi khổ riêng của mình, CG là con chim nhỏ bị nhốt trong lồng, mất tự do, Shin thì bị cuộc sống hoàng cung làm đánh mất nhiệt huyết sống và yêu thương mãnh liệt. Yul thì khác, anh í kô bị quyền lực trói buộc nhưng chính vì tham vọng của mẹ mà anh phải như thế, Yul đau khổ và tự chấp nhận phần hậu quả của cái gọi là" đời cha ăn mặn đời con khát nước", Yul xin mẹ để cho mình được sống 1 lần thật sự trong cuộc đời mình, đó là đc iu CG, vậy mà tình iu ấy ko đc đền đáp, Yul ko thích hợp với CG bởi số phận sắp đặt cho cô đc trả về cho Shin, vậy ý nghĩa con lại trong cuộc sống của Yul là gì? lẽ sống là gì? không phải trên đời này ai cũng sẽ có một nữa thật sự thuộc về mình sao, vậy một nữa của Yul ở đâu, Yul có nên ích kỷ để giành lại công bằng cho chính cuộc đời mình ko, Yul sinh ra để "sống" chứ ko phải chỉ để tồn tại và tôi cho rằng nổ lực hết mình vì cuộc sống chân thực ko có gì sai cả!

boorinchan@DAN
coi film, mình thấy yul đáng thương hơn là đáng ghét. dù cho anh có ích kỷ mấy đi chăng nữa, nhưng cuộc sống wả thật đã wá khắc nghiệt với anh .( liệu có ai bình tĩnh đc trước cảnh cha chết, mẹ con fải dắt díu nhau wa anh wốc, và mẹ_ người thân độc nhất của anh, kéo anh thoát khỏi sự cô đơn, trống trải bấy lâu nay trong lòng mình. dường như tâm trạng của anh chỉ có mình CG nghe đc , hiểu đc.nếu CG đến với Yul trước, hẳn giờ nay các fan love happy ending( trong đó có tui) đã rung đùi khoái chí với hai couple hot nhất là yul_CG & shin_Hyorin. nhưng hix hix... bùn wóa. tội nghiệp yul. cuối cùng fải đau khổ một mình.

tiamodn07@dienanh.net
hii,mình là người thích Sin hơn nhưng Yul vẫn rất đáng thương.Yul đến với CG bằng những tình củm chân thành và Sin cũng không kém về điều đó.Những lúc CG bùn nhất thì Yul vẫn lun ở bên cạnh chia sẻ ,hiểu được CG cần điều gì và lun thông cảm cho CG,mong muốn ở bên Cg mãi để được yêu thương,chăm sóc CG.Nhưng cuộc sống đôi khi không như người ta mong muốn , và yul cũng vậy .Cha mất ,mất đi ngôi thái tử và giờ đây người con gái mình yêu thương nhất cũng không có được , chấp nhận hy sinh cả ngôi thái tử ko tranh giành với Sin nữa chỉ để có CG vậy mà dường như cuộc sống không nỡ nụ cười với anh.Yul ra đi bỏ sau lưng tất cả những nghi kỵ chốn hoàng thành và mình thì cũng nghỉ rằng đó là một kết thúc rất hay .Sin yêu CG để rồi Yul nhận ra anh đã rất sai , anh nhận lỗi tất cả về mình.Chúng ta phải mững cho Yul vì anh đã thoát khỏi sự thù oán , quyền lực, anh không phải khóc như trước nữa..mà nghe đâu có phần 2 nữa đó pà kon , đón xem nha !!

31-08-2006, 06:34:41 AM
hoangthaiphi@dienanh.net
Chào các bạn! Đọc bài của các bạn mà mình cứ thấy nghèn ngẹn làm sao ấy. Trong film mình rất thích couple shin và Chea Gyung, nhưng mình cảm thấy đạo diển dường như muốn níu kéo thêm phần 2 là để dành cho Yul hay sao đó mà ko kết hợp cặp MHR-Yul. Lúc xem film mình cứ nghĩ hai người họ cùng có chung nổi đau thì sẽ hiểu nhau nhau và gặp nhau chứ. Nhưng ko đơn giản là họ gặp nhau lúc đầu là vì tình yêu. Mình nghĩ Yul sẽ kết hôn với MHR để trả thù shin và sau nhiều sóng gió dần họ sẽ nãy sinh ty. Kết cục nhân vật chính lúc nào cũng dược ưu tiên hơn hết. Nhưng biết đâu đó là ý đồ của đạo diển để chúng ta vì thế mà cứ ray rứt vì chàng yul đáng yêu va đáng thương của chúng ta. Nếu kết thúc như mình nghĩ thì có lẽ phần 2 đã ko có.
Trong film mình rất cảm ơn yul vì có lẽ nhờ tình yêu của yul đã tác động lên Shin chàng hoàng tử băng giá của chúng ta. Khi một người nào đó yêu bạn và ở cạnh bạn, bạn sẽ ko nhận ra được tình cảm của mình nếu như ko có tình yêu của người thứ 3 thức tỉnh. Nếu ko có tình yêu của YUl thì có lẽ phi cung của chúng ta sẽ mãi là cái bóng của Shin mà thôi.
Tình yêu của yul vừa mãnh liệt vừa tuyệt vọng, một tình yêu theo đúng nghĩa chữ yêu. Có hy sinh có ích kỷ,có tranh đấu và biết cách kiềm nén. Nếu như các bạn nào đã yêu và trong hoàn cảnh như yul thì sẽ cảm nhận được nỗi đau như chính nổi đau của mình.Và có lẽ bộ film thành công cũng ở điểm này. Tuy chúng ta ko để ý nhưng đôi lúc những tình tiết phụ lại làm nền cho thành công của nhân vật chính. Có bóng đêm mới thấy ánh bình minh là rạng rỡ. Có đau thương mới thấy hạnh phúc là đáng quý.
Mình ko nói nhiều về tình yêu của Yul vì các bạn đã cảm nhận được nó qua film. Điều cuối cùng mình muốn nói là: "Cảm ơn nhiều lắm yul nhé! Vì nhờ có anh mà em mới có ngày hôm nay" Thái tử phi!

ISP
11-07-2007, 01:59 AM
Thật tình khi mới xem bộ phim này tôi cũng không nghĩ mình sẽ thích Yul. Nói thật ban đầu khi mới thấy Yul (đang nằm ngủ trên ghế sofa với cuốn sách úp trên ngực) tôi đã thấy thất vọng vì Yul... hình như không được đẹp trai như tôi nghĩ. Nhưng mà càng xem tôi càng thích anh. Tôi nghĩ Yul là một người tốt, một người có tâm hồn cao đẹp đáng trân trọng. Mọi hành động của Yul đều vì một chữ: tình. Tình yêu dành cho CK, tình yêu với mẹ, tình cảm dành cho tất cả mọi người. Tôi nghĩ, chính Yul chữ không phải ai khác, là con người có nhiều tình người nhất trong phim.

Tình yêu của anh dành CK thì không còn gì phải bàn vì nó quá tuyệt vời. Tuy nhiên nếu Yul chỉ chăm chắm hi sinh cho CK thì tôi cũng không thấy hay. Trái lại, Yul yêu bằng tất cả những thuộc tình của tình yêu: mãnh liệt, nồng nàn, sâu sắc, cuồng nhiệt, hi sinh cao thượng mà vẫn ghen tuông, ích kỉ. Nêu Yul chỉ lẳng lặng theo sau CK thì tôi sẽ không bao giờ coi anh là một người đàn ông. Vì Yul đã dám nói lên tình yêu của mình, đã dám làm hết tất cả mọi thứ để có được CK những vẫn biết dừng lại đúng lúc nên anh là một người yêu hoàn hảo.

Trong mối quan hệ với người khác, Yul không có gì đang để chê trách. Vì anh đã làm hết tất cả những gì trong bổn phận của mình với người khác. Đối với Hyo Rin, Yul coi như bạn. Anh hiểu và thông cảm cho cô ấy. Các bạn gái của Ck thì coi anh như bạn thân. Anh được lòng cả đức vua lẫn hoàng thái hậu. Công chúa thì khỏi nói. Tóm lại, nếu được sống trong một hoàn cảnh khác, Yul là người xứng đáng hơn ai hết có được một cuộc sống hạnh phúc.

Những người hâm mộ Shin có thể không thích Yul. Tôi thì không ghét Shin. Nhưng tôi không quan tâm tới Shin, vì tôi nghĩ anh ta có một cuộc sống quá sung sướng. Shin có thể buồn, chán với địa vị của mình, với cuộc sống tẻ nhạt. Nhưng thử hỏi, một người có cả cha lẫn mẹ, có chị gái, có bà kề bên, liệu còn có thể tị nạnh với một người mất hết không còn gì, mới 5 tuổi đã mồ côi cha? Shin có thể lớn lên trong cô đơn lẻ loi, nhưng Yul không chỉ lớn lên trong cô đơn mà còn trong cả sự thù hận và dằn vặt. Tuổi thơ của anh ấy bị vấy bẩn trong âm mưu của người lớn. Shin cho rằng mình không có được một cuộc sống bình thường, nhưng Yul thì có chắc. VÀ cuối cùng, Shin đã có CK, còn YUl thì không. Không nói rằng đó là bất công, vì đó là quy luật của trái tim. Nhưng từng đó đã đủ để cho thấy rằng, nếu ai đó thích Shin thì đừng bao giờ nói rằng anh ấy hơn Yul. Vì Yul cũng như Shin thôi, thậm chí còn đau khổ hơn nhiều. Tôi mừng vì thấy Yul đã thoát khỏi cuộc sống tù túng đó. Tôi không thích câu nói: "Anh sẽ đợi em dù 2500 năm nữa". ANh ấy nên tự thoát khỏi vũng lầy này. Bởi cuộc đời còn rất nhiều cơ hội. Nếu anh ấy cho người khác một cơ hội thì cũng có nghĩa là hạnh phúc sẽ mỉm cười với anh ấy.

junki0ppa@dienanh.net

ISP
11-07-2007, 02:02 AM
moon2006@dienanh.net

Cô đơn...
Tham vọng...
Tình yêu...
Ngộ nhận...
Đau khổ...
... Chẳng biết từ lúc nào anh đến bên tôi như một làn gió. Anh dịu dàng, anh sâu lắng. Anh như cây mộc bình tỏa bóng mát giữa sa mạc, anh trong sáng quá, không một chút vẩn đục. Nhưng vì tôi, vì một cô gái ngu ngốc như tôi, anh phải đau đớn, phải bước chân vào những toan tính vị kỉ. Trước kia anh sống chỉ vì mẹ, tôi ngỡ ngàng khi anh bảo anh sống vì tôi. Tôi quan trọng với anh như thế ư? Tôi chỉ biết làm phiền anh, có chuyện buồn thì tôi lại chạy đến với anh, tôi nào có làm cho anh hạnh phúc. Dẫu mỗi lần anh rơi nước mắt là tim tôi tan ra thành nước. Tôi đau vì trái tim tôi không đủ để ôm lấy anh, nó đã bị lấp đầy bởi một hình dung khác. Anh bảo anh muốn nhìn thấy nụ cười của tôi, nhưng anh ơi, làm sao tôi cười khi anh đang khóc, làm sao tôi hạnh phúc khi anh đang đau khổ? Làm sao đây khi tôi có một gia đình vui vẻ, có bố mẹ quan tâm, có một anh chồng quyền quý, nhưng anh thì không có gì cả? Đến một người bạn anh cũng không có, anh quyết tâm giành lại những gì thuôc về mình cũng vì lẽ đó chăng? Nhưng tôi hiểu anh chẳng muốn là hoàng tử, anh cũng không mong mình là vua, anh làm tất cả là vì tôi, vì tôi... Đó là cách duy nhất anh có thể kéo tôi về với anh. Vậy mà tôi ngốc nghếch quá , tôi không kịp nhận ra, tôi không kịp ngăn cản, tôi không thể nói cho anh biết là anh thật khờ dại, tôi cũng không thể từ bỏ trái tim mình để đến với anh. Mỗi lần anh cười trông anh thật rạng rỡ, thế mà có được bao nhiêu lần tôi thấy anh cười? Tôi chỉ mong anh một lần hãy sống cho chính mình, đừng sống vì bất kỳ ai, hãy cười bằng niềm vui của mình. Vậy mà cho đến phút cuối cùng anh vẫn ôm hết mọi lỗi lầm về mình. Anh thì có lỗi gì đâu, tình yêu của anh thì có sai gì đâu. Khoảnh khắc anh từ trong bóng tối bước ra khoảng trời đầy sáng kia thì tôi nhận ra rằng có lẽ anh đã hiểu được anh cần phải làm gì. Cám ơn anh đã ở bên tôi, cám ơn anh đã mang đến cho tôi những cảm xúc đẹp đẽ. Cũng xin lỗi anh vì không thể ở bên anh, xin lỗi anh vì tôi đã làm anh đau đớn, làm anh tuyệt vọng. Mong cho anh được bình yên như chính tâm hồn anh ngày tôi mới gặp, mong cho cuộc sống sẽ mở rộng với anh, mong sẽ có một người con gái tốt hơn tôi đến với anh. Hãy nhớ, anh luôn luôn là bạn tốt của tôi, là hoàng tử dịu dàng, thân thiện của mọi người.

ISP
11-07-2007, 02:02 AM
jasmine1310@dienanh.net

Mối tình đầu tiên trong cuộc đời anh là với một cô bé đáng yêu , ở bên cô , anh cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ , nhưng cuối cùng anh cũng phải rời xa cô ấy ,anh đã nói cô với anh vốn dĩ từ đầu đã là không duyên phận . Tại sao anh biết là ko duyên phận lại vẫn yêu ?Anh đã luôn muốn biết liệu nếu anh xuất hiện trước trong cuộc đời cô , cô sẽ yêu anh hay yêu Shin . Biết được điều đó thì sao chứ , nó liệu có làm nỗi đau trong lòng anh vơi đi khi mãi mãi trong cuộc tình này anh cũng chỉ là người thứ ba . Anh đã đứng lặng lẽ trước cửa phòng nhìn Chae Gyung vui đùa bên Shin , và anh cũng chỉ có thể thật lặng lẽ chia sẻ nỗi buồn với cô như một người bạn vì Yul hiểu từ lâu người có thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy , có thể làm nỗi đau trong trái tim cô ấy thật sự lành là Shin . Anh chấp nhận một tình yêu đơn phương , chấp nhận là người bạn thân thiết bên cô ấy , bảo vệ cô ấy , thậm chí là ngồi bên cô ấy để nghe cô ấy nói về Shin vì Yul quá yêu Chae Gyung . Cô gái ấy , cô gái thơ ngây với nụ cười nhí nhảnh giờ đây đang thay đổi , cô ấy dường như đã trưởng thành hơn , cô ấy là một thái tử phi , cô ấy hiểu vị trí của mình và biết phải gánh vác nó , nhưng chắc hẳn vì tình yêu to lớn dành cho Shin mà cô vượt qua dc tất cà khó khăn thử thách , Yul thật đáng thương khi anh mong biết bao nhiêu dc là người cùng sánh vai bên Chae Gyung , cùng cô vượt qua khó khăn , nhưng vị trí đó không dành cho anh , mà dành cho Shin . Anh đáng lẽ là rất hận Shin nhưng trái tim đầy tình yêu thương của anh đã chỉ cho anh biết điều mình cần làm . Anh nhận tất cả lỗi sai mà mẹ anh gây ra , đáng lẽ anh có thể làm ngược lại , nếu Shin ra đi , anh sẽ trở về với ngôi vị thái tử , và biết đâu đấy thời gian trôi đi một ngày nào đó anh có thể làm Chae Gyung yêu anh . Nhưng anh đã ko làm vậy , có thể vì anh biết người Chae Gyung yêu luôn chỉ là Shin , nhưng phải chăng anh quyết định ra đi còn là vì Shin và vì chính anh . Anh muốn rời xa nơi hoàng cung đầy quyền lực mà cũng đầy mưu mô ấy , anh muốn sống yên bình bên mẹ mình và muốn Shin có thể mang lại hạnh phúc mãi mãi cho người con gái anh yêu . Anh đã cho quá nhiều . Anh sẵn sàng bỏ qua mọi lỗi lầm của mẹ anh , vì anh yêu mẹ mình , anh cũng hiểu tình yêu của mẹ dành cho anh dù cách làm của mẹ là sai . Ngày xưa mẹ anh vì danh lợi mà từ bỏ tình yêu của mình và có lẽ anh đã luôn phải gánh hậu quả cho những gì mẹ đã làm , cả trong quá khứ lẫn hiện tại . Nhưng anh chưa hề trách mẹ mình , tình yêu trong trái tim anh dành cho mẹ cũng lớn như tình yêu của anh cho Chae Gyung , và anh hiểu ra khỏi cung lúc này là cách làm tốt nhất mang đến hạnh phúc cho cả hai người phụ nữ mà anh yêu . Tin rằng một người như anh chắc chắn sẽ tìm dc một cô gái tốt thật lòng yêu mình , bởi lẽ anh luôn yêu bằng cả con tim , và luôn biết hy sinh vì người mình yêu . Anh vẫn là thái tử tốt trong lòng nhiều người . Cầu chúc anh luôn hạnh phúc !

ISP
11-07-2007, 02:04 AM
ếu bảo bình chọn thì mình sẽ bình chọn cho shin hơn không phải là mình ghét yul mà bởi vì mình yêu shin hơn thui.Còn nói về yul mình thấy đó là 1 anh chàng thực sự rất si tình và chung thủy luôn luôn ở bên chae mỗi khi cô buồn thất vọng và nhất là mỗi khi cô bị shin làm tổn thương mình có thể hiểu rõ vai trò của 1 ng mà chỉ là nơi trút buồn của ng khác đặc biệt đó lại là ng mà mình yêu thương.Rất đau khổ và tủi hờn nhưng yul là 1 ng nhân hậu khi anh vẫn không hề oán thán hoặc trách móc chae mà chỉ lặng lẽ ở bên cô an ủi cô.Có thể tình yêu của yul dành cho chae nhiều hơn tình yêu của shin dành cho chae nhưng mỗi ng đều có cách yêu thương khác nhau chúng ta không thể ghét 1 ng hoặc yêu 1 ng khi dựa vào tình yêu của ng đó dành cho mình được.Mình nghĩ chae không chọn yul có lẽ là do ở bên yul chae chỉ có cảm giác được an ủi chứ không có cái cảm giác yul cần được che chở vì thế nên chae chọn shin chứ không phải là yul đó là điều mà mình muốn nói các bạn có thể yêu quý yul nhưng mong rằng các bạn đừng ghét shin bởi tình yêu là thứ tình cảm thiêng liêng nhất trong mỗi 1 con người
Thân

banhdaungot-pikki@DAN

Nguyên văn bởi Hoang Uyen
lúc đầu mình thấy thái phi thât là ko có lập trường tí nào! hễ thấy người nào đáng thương la nhào vô an ủi nhìu lúc làm quá đi khiến người ta dễ bị hiẻu lầm nếu như lúc đầu khi yul ngõ lời thích thái phi ma trong khi thái phi đã nhận ra rằng minh cung đa có cảm tinh đac biệt với shin thì tôi nghĩ thái phi nên dưt21 khoát tinh cảm cua minh đi chứ cứ dây dưa vậy thì khac nào giết chết trái tim cua người ta lần nữa sao?

Shin và yul ai cũng có nét đáng yêu của họ làm sao có thể so sánh được, thái tử thật ra rất tốt nhưng vi sông o trong cung quá lâu nên ko biết cách thổ lộ tinh cam cua mình mac dù rất thich người đó con Yul đã đươc sống ngoài cung nên rất co thể đã học đươc nhìu đièu hay hơn, đươc hoc cach mở lòng mình mac du hơi kín đao, đúng ko?
Sao Uyên nói gì lạ vậy. Lúc biết anh YUL có tình cảm với mình thì mình đã rất bàng hoàng,mình chưa biết phải xử sự như thế nào cho đúng nhưng anh Yul đã gặp mình và nói rằng "đừng rời bỏ anh ấy...." Mình thì làm sao làm khác được với một người đáng yêu như anh Yul cơ chứ. Với lại anh ấy còn là bạn cùng lớp với mình thì làm sao mà mình có thể đối xử lạnh nhạt với anh ấy được cơ chư. Mình nghĩ trong giao tiếp với anh Yul mình đã ko làm sai điều gì cả và mình cũng ko có những câu nói làm anh ấy phải hiểu lầm,mà có chăng vì anh ấy ko muốn hiểu đó thôi.Với lại mình cũng là một cô gái mới 19 tuổi mình chưa có kinh nghiệm về tình yêu vì thế cũng có lúc mình ko biết xử sao cho đúng trong trường hợp này.
Anh Yul ơi! Cảm ơn tình yêu anh đã dành cho em anh nhé. Trong tim em sẽ mãi ko quên anh vì anh là một người bạn,một người anh đáng yêu đã che chở cho em,dành cho em những gì đẹp nhất.
Lời cuối cùng em muốn nói là chúc anh có được một người con gái yêu anh nhiều như anh đã từng dành cho em. Hãy hạnh phúc anh Yul nhé. Mãi là bạn CK của anh!;)
hoangthaiphi@dienanh.net

ISP
11-07-2007, 02:06 AM
Hỡi người anh em của tôi, người từng một thời in dấu tình bạn trong tuổi thơ tôi mãi ko hề phai nhạt...
Tôi ko thể nào nói lời xin lỗi với anh được. Vì tôi biết số mệnh đã can thiệp quá nhiều vào cuộc đời tất cả chúng ta
Tôi ko thể nào nói lời xin lỗi với anh được. Vì tôi biết lòng tự trọng của người đàn ông đích thực vẫn luôn tồn tại trong cả anh và tôi
Tôi ko thể nào nói lời xin lỗi với anh được. Vì tôi biết câu nói đó sẽ chẳng có giá trị so với những gì anh đã phải trải qua và chịu đựng trong cả tuổi thơ và tình yêu đầu đời của mình
Tôi ko thể nào nói lời xin lỗi với anh được. Vì tôi biết một YUL yếu đuối và vô trách nhiệm mà tôi muốn nói điều đó ko còn nữa, nay đã là một nười hoàn toàn khác- Một YUL cao thượng, tràn đầy lẽ sống và lý tưởng cho chính mình mà mãi về sau tôi luôn muốn chạy theo sau và gọi, như năm xưa thưở thiếu thời tôi vẫn gọi, "Anh YUL!""Anh YUL!"...
Tôi ko thể nào nói lời xin lỗi với anh được. Vì tôi ko biết làm sao để nói lời xin lỗi mà ko làm tổn thương người khác cả
Nhưng tôi tin CK đã nói hộ cho tôi rồi, và một khi cô ấy nói thì chắc chắn anh sẽ nghe, sẽ thấu hiểu, sẽ nhớ, tốt hơn tôi gấp ngàn lần
Và tôi tin mình có thể nói được một điều quan trọng hơn cả- một điều mà CK luôn dành cho tôi, cũng như những lời xin lỗi chân thành cô ấy dành cho anh, và điều đó đã khiến tôi mỉm cười
(Nếu tôi có thể cười được thì chắc chắn anh cũng vậy, đúng ko YUL?)
CẢM ƠN ANH! CẢM ƠN! THỰC SỰ CẢM ƠN ANH!
Cảm ơn vì đã đến với CK bằng một tình bạn trong sáng chân thành, và một tình yêu nồng thắm mãnh liệt- những tình cảm mà cô ấy xứng đáng có được
Cảm ơn vì dù gì đi nữa đã thay tôi bên CK, để tôi có thể tự tìm lại cảm giác yêu thương của chính bản thân mình, để tôi có thể thốt ra tiếng yêu chân thành và sâu thẳm tự đáy lòng mình
Cảm ơn vì ngày hôm ấy đã ko ngăn cản tiếng gọi và bước chân CK chạy đến với tôi, dẫu rằng hạnh phúc được ôm và khóc cùng CK lần cuối ấy trong tim tôi chắc chắn cũng là nỗi đau của lòng anh
Cảm ơn vì chọn lựa hy sinh cho tất cả để CK và tôi được bên nhau một cách thanh thản, khi hiểu rằng anh ra đi để tìm lại chính mình, khi tin rằng anh chắc chắn sẽ có được tình yêu và hạnh phúc đích thực cho đời mình
Cảm ơn vì đã ko bắt tôi phải nói lời xin lỗi, ko bắt người con gái tôi yêu phải có cảm giác ân hận hay hối tiếc, để trên môi cô ấy mãi mãi một nụ cười hồn nhiên và trong trẻo
(Cả tôi và anh đều yêu nụ cười tươi đẹp ấy đúng ko?)
CẢM ƠN, CẢM ƠN ANH NHIỀU LẮM, ANH YUL..........

soujisei@dienanh.net


Lúc đầu xem truyện mình ko thật sự thích yul cho lắm bởi vì yul trong truyện là một con người có một chúc gì đó được gọi là mưu và tính toán. Như khi xem phim thì mình lại thấy khác yul trong phim và trong truyện khác nhau đến 80% , 20% còn lại la cả hai đều dành một tình cảm đặc biệt cho chea geong yul trong phim thật đáng thương , mình cũng đã từng có quan niệm rằng"nếu ta cho đi một thứ gì đó thì ta sẽ nhận được một thứ tương tự" như khi xem xong phim mình lại thấy quan niệm đó hình như là ko có thật, yul là một con người cao thượng anh ấy sống vì mọi người, đầu tiên là sống vì mẹ còn sau nay thì lại sống vì chea geong .Anh ko có tội gì trong chuyện tình này , nếu như anh có lỗi là vì anh đã yêu chea geong , anh đã quá si tình . Dù anh biết từ trước rằng trái tim của cheageong ko bao giờ nhìn về phía anh như anh vẫn yêu cô . Những điều anh làm bao gồm cả viêc anh xúi giục chea geong từ bỏ shin đều ko có tội bởi lẽ anh đã quá yêu chea geong anh ko nỡ nhìn thấy cô đau khổ, có đôi lúc mình có ác cảm với 2 nhân vật chính bởi vì họ chỉ nghĩ cho họ mà ko hề biết cho người khác. còn yul anh ấy chẳng có gì cả, giống như cheageong đã nói đến một người bạn anh ấy cũng ko có, điều anh ấy muốn và cần có đó là trái tim của chea geong như hình như cái anh ấy muốn và cần có đó mãi mãi chỉ là giấc mơ và cũng sẽ chẳng bao giờ là sự thật. Nếu như mình là nhà biên kịch thì mình sẽ cho chea geong đến với yul hoặc yul sẽ gặp một người con gái tốt gắp ngàn lần chea geong , tại sao các nhà biên kịch lại cho yul một kết cục buồn đến như vậy chứ , anh ấy có tội gì đâu cơ chớ , anh ấy khóc vì mọi người , cười vì mọi người , như đều anh ấy nhận được là gì chứ? đôi bàn tay trắng và cuộc đời buồn tẻ , mình cũng giống như chea geong mong rằng yul sẽ sống vì chính mình dù chỉ một lần và hãy quên những gì mà anh đã trải qua như là một giấc mơ , trong giấc mơ đó có ngọt ngào và cả đắng cay, mong rằng khi tỉnh dậy là một ngày đẹp đẽ dành cho anh

ilovebestthing@dienanh.net

ISP
11-07-2007, 02:09 AM
Yul và Shin đều thích như nhau , nhưng Shin đã có thứ anh cần nhất còn Yul thì dù 250 triệu năm nữa cũng không thể nhận được tình yêu . Yul chẳng làm gì sai , ngay cả lúc khuyên Chea Gyung li dị vì quá yêu Chea Gyung , thế nên anh không thể chịu đựng khi thấy người mình yêu đau khổ . Yul từ đầu đến cuối vẫn chỉ là người bất hạnh , bất hạnh khi người cha mất sớm chẳng những bị đuổi ra khỏi hoàng cung mà định mệnh còn tước đi tình yêu suốt đời anh đeo đuổi . Cuối cùng thì sai lầm và tham vọng cá nhân của người mẹ , Yul cũng đứng ra gánh chịu . Có thể người này người nó đánh giá Yul không tốt là Yul ích kỹ , nhưng đối với tôi thì Yul là người tốt nhất , có thằng con trai kiên nhẫn lắng nghe người con gái mình yêu rơi nước mắt vì người khác , sau đó chỉ cười và động viên cô ấy không ?. Yul chỉ nhìn Chea Gyung với anh mắt buồn của một người mãi mãi không thể có thứ quan trọng nhất , chỉ bên cạnh Chea Gyung giúp cho Chea Gyung trở nên bình ổn và sau đó để cô trở về bên cạnh Shin , chỉ luôn cười dịu dàng và ấm áp như thế , chỉ luôn bảo vệ Chea Gyung như thế . Mãi mãi cũng không bao giờ quên hình ảnh Yul đứng cô độc một mình bên ngoài cửa sổ , trong nhà là Shin và Chea Gyung đang cười vui vẻ . Shin có được ngôi vị , có được hàng tá người quan tâm chăm sóc khi anh ngã xuống - còn Yul - Yul chỉ có mình Chea Gyung là nắng là hạnh phúc , nhưng Chea Gyung cũng vuột khỏi tầm tay của anh . " Chỉ mong người mình yêu được hạnh phúc " tôi ghét cái thứ triết lý tình yêu phi thực tế ấy , thế mà Yul chỉ còn cách đó để yêu Chea Gyung . Khi Chea Gyung khóc , anh giúp cô cười trở lại nhưng khi anh khóc Chea Gyung lại đang ở bên Shin ... Shin phải đến phòng điều tra , Chea Gyung chạy theo nước mắt chảy dài ..Yul không thể làm gì , không thể chạy theo giữ cô lại , không thể ôm cô vào lòng . Tôi không thấy Yul khóc nhưng tôi hiểu trái tim anh đang khóc , đang đau đớn vì anh hiểu mình mãi mãi không thể có tình yêu . Đối với tôi , mỗi lần nhìn Yul là một lần cảm nhận bóng anh buồn bã và cô đơn , lún sâu trong đau khổ tuyệt vọng ...ấy thế mà anh vẫn cười nụ cười như cánh đồng đang toả nắng . " Dù 250 triệu năm nữa anh vẫn sẽ chờ em ..." thật ư Yul , 250 triệu năm dài lắm đấy và anh sẽ phải bước đi trên một con đường không có Chea Gyung , chờ đợi như thế , anh vẫn muốn hay sao ?

Nghĩ về Yul rất nhiều cảm xúc muốn viết thật dài thật dài cho hết những gì muốn viết nhưng cuối cùng dừng lại ở một đoạn ngắn tênh ... viết dài có vẻ không hợp với con người lấy nụ cười che dấu nỗi đau như Yul thì phải ....
L'amour@dienanh.net

ISP
11-07-2007, 02:12 AM
" Mẹ cứ ngủ đi cho khỏe ".
- " Uh, Yul của mẹ cũng ngủ đi nha".
_ " Dạ con sẽ ngủ" ---- Nói như thế để mẹ yên tâm, mẹ ơi dù mẹ có làm gì ác đi chăng nữa mẹ mãi là mẹ con, mẹ luôn ở bên cạnh con nhé, đừng như...
CG, giờ đây anh lại tự hỏi tại sao anh phải ra nông nổi này, tại sao anh lại phải luôn đau khổ thế hả CG???
Có lẽ trong cuộc tình này anh đã là người sai lầm ngay từ đầu. Anh đã sai lầm khi hỏi một cô học sinh đang cố gắng tháo chiếc quần thể dục ra để khỏi bị thầy giám thị phạt là phòng học Mỹ thuật ở đâu, anh đã sai khi học cùng lớp với em, anh đã sai khi luôn nghe em mỗi khi em buồn bực về Shin, anh đã sai khi anh yêu em.Nhưng CG àh, biết sao được khi anh đã lỡ yêu em, anh không biết từ lúc nào em đã lặng lẽ mở cửa trái tim anh và ở trong đó cho đến khi anh nhận ra thì anh đã không thể mất em nữa rồi.
Anh rất vui khi em đến tìm anh, nhưng sau đó anh lại rất đau tại sao em mãi luôn nhắc về Shin thế, em có biết là anh đang ghen không??? Em nghĩ sao khi đứng trước người mình yêu mà người ấy cứ mãi nhắc về một người con trai khác, đau lắm nhưng anh vẫn chấp nhận vì chỉ có như vậy anh mới được gặp em.
Anh đau khi em khóc.
Anh khóc khi em buồn.
Anh ghen khi em yêu Shin nhìu như thế.
Để rồi anh trở thành người làm cho mọi chuyện tồi tệ hơn.
Và rồi anh đã chọn cách ra đi. Anh muốn em biết về anh như một người bạn tốt luôn lắng nghe em chứ không phải là một người làm cho em khóc. Xin lỗi em tình yêu của anh, tình yêu của anh đã quá ích kỉ nhưng anh mong rằng tới cuối cùng anh vẫn có thể chuộc được lỗi lầm của mình. Em hãy sống thật vui vẻ nhé, cười thật nhiều nhé để cho anh thấy rằng anh đã chuộc hết lỗi lầm của mình. CG của anh hãy tiếp sống hạnh phúc nhé. Tạm biệt hoàng cung, tạm biệt Hàn Quốc, tạm biệt nhé lớp học của những người ngoài hành tinh, và cuối cùng là tạm biệt em nhé tình yêu đầu đời của anh.

con_gai_la_the_do@dienanh.net

Nếu ai nói Yul ko tội nghiệp thì tôi nghĩ người ko có trái tim(xin lỗi).Yul vốn là người ko có gì, từ tuổi thơ đến trưởng thành;lúc nhỏ đã phải rời xa người thân,xa quê hương,phải mất cả ngai vàng mà đáng lẽ thuộc về mình_lớn lên thì mất tình yêu,phải chịu những lỗi lầm do mẹ mình tạo nên.Shin ko xứng đang với tình yêu của Chae Gyung.Tôi ko phải là fan của Yul nhưng tôi ko thích cái kết cuộc mà phim dành cho Yul,nhình bóng anh ấy lặng lẽ rời khỏi hoàng cung mang trong mình những lỗi lầm mà anh ấy ko hề tạo ra trong khi hoàng tộc vây quần vui vẻ bên nhau,thử hỏi ai trong hoàn cảnh đó mà ko buồn, ko khổ chứ=>Yul là người đáng thương nhất trong phim

viettoan@dienanh.net

ruby_tran
11-07-2007, 09:34 AM
Chưa xem cái ending của manwha nên ko rõ số phận của mỗi người thế nào nhưng xem phim cứ thấy Yul tội quá. Có lẽ Lee Yul của tôi mang dáng dấp của hoàng tử Yul trong phim nhiều hơn nhưng đó mới chính là con người tôi muốn viết _ một kẻ si tình đến ngốc nghếch đáng thương.

Nếu như cậu là hoàng thái tử… Nếu như cậu gặp cô ấy trước… Nếu như cô ấy ko phải là em dâu của cậu…
Và nếu như cô ấy ko yêu Shin…

Cậu cũng hiểu mà, phải ko? Tất cả chỉ là “nếu như” mà thôi! Có vô số những giả thiết trong cuộc đời này nhưng chúng vẫn mãi chỉ là giả thiết, mãi chỉ là những điều ko thực. Mỗi người ngay từ khi sinh ra đã có sẵn một số mệnh, dù cưỡng cầu cũng ko thể nào thay đổi. Cậu cũng ko ngoại lệ đâu, Yul à!

Đã biết rõ… Rằng…ngay từ đầu số phận đã định sẵn cậu là người thua cuộc….Rằng…cô ấy ko thể thuộc về cậu…
Cô ấy khóc…
Cậu đau
Cô ấy đau…
Cậu còn đau gấp vạn lần
Phải làm sao đây Yul?

Tình yêu đối với cô ấy đã làm cậu thay đổi rồi Yul à! Âm mưu, tham vọng và cả những thủ đoạn kia đều ko hợp với cậu đâu Yul. Cậu nào cần cái ngôi vị thái tử, nào muốn hại thằng em cậu đã từng yêu thương, nào muốn cứ phải sống giả dối. Vì vậy, xin cậu đấy Yul, hãy dừng lại đi trước khi quá muộn. Trước khi cô ấy oán hận cậu, hãy dừng tất cả lại đi!

Nhưng có thể trách cậu được sao? Ngôi vị thấi tử ấy lẽ ra là của cậu. Cả cô ấy nữa. Đúng ra, cậu có tất cả, là cậu ko phải Shin. Mà cậu có cần cái hư danh thái tử, cậu có muốn làm hoàng đế đâu. Cậu chỉ muốn duy nhất người con gái cậu yêu_ người mà cậu sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để đạt được. Oái oăm thay, người ấy lại là em dâu cậu, là thái tử phi cao quý. Muốn có cô ấy, cậu sẽ phải đối đầu với cả hoàng tộc, với những luật lệ cung đình hà khắc, cậu ko ngại sao Yul? Tôi phải nói gì đây? Cậu đáng thương hay đáng giận?

Làm sao tôi có thể trách cậu hở Yul? Cậu sai nhưng chưa hẳn là ko đúng. Chỉ bởi quá yêu cô ấy, cậu ko thể nhìn cô ấy chịu khổ vì Shin. Hắn tổn thương cô ấy hết lần này đến lần khác, hắn ko biết trân trọng cô ấy… Nếu là cậu, cậu sẽ ko để cô ấy cô độc một mình. Nếu là cậu, cậu sẽ ko để cô ấy rơi một giọt nước mắt nào, sẽ yêu thương trân trọng cô ấy. Phải rồi, nếu là tôi, tôi cũng sẽ làm như cậu vậy, sẽ giành lại cô ấy…

Nhưng…
Ngọn gió trong tim cô ấy chỉ hướng về Shin_ đứa em họ của cậu, mãi mãi. Cô ấy chỉ nhìn thấy sự cô độc trong lòng Shin mà ko nhận ra nỗi xót xa trong mắt cậu. Cô ấy chỉ nghĩ đến việc Shin cần mình mà ko hề biết rằng cậu còn cần cô ấy hơn Shin, hơn bất kì ai. Cô ấy làm tất cả vì Shin mà ko hề hay biết cậu cũng đang làm tất cả vì cô ấy, dù có ích kỷ, dù có xấu xa… nhưng tất cả cũng chỉ vì cô ấy. Cậu biết chứ, biết hết vì cậu hiểu cô ấy còn hơn cả bản thân mình nữa kìa. Vậy mà vẫn ko thể từ bỏ, vẫn ko ngừng dõi theo cô ấy, yêu cô ấy? Có ngốc quá ko Yul?

Người ta bảo Yul trong phim nhu nhược và yếu đuối quá nhưng tôi ko nghĩ vậy. Yul là người tốt, cậu ấy ko hợp với một tình yêu ích kỷ và chiêm hữu. Tôi thích cậu với tình yêu mang đậm chất hy sinh như thế hơn. Đánh đổi mọi thứ, danh vọng, ngôi vị cho hạnh phúc của người con gái cậu yêu. Bởi yêu Chea Gyong, cậu biết cô ấy cần gì, muốn gì. Bởi yêu Chea Gyong, cậu biết tình yêu của mình chỉ khiến cô ấy khó xử. Bởi yêu Chea Gyong, cậu mới mong cô ấy được hạnh phúc dù rằng cậu chẳng thể chia sẻ nó cùng cô ấy. Nhưng tình yêu cậu giành cho cô ấy quá lớn, nó bắt cậu cứ phải nhung nhớ đợi chờ, dù là trong vô vọng. Như cái câu mà cậu nói với Chea Gyong ở cuối phim ‘ Dù 250 triệu năm nữa anh cũng sẽ đợi em’, nghe sao mà tha thiết đến nao lòng. Một kết thúc trắng tay cho cậu sao cứ thấy tàn nhẫn quá! Danh dự, địa vị, tình yêu… tay trắng vẫn hoàn trắng tay…

Đáng thương vậy sao Yul?
credit Kai-shuu@accvn

ruby_tran
11-07-2007, 09:36 AM
Tình yêu và cuộc đời là thế mà...Có kẻ "được" thì cũng có người "mất"...Ko được cái này, sẽ có cái khác...

Cha Yul mất, cậu phải theo mẹ rời cung, gần như mất tất cả...địa vị thái tử và cả người con gái sau này sẽ trở thành thái tử phi của thái tử...
Đáng thương?
Mất quá nhiều như thế đương nhiên là đáng thương chứ, cái tưởng như đang nắm trong tay lại bất thình lình vuột mất vào tay một người khác...
Sống ở nơi khác, ko phải trong hoàng cung, nên mới có 1 Yul *như bây giờ*...
Nếu năm xưa cha cậu ko mất, nếu năm xưa Yul ko phải rời cung đến 1 đất nước khác, người ở vị trí của Shin hiện giờ, sẽ là cậu...Nếu chuyện này xảy ra, chắc rằng tính cách Yul cũng sẽ như Shin thôi, chẳng khác gì mấy...Con người sinh ra có nhiều cái do gen di truyền, nhưng tính cách, học vấn...là do hoàn cảnh sống ảnh hưởng nhiều hơn...

Yul yêu sự hồn nhiên, nhí nhảnh của Chae Gyeong...Yul ko muốn cô bé đánh mất nó trong chốn hoàng cung. Cậu đã từng nghĩ, nếu là cậu, cậu sẽ mang đến hạnh phúc, sự vui vẻ, 1 cuộc sống bình thường cho Chae Gyeong...
Nếu cha Yul ko mất, tất cả sẽ thuộc về Yul - thái tử, nhưng chắc chắn sẽ ko như cậu đã từng mong đợi...Vì...nếu thế, Yul ko còn là Yul...

Trái tim 1 người con gái đã thuộc về người khác, cái ko phải của mình dù có muốn mấy cũng ko thể có được...Dẫu biết tình yêu là ích kỉ, dẫu biết tất cả những gì Yul làm là vì quá yêu, nhưng ko thể vì thế mà bỏ qua những hành động ấy...
Tôi vẫn thấy Yul đáng trách...
Yêu 1 người là làm cho người ấy hạnh phúc, chứ ko phải khó xử, dằn vặt, đau khổ...(Nói thì dễ nhưng mấy ai làm được )
Quá si tình, si tình đến đáng thương...

Điều đáng thương nhất, có lẽ là vì Yul có 1 người mẹ quá tính toán, quá tham vọng như thế...
Nhìn lại xem, đâu phải Yul ko có gì...Sự "tự do, thoải mái" mà Shin ko thể có được, ko có áp lực hoàng tộc, ko có áp lực của 1 thái tử...Biết đâu đấy, nếu Yul là thái tử lấy được Chae Gyeong nhưng ko yêu cô ấy thì sao?
Càng làm như thế, những âm mưu của thái phi, những hành động xuất phát từ con tim quá si tình...chỉ khiến anh đau và sẽ thật sự trắng tay thêm thôi...

Dù gì đi nữa, vẫn thấy Yul vừa đáng thương, vừa đáng trách, nhưng luôn cảm thấy phần đáng trách nhiều hơn
credit souchan@accvn

M•ni[ca]
11-07-2007, 03:54 PM
Theo Đất Mũi cuối tuần số 307 ra ngày 3/8/06

Hoàng tử Lee Yool (Kim Jung Hoon đóng)

Từ Anh quốc trở về, ngay ngày đầu tiên đến trường Lee Yool đã "bị" Chae Kyung gây ấn tượng khó quên, khi cô tự nhiên....cởi bỏ chiếc quần thể thao trước mắt anh rồi bỏ chạy khỏi sự "truy đuổi" của thầy giám thị. Để rồi sau đó anh luôn đứng ra bênh vực, bảo vệ và chăm sóc " cô nàng ngổ ngáo" này. Lee Yool đẹp trai, phong cách lịch lãm, lại hiền lành nên được nhiều bạn gái ngưỡng mộ, nhưng trong tim anh chỉ dành chỗ cho mỗi mình Chae Kyung.

Lee Yool ko có tham vọng làm vua. Khi biết được mẹ mình đang âm thầm thực hiện kế hoạch giành lại ngai vàng. Lee Yool rất khổ tâm. Thế nhưng, từ khi biết được con tim Chae Kyung đã hướng về thái tử Shin, anh bắt đầu muốn có được quyền lực to lớn kia để có thể giành lại người mình yêu từ tay người em họ.Song, với tấm lòng hiền lành, nhân hậu, có nhiều lúc Lee Yool muốn rút lui khỏi cuộc chiến mà mẹ mình đã đẩy vào, nhưng anh đã lỡ phóng lao thì phải theo lao....

Thái tử Lee Shin....

........Thế nhưng lúc này Min Hyo Rin không chịu buông tha cho anh, còn Lee Yool thì đang rắp tâm giành lấy Chae Kyung và ngai vàng khỏi anh. ---> ai kiu xấu xa, Yul giành là đúng òy.....dùng từ "rắp tâm" nghe ớn dễ sợ.

Shin Chae Kyung.....

.........Chae Kyung chỉ xem Lee Yool là bạn tâm giao, nên khi biết anh có tình cảm với mình, cô bối rối ko biết phải xử trí thế nào. Vì, trong lòng cô bây giờ chỉ có mỗi hình bóng của chàng thái tử cô đơn, lạnh lùng..... ---> câu nì nhớ mà tội Yul ghia



anh bắt đầu muốn có được quyền lực to lớn kia để có thể giành lại người mình yêu từ tay người em họ. ---> câu này nói bậy mà cũng nói, rõ ràng do Shin quá ích kỉ, CK ở bên cạnh Shin đau khổ khiến Yul cũng đau khổ, Yul chỉ mún đam lại giải thoát cho CK chứ đâu phải ích kỷ vì tình riêng.


có nhiều lúc Lee Yool muốn rút lui khỏi cuộc chiến mà mẹ mình đã đẩy vào, nhưng anh đã lỡ phóng lao thì phải theo lao.... --> câu nì càng xỉu ác....Yul luôn ngăn cản việc làm của mẹ mình và giúp Shin, Yul có bao giờ làm điều gì sai trái đâu.....ghét nhất khúc cuối còn tự mình nhận tội nữa chứ ......vậy mà báo chí lại nói thế, đến mà chán !!!!


à, hùi chiều nì, đang ngồi cầm tờ ĐM ngắm oppa, tự dưng trên TV TVB8 chiếu tin tức có oppa....làm babe ngỡ ngàng lun, oppa dễ thương quá trời, mặt dù tin ngắn mà cũng so cute and lovely....oppa nói về nhân vật của mình trg Goong và còn đc yêu cầu hát perhaps love...1, 2 câu thoai cũng đc, oppa trầm ngâm 1 hùi cất tiếng hát.....vài chữ.....sahrangheyo.....roài bật cười....đúng nhạc, đúng lời nhưng oppa chỉ nhớ đc có nhiu =)
credit by babe@dienanh.net

M•ni[ca]
13-07-2007, 08:51 PM
Trong Goong, tôi thích nhất la cảnh CG và Yul ngồi trên gác chứa sách. CG ôm cây đàn mandolin đàn từng tưng, còn Yul thì nhẹ nhàng nhìn CG rồi nhớ lại từng kỉ niêm với CG. Những hình ảnh vui buồn ấy lần lượt hiên lên : lần đầu tiên gặp nhau (mặc dù rất buồn cười), những lần anh và cô cùng ngồi nói chuyện, những lần anh lắng nghe tâm sự của cô, nghe cô nói rằng cô đã yêu Shin, rồi cả một lần anh đưa tay sờ lên mặt CG vá nói : "Chi cần có thể làm cho em cười thì anh lúc nào cũng muốn được ở bên em"... Cảm thấy thật hối tiếc cho Yul... Yêu một người mà không được đền đáp. Tôi nhớ có lần CG đã nói : "Yêu đơn phương một người sẽ rất tồi tệ vì chỉ có thể đứng từ xa nhìn ngừơi ấy chứ không thể đến gần được. Nhưng như vậy còn tốt hơn là phải gặp mặt người ấy cả ngày lẫn đêm, phải nói chuyện với người ấy, phải sống cùng người ấy mà vẫ không nhận được tình cảm của người ấy" chợt cảm thấy sao CG có thể vô tư như thế. Cô có thể nhận ra điều ấy sao cô có thể không cảm nhận được, dù chỉ một chút, tình cảm sâu sắc của Yul. Cô vô tư và hồn nhiên đến mức có thể tâm sự hết mọi chuyện của cô và Shin cho Yul nghe. Có lẽ cô chỉ cảm thấy thật nhẹ nhàng thoải mái sau khi đã được trút hết nỗi buồn. Nhung còn Yul thì sao ? Có thể anh sẽ thấy vui, vui vì anh đã làm cho cô bớt được gánh nặng. Nhưng sâu trong lòng anh là vết thương khó lành, vì anh hiểu, không rõ là từ lúc nào, cô đã yêu Shin, cả tâm hồn cô hoàn toàn thuộc về Shin, và có lẽ sẽ không bao giờ có khỏang trống cho anh. Nhung anh vẫn chờ đợi, đợi một lúc nào đó, cô sẽ thay đổi suy nghĩ và tình cảm, dù biết đó sẽ là vô vọng "Anh sẽ đợi đến ngày ngọn gió trong tim em thổi về phía anh".
Anh là người lặng lẽ, và tôi thích cái sự lặng lẽ đó của anh. Tôi thích cái cách anh lặng lẽ nhìn CG vui cười hạnh phúc. Tôi thích cái cách anh lặng lẽ nhớ về CG. Tôi thích cái cách anh lặng lẽ biểu lộ tình cảm của mình, mặc dù tình cảm ấy rồi sẽ khiến anh đau khổ. Và tôi thích cái cách anh lặng lẽ yêu CG, dù đó chỉ là tình cảm từ một hướng. Tôi sẽ không quên anh, và cả cái sự lặng lẽ đến đáng thương của anh đâu, Yul.

Friend
15-07-2007, 12:53 AM
Kagami_chan@dienanh.net

Trong Goong, tôi thích nhất la cảnh CG và Yul ngồi trên gác chứa sách. CG ôm cây đàn mandolin đàn từng tưng, còn Yul thì nhẹ nhàng nhìn CG rồi nhớ lại từng kỉ niêm với CG. Những hình ảnh vui buồn ấy lần lượt hiên lên : lần đầu tiên gặp nhau (mặc dù rất buồn cười), những lần anh và cô cùng ngồi nói chuyện, những lần anh lắng nghe tâm sự của cô, nghe cô nói rằng cô đã yêu Shin, rồi cả một lần anh đưa tay sờ lên mặt CG vá nói : "Chi cần có thể làm cho em cười thì anh lúc nào cũng muốn được ở bên em"... Cảm thấy thật hối tiếc cho Yul... Yêu một người mà không được đền đáp. Tôi nhớ có lần CG đã nói : "Yêu đơn phương một người sẽ rất tồi tệ vì chỉ có thể đứng từ xa nhìn ngừơi ấy chứ không thể đến gần được. Nhưng như vậy còn tốt hơn là phải gặp mặt người ấy cả ngày lẫn đêm, phải nói chuyện với người ấy, phải sống cùng người ấy mà vẫ không nhận được tình cảm của người ấy" chợt cảm thấy sao CG có thể vô tư như thế. Cô có thể nhận ra điều ấy sao cô có thể không cảm nhận được, dù chỉ một chút, tình cảm sâu sắc của Yul. Cô vô tư và hồn nhiên đến mức có thể tâm sự hết mọi chuyện của cô và Shin cho Yul nghe. Có lẽ cô chỉ cảm thấy thật nhẹ nhàng thoải mái sau khi đã được trút hết nỗi buồn. Nhung còn Yul thì sao ? Có thể anh sẽ thấy vui, vui vì anh đã làm cho cô bớt được gánh nặng. Nhưng sâu trong lòng anh là vết thương khó lành, vì anh hiểu, không rõ là từ lúc nào, cô đã yêu Shin, cả tâm hồn cô hoàn toàn thuộc về Shin, và có lẽ sẽ không bao giờ có khỏang trống cho anh. Nhung anh vẫn chờ đợi, đợi một lúc nào đó, cô sẽ thay đổi suy nghĩ và tình cảm, dù biết đó sẽ là vô vọng "Anh sẽ đợi đến ngày ngọn gió trong tim em thổi về phía anh".
Anh là người lặng lẽ, và tôi thích cái sự lặng lẽ đó của anh. Tôi thích cái cách anh lặng lẽ nhìn CG vui cười hạnh phúc. Tôi thích cái cách anh lặng lẽ nhớ về CG. Tôi thích cái cách anh lặng lẽ biểu lộ tình cảm của mình, mặc dù tình cảm ấy rồi sẽ khiến anh đau khổ. Và tôi thích cái cách anh lặng lẽ yêu CG, dù đó chỉ là tình cảm từ một hướng. Tôi sẽ không quên anh, và cả cái sự lặng lẽ đến đáng thương của anh đâu, Yul.

blue piglet
26-07-2007, 11:38 AM
Hôm đi dự buổi họp FC 19/7, em iris có hỏi bp 1 câu rằng:Ss thích JH từ khi nào? Câu trả lời của bp là từ Goong và có thể nói là từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng nghĩ kỹ lại thì ko đúng sự thật lắm. Câu hỏi của em iris wá bất ngờ khiến bp trả lời như vậy. Hôm nay bày tỏ chút cảm xúc về JH mà bp thích wa nhân vật Lee Yul.
Khi coi phim, nhân vật Yul xuất hiện, anh nằm ngủ trên chiếc ghế sofa trong tay còn ôm cuốn sách. Lúc đó ấn tượng đầu tiên đập vào mắt tôi là :"À 1 diễn viên mới nữa đây, anh này đẹp trai hơn thái tử Shin nhiều". Chỉ có thế và tôi tiếp tục theo dõi phim. Rồi theo mạch phim, Lee Yul về nước gặp CG ở trường và gặp Shin. Cũng chưa có gì đặc biệt nhưng tôi bắt đầu dõi theo anh nhiều hơn là cặp thái tử và thái tử phi. Tôi thật sự rung động vì Yul ở chi tiết anh vào cung sau 14 năm xa quê hương. Anh đứng nhắm mắt, từ từ hít thở bầu ko khí wen thuộc mà mình đã xa từ lâu. Dường như anh đang trở về những kỷ niệm thời thơ ấu đẹp đẽ và đang tìm lại sự thân quen ngày nào nơi hoàng cung vốn là ngôi nhà thật sự của mình. Với tôi, khung cảnh ấy thật đẹp, đẹp như 1 bức tranh vậy. Không 1 lời thoại chỉ có tiếng nhạc soundtrack ngân nga cùng dòng cảm xúc của Yul ngày trở về. Lúc đó tôi dường như quên tất cả, trong lòng có 1 cảm giác lạ và dường như hiểu được rằng anh đang vui như thế nào khi trở về cung, lòng anh lúc này đang được sưởi ấm. Anh về trong lặng lẽ, ko rình rang cờ trống và ko nhiều người chào đón. Cách anh về chào cung cũng thật tình cảm khi đứng 1 mình trầm tư, hít thở ko khí quê nhà, nơi mà đã 14 năm anh chưa từng đặt chân đến. Và kể từ giây phút đó, tôi xem phim là vì Yul, chỉ cầu mong sao mọi chuyện sẽ tốt đẹp với anh.
Trong phim có nhiều cảnh khiến người xem rung động vì Yul, thích Yul. Với tôi, cảnh trong bàn tiệc trong cung CG ăn cắn trúng môi chảy máu, Yul đã phản ứng rất nhanh khi lấy khăn quấn đá và đưa CG ngậm khiến tôi rất thích. Chỉ có tình cảm đặc biệt và mối quan tâm sâu sắc dành cho người mình yêu thì mới có hành đông ấy. Anh ko hề che dấu cảm xúc thật của mình trườc mặt mọi người. Hành động của anh đã khiến nhiều người trong bàn tiệc phải nóng mặt. Hay hành động anh chạy sau xe CG khi cô tự lái xe đến chỗ tổ chức sinh nhật của anh củng làm tôi cảm động. Hành động ấy ko có gì là to tát, cũng chả phải màn "anh hùng cứu mỹ nhân" nhưng rất đáng yêu và chứa đầy tình cảm(Cái này thì em iris chắc cũng đồng ý với ss nè, đúng ko?)
Đến cuối phim, Yul ko còn vẻ tươi trẻ như những tập phim đầu nữa.Ở anh chỉ toàn là nỗi buồn, những mưu tính và nước mắt. Tôi đã khóc theo anh khi anh khóc trước mặt mẹ và nói rằng:"Đúng là quả báo. Giờ con đã hiểu vì sao con ko thể có được CG" sau khi biết được sự thật mối tình của mẹ mình và bệ hạ. Anh đau đớn khi biết mẹ anh ko yêu cha anh và đau đớn hơn khi chính mình lại có mối "ác duyên" với em dâu. Từ thời điểm đó, anh dường như bừng tỉnh và dường như muốn buông xuôi tất cả. Để rồi cuối cùng anh đã đứng ra nhân tội thay cho mẹ. Nhìn anh ngồi trước mặt phóng viên thú nhận tất cả tôi lỗi lòng tôi thấy thật chua xót. Đó là cái giá anh phải trả cho sự tham lam những cái ko thuộc về mình hay sao?Đó là những gì anh nhận được từ tình yêu đơn phương của mình hay sao? Kết thúc phim, 1 lần nữa anh lại ra đi trong sự lặng lẽ và trắng tay. Nếu có gì mang theo thì chỉ là những sự tổn thương và đau đớn của mối tình đầu tan vỡ.
Khi coi phim tôi ko ghét Shin, chỉ ko thích thái độ anh dành cho CG lúc đầu. Nhưng cũng dễ hiểu vì anh phải lấy người mình ko thích. CG là của Shin vì trái tim cô đã dành trọn cho Shin và Shin cũng dần yêu CG nên Yul ko có 1 cơ hội nào. Tôi ko oán họ và cũng chẳng mong Yul dành được CG. Nếu anh dành được mọi thứ từ tay Shin thì sao chứ? Chắc gì anh sẽ vui và hạnh phúc khi bản thân anh rõ hơn ai hết rằng CG không yêu anh? Quyền lực là cái anh không thực sự muốn có vậy anh sẽ vui hơn khi có nó sao? Rõ ràng Yul như rơi vào 1 cái vòng luẩn quẩn, 1 bế tắc ngay từ khi sự ích kỷ và lòng tham bắt đầu nhen nhóm trong anh vì anh chẳng nhận được gì và sẽ là người chịu tổn thương nhiều nhất dù được hay mất.
Cám ơn vai diễn Yul của KJH đã cho tôi nhiều cảm xúc như vậy. Và cũng từ vai diễn này tôi ko những thích Yul mà còn yêu mến cả KJH. Dù phim đã xem cách đây khá lâu nhưng cảm xúc của tôi dành cho phim, dành cho vai hoàng tử Lee Yul dường như không bị mất đi và dường như nó vẫn còn vẹn nguyên như thể phim vừa kết thúc ngày hôm qua vậy.

LoveJohnHoon
27-07-2007, 01:59 PM
Lee Yul là chàng trai chung tình,không hiểu tại sao biên kịch lại khắc họa hình ảnh một chàng hoàng tử Yul u sầu ,cô đơn như thế.Nhân vật này vốn là một chàng trai trong sáng giản dị,thế mà số phận lại đưa đẩy anh đến kết cục lẻ loi,không nơi nương tựa.Ở tập cuối,Yul thật là đáng thương,từ đầu đến cuối Lee yul không làm điều gì sai,những gì anh làm là vì wa' yêu Chae Gyung,lúc nghe cô nói chán ngán cuộc sống trong cung Yul rất muốn đưa cô đi và cũng vì Chae Gyung mà Yul đã cãi lời mẹ ...Mỗi khi Yul đau lòng vì mối tình đơn phương của mình,trông anh thật tội nghiệp.Thật ra ,Chae gyung không đáng để yul hy sinh nhiều đến như thế.Xem đến tập cuối thấy Yul tự nhận mình đã làm những việc mà mẹ mình đã gây ra cho Shin vì không muốn Shin bị tù nên anh đã mở họp báo nhận tội về mình ,bản chất của yul đã hiền lành không cam lòng nên đã làm như vậy.trong phim này,người mất nhiều nhất là Yul ,với vốn hiểu biết rộng,tác phong làm việc nghiêm túc,nhanh tay ai cũng thừa nhận Yul là người xứng đáng làm hoàng đế hơn Shin.Thế nhưng cả cuộc đời Yul hình như chẳng nhận được gì,chỉ mới năm tuổi Yul đã trãi wa nỗi đau mát,bố qua đời do bị tai nạn,Yul và mẹ bị trục xuất khỏi cung,phải ly thương,sống nơi đất khách.Vì lòng hiếu thảo,anh luôn sống theo sự uống nắn của mẹ mình và làm mọi điều phục vụ cho tham vọng của bà.Đau khổ hơn nữa anh phải nén tình cảm của mình trước người con gái anh yêu ,Chae Gyung -người lẽ ra là vợ của Yul nhưng đã tuột khỏi tay anh cùng với ngôi vị thái tử.Anh chỉ biết nghe trái tim mình tan nát khi nhìn thấy Chae Gyung bị giày vò trong cô đơn,tủi nhục.

dang thanh tu
30-07-2007, 01:37 PM
bài của bạn himawari
Mình xem Goong toàn tua đến đoạn có anh Yul đóng để coi, hồi đầu cũng coi từ tập 1 - 10 một cách kiên trì nhưng không thể chịu nổi cái kiểu down của cheae Young cộng với lối diễn xuất vô hồn của Shin đâm ra đành tua. Chae Young diễn lố quá hic hic. May mà cái phim này có anh Kim nhà mình gỡ lại không có chắc cũng ít fan thôi. Xem mấy cảnh Yul đóng tội nghiệp ghê lắm, anh ấy thật trong sáng và cao thượng. Lúc mới xem phim mình không thích anh ấy lắm (do anh ấy hơi gầy) nhưng càng xem càng yêu thích vì tính cách nhân vật và lối diễn rất có cảm xúc của anh, nhìn nhiều quá thấy anh ấy càng ngày càng đẹp trai khủng khiếp mấy bồ ơi đến nỗi bây giờ tối nào cũng nằm mơ thấy anh ý đó vui quá là vui

Yêu anh Yul quá quá đó, nhớ anh ấy quá, mấy ngày nay toàn vào youtube xem mấy cái show có anh ấy cho đỡ nhớ. Có thông tin gì mới mấy bồ post lên luôn nhé, thanks mấy bồ nhiều nhiều đó XXXXX
DAN

dang thanh tu
30-07-2007, 01:38 PM
bài của bạn himawari
Ui ui anh ơi anh ơi, anh ấy đẹp quá trời luôn lại giỏi quá trời luôn, sau này khi không làm diễn viên nữa anh ấy dùng tiền tích cóp được đi kinh doanh thì chắc cũng thành đạt lắm đó, anh ấy thông minh thế kia mà, mọi cử chỉ của anh ấy đều đẹp tất ôi ôi chết mất mấy bồ ạ hihi

Nói thật mấy bồ ạ, khi xem goong mình không thích anh ấy vì ngoại hình đâu mà chính vì vai diễn trong goong đó, từ cái tính cách mà anh ấy thể hiện trong film và tình cảm sâu sắc cũng như tâm hồn trong sáng của anh ấy mà mình mới thích lây sang ngoại hình (vì hồi đó anh ấy gầy nên mình hông thích hình thức của anh ấy), có thể shin trong truyện hay nhưng shin trong phim không có gì là xuất sắc cả diễn rất vô hồn, túm lại là diễn xuất quá kém, không phong độ, nói chung xem chả có cảm xúc gì. Chính vì thế mà việc YUl được hâm mộ hơn cũng là có lý lắm đó. Dù tính cách của shin hay nhưng JJH lại không diễn đạt được điều đó hehe. Mà kết quả bầu chọn ở nước ngoài cũng cho thấy JJH kém xa ơi là xa anh kim của bọn mình mà. Lạc quan lên bạn ơi
DAN

dang thanh tu
01-08-2007, 01:23 PM
BÀI CỦA BẠN luv**ljk
Hôm nay tôi mới xem được tập 6 của "Hoàng cung".Có quá nhiều lời khen cho nó nên tôi cũng muốn thử thưởng thức.Theo nhận định của tôi,"Hoàng cung" là 1 bộ phim đẹp,từ cảnh quay,trang phục,nhân vật,tình tiết phim...Tôi thích Chae Young,ghét Shin và có 1 tình cảm đặc biệt với YUL,rất đặc biệt...Nhìn lên màn hình là tôi bắt gặp nụ cười của YUL,nụ cười có vẻ buồn và hơi gượng của 1 diễn viên chưa chuyên nghiệp.Cả "Hoàng Cung" là một chuỗi những tình huống vui và hài hước nhưng YUL là người tạo riêng 1 vẻ trầm,1 khoảng lặng .Đó là lý do khiến bộ phim có nhiều màu sắc thú vị hơn.Mặc dù vai diễn của anh là vai phản diện nhưng tôi đôi khi tôi lại quên đi điều đó vì tâm hồn của anh thật ấm áp.Tôi nhận ra những gì của anh đều thật đẹp như ánh mắt,nụ cười,mái tóc bồng bềnh...Tôi bị anh cuốn vào những tập phim nhiều hơn là do Chae Young hay Shin và ước cũng gặp 1 Yul như thế trong cuộc sống.....Và theo tôi như thế cũng có nghĩa là anh đã thành công khi hóa thân vào Yul....
DAN

ruby_tran
06-08-2007, 11:01 PM
1 số bài bik đã post tr6n DAn sao ko đem về

Bài viết của Tuongchao:@DAN

Anh chưa từng bao giờ bảo em nhận trái tim của anh, anh cũng chưa từng xin ngọn gió trong tin em thổi về phía anh nhưng ít ra cũng đừng đẩy anh ra ngoài .
Nếu em đẩy anh ra em sẽ làm anh buồn đấy, anh sẽ đợi đến ngày ngọn gió trong tim em thổi về phía anh."
http://i67.photobucket.com/albums/h291/Tuongchao/KJH.jpg
Một lời cầu xin đáng thương vì chắc chắn Chae Gyung sẽ chẳng bao giờ nhận lấy trái tim anh và cũng chẳng để ngọn gió trong tim mình thay đổi. Kim Jun Hoon vào vai Yul thật tuyệt, gương mặt buồn bã cứ như lúc nào cũng có thể khóc vậy. Trong tryện tranh Goong Yul mà tôi biết cũng là người hết mực yêu Chae Gyung nhưng cậu ta ko đáng thương như Yul trong phim, có chút gì đó gian xảo hơn.

Xem phim thấy Yul tôi cũng chợt nhớ đến 1 người Rui Hanazawa hay Hoa Trạch Lọai, Yul và Rui đều là những người lặng lẽ sau tình yêu của người khác sau hạnh phúc của người khác. Rui lúc đầu ko để ý đến tình cảm của Tsukushi dành cho mình nhưng sau này anh luôn đi theo bảo vệ cô bởi vì người cô yêu bây giờ ko còn là anh mà là Tsukasha - nguời bạn thân từ thưở bé. Nhưng, Rui vẫn còn nhận được tình cảm từ phía Tsukushi, anh như là giấc mơ đẹp về mối tình đầu của Tsukushi còn Yul thì "ngay từ lúc bắt đầu đã ko có nhân duyên gì rồi". "Từ đầu đã không xem như là em dâu rồi" có lẽ anh yêu Chae Gyung vì cái tính trẻ con ngây thơ của cô mà có lẽ cũng vì câu nói: "Nếu em gặp anh trước thì có lẽ em cũng đã yêu anh",

Từ lúc chưa được sinh ra người được hứa hôn với anh chính là Chae Gyung vậy mà định mệnh đã cướp đi ngôi vị cướp đi cả mối luơng duyên của anh. Phải, nếu anh vẫn là thái tử và Chae Gyung vẫn chưa là em dâu thì có lẽ tình yêu của cô ấy sẽ dành cho anh, cho Yul mà thôi. Có người nói rằng tình yêu là liều thuốc nguy hiểm, nếu sử dụng đúng cách nó sẽ hồi sinh người chết còn ngược lại nó sẽ khiến người đó chết dần trong đau khổ. Yul hiếm khi cười vì anh đau khổ và anh đau khổ cũng vì chữ tình, mối tình đó khiến anh trở nên ích kỉ thù oán Shin, vì anh luôn thấy Shin làm cho Chae Gyung đau... anh cũng đau. Để rồi 1 ngày kia anh nhận ra rằng ngọn gió đó ngay từ đầu đã không hướng về phía anh, trái tim của Chae Gyung đã cho đi - trao cho Shin người em họ của anh, người mà anh cho rằng đã cướp đi ngôi vị cướp đi tình yêu của anh, Chae Gyung ngày 1 đau khổ hơn vì sự hiểu lầm của hoàng tộc đối với cô và đối với thái tử Shin. Không thể im lặng Yul đã thừa nhận tình yêu của mình với Chae Gyung để mong Chae Gyung được tha tội nhưng hoàng tộc không chấp nhận tình yêu của Yul, anh bị buột phải rời khỏi Hoàng cung, không còn tình yêu, cũng không còn quyền lực Yul bây giờ đã trở về vói Yul của ngày xưa...

Đoạn cuối phim, Yul đã gánh hết mọi tội lỗi của mẹ mình vì anh là người con hiếu thảo và vì anh muốn rửa sạch hàm oan cho Shin để Chae Gyung được hạnh phúc, như một món quà cuối cùng anh tặng cho họ, tình yêu của anh đã không còn ích kỉ thôi thì cứ xem như đó là lời chúc phúc anh dành cho tình duyên định sẵn của Chae Gyung và Shin.
Đưa mẹ rời khỏi cung, anh bỏ lại sau lưng 1 hoàng thành nguy nga tráng lệ nơi xảy ra những tranh chấp chính trị quyền lực những mưu mô đáng sợ nơi anh đã yêu người con gái tên Chae Gyung, mọi vướng bận níu kéo của tình yêu thì không còn nữa nhưng có lẽ trái tim anh sẽ mãi đau, có hay chăng người con gái trên thế gian này sẽ yêu anh như anh yêu Chae Gyung...

Vốn dĩ không giỏi viết văn cho lắm nhưng nếu ko viết ngay bây giờ tôi sẽ khóc vì thương Yul quá đi mất, ko thể gọi tình yêu của anh là cao cả nhưng Yul đã yêu hết vả trái tim mình...:-S

ruby_tran
06-08-2007, 11:03 PM
Bài viết của Himawari:@DAN

Đọc bài của bạn tôi xúc động quá bởi vì bản thân tôi khi xem phim cũng vô cùng thích yul, tội nghiệp cho anh - một con người trong sáng, có tập yul đã nói rằng từ nhỏ đến giờ anh chưa từng ham thích cái gì, có lẽ thú vui duy nhất của anh ấy là đọc sách, anh ấy cứ như một thiên sứ được cử đến để bảo vệ và chở che cho chae young, cứ như một vị thần trước khi thành phật phải trải qua khổ hạnh vậy (không biết có nói qua không ).

Đến cuối phim, Yul đã mất tất cả, nhưng dường như anh ấy đã quay trở về với chính bản thân mình ngày xưa. Xem phim thấy Yul hay thở dài lắm, có lẽ sau khi để lại tất cả anh ấy sẽ được thanh thản và nhẹ nhàng hơn. Yêu đơn phương là một việc vô cùng mệt mỏi và nặng nề, tình cảm cứ phải dồn nén trong tim, làm người ta đau lắm Đến cuối phim hình ảnh yul ra đi thật buồn nhưng cái được lớn nhất của anh đó là con người thật của mẹ anh ấy. Hoàng cung không hợp với một con người thánh thiện và trong sáng như yul. Ở đó chỉ mang lại những kỷ niệm buồn và nỗi đau cho anh mà thôi. Từ nhỏ đã vậy và lớn lên cũng thế. Đoạn cuối anh đã nói " dù đau nhưng con vẫn rất vui" bởi vì " không phải chúng ta (yul và mẹ) sống ngoài cung rất vui vẻ sao?"

Bài viết của Mingdow_love:@DAN
Hok thể tin được là bạn lại có thể viết sâu sắc và cảm động như thế được.
Có thể vì mình là 1 người thick Shin nên hok có cảm nhận sâu săc lắm về vị hoàng tử kòn lại của chúng ta.Như bao goonger khác, ban đầu mình hok thick nếu hok nói là ghét Yul vì Yul chính là kẻ thứ 3 chen ngang vào cuộc tình đẹp đẽ của Shin & Chae gyung. Nhưng càng về sau, khi thấy ánh mắt của Yul nhìn Chae gyung mình càng nhận ra đằng sau những hành động đáng trách đó là 1 trái tim mãnh liệt đang yêu và muốn được yêu.Chính vì bế tắc trong tình yêu mà mới dẫn đến hành động đó.

Hình ảnh quay đằng sau lưng khi Yul cùng mẹ trở về Anh thể hiện sự cô độc của Yul.Và cũng chỉ 1 hình ảnh đó thôi cũng đủ cho ta thấy được sự bất hạnh của Yul- 1 người bị mất cả địa vị, quyền lực và kả tình yêu nữa.Có người sẽ nói đó là quả báo mà Yul phải hứng chịu vì hành động của mình, nhưng mình lại nghĩ khác. Hay chăng ông trời muốn Yul trải qua những việc như vậy để anh trở nên mạnh mẽ và can đảm hơn chăng.

Bài viết của HaiYen:@DAN

Bộ fim Goong đã khép lại, có quá nhìu cảm xúc. Yul-vị hoàng tử vừa đẹp trai vừa tốt bụng, nói thật khi xem truyện tôi ko thik nhân vật này lém, nhưng mừ khi coi fim thì hoàn toàn ngược lại. Hình ảnh chàng hoàng tử Yul đã để lại 1 ấn tượng sâu sắc trong lòng tôi, anh đã yêu 1 người lẽ ra anh ko được phép iu, nhưng đã là tình yêu thì ko thể ngăn lại được. Anh thật quá đáng thương.
Câu nói làm tôi ấn tượng nhất là khi Chae Yoong nói với anh:"Dù 2000 năm sau thì em vẫn iu Shin", anh trả lời ko 1 chút do dự:"Thì anh vẫn sẽ đợi em"
Níu có thể làm 1 kết thúc khác cho Goong, thì tôi mong rằng trái tim của Chae Yoong sẽ dành cho Yul vì tôi biết Yul sẽ làm cho cô luôn vui vẻ, nụ cười luôn nở trên môi và tràn ngập hạnh phúc.


credit: Hai Yen@dienanh.net
Phải rồi, nếu nghĩ theo chiều hướng tích cực như vậy thì ta sẽ cảm thấy bớt bi thuơng phần nào phải hok????

ruby_tran
06-08-2007, 11:06 PM
Bài viết của nhiep_phong:@DAN

Nếu các bạn đã hỏi tình yêu nào dành cho Yul thì mình xin mạn phép hỏi ngược lại rằng tình yêu nào dành cho Shin.

Nếu ai đã coi hết phim thì sẽ rõ ràng trả lời được câu trả lời này(mình dẫn chứng hơi nhiều,nhiều cảnh mình không nhớ ở tập nào nhưng ai đã coi hết thì đều biết được những cảnh này).Tình yêu của CG sẽ dành cho Shin hay Yul.Bây giờ ta sẽ trả lời câu hỏi này.Ta hãy bắt đầu từ lúc CG cưới Shin và Cg gặp Yul.Lúc đó dù là vợ chồng nhưng Shin và CG hoàn toàn không hề có chút tình cảm nào cả.Ngay cả lúc CG gặp Yul tình hình vẫn như vậy.Từ đó ta có thể thấy mức xuất phát của Yul và Shin là ngang nhau.Các bạn có đồng ý với mình về cột mốc này không .

Cả 2 đều có được thuận lời và bất tiện riêng của mình trong việc tiếp xúc với CG.Với Yul là được học cùng lớp với CG nhưng lại không phải là chồng & cùng sống trong cung.Shin thì là chồng của CG cùng sống trong cung nhưng lại không học chung lớp.Mọi người sẽ hỏi cái này có gì khác biệt đâu chứ.Nhưng đối với mình thì đây lại là một sự khác biệt to lớn , là 1 lợi thế của Yul so với Shin trong việc tiếp xúc cùng CG.Tại sao?? .Mình sẽ giải thích về vấn đề này. Mọi người đều nghĩ Shin sống lâu trong cung nên không hề biết cách bày tỏ tình cảm của mình với CG.Còn mình thì nghĩ khác. .Shin hoàn toàn biết cách bày tỏ tình cảm nhưng sao anh không làm như thế như Yul với CG.Vì anh cùng sống trong cung với CG.Điều tưởng như thuận lợi cho Shin hóa ra là điều bất lợi.Dù sống cùng trong cung nhưng họ không hề được gần gũi nhau vì cả còn trẻ.Cả 2 chỉ có thể gặp nhau lúc ra vào cung,lúc ăn sáng nhưng lúc nào cũng phải giữ khoảng cách với nhau.

Ngoài ra Shin từ nhỏ đã được giáo dục theo phép tắc trong cung và hiện tại anh lại là một thái tử nên những cử chỉ và hành động của anh phải theo một khuôn phép nhất định.Dù anh sống cùng CG nhưng anh không được phép bày tỏ những tình cảm của mình một cách trực tiếp chứ không phải anh không biết làm.Ta có thể thấy điều đó qua cách tiếp xúc của anh với hoàng hậu mẹ anh.Mẹ mình còn không được phép gọi bằng mẹ thì làm sao có thể nói một cách tùy tiện như người dân thường với CG là "I love you" hay đại loại như thế.Ngay cả cha Shin cũng như vậy đối với hoàng hậu mà. .Vậy Shin có thể bày tỏ tình cảm của mình với CG lúc nào???Rất ít cơ hội đấy các bạn.Bày tỏ ở trong cung ư???Không thể được .Vì sao ư?Ở trên mình đã nói đấy!Qui tắc hoàng cung.Họ chỉ có thể ở bên nhau nhưng không thể có những lời bày tỏ với nhau.Có 3 tình huống minh họa:Lúc CG bị bệnh sang nằm trên giường Shin rồi ngủ quên (Shin đã quan tâm tới CG nên kêu hãy nằm đi vì giường rất ấm nhưng kết quả là bị hoàng hậu mắng te tua đấy ).Lúc cả 2 trốn trên gác khi Shin trốn học nhưng bị CG tìm thấy (đang trốn mà rảnh hơi ngồi tâm tình à).Lúc làm lễ hợp phòng lần 2 (làm sao có thể bày tỏ khi chính CG nói rằng "lần đầu tiên là dành cho những người yêu nhau nhưng 2 ta thì không như vậy" ,nói được chết liền đó B-) ).Vậy Shin có thể hoàn toàn tự do nói lên cảm xúc của mình ở đâu???Chỉ có ở ngoài cung thôi

.Khi ở ngoài cung thì ta thấy rõ ràng Shin đã bày tỏ tình cảm của mình với CG rất chân thật không còn sự gò ép của khuông phép nữa.Đó là lúc 2 người ra biển ngắm mặt trời mọc,là lúc cả 2 về nhà vợ lần đầu,là lúc cả 2 ngồi ngắm sao trên trời.Ngoài ra lúc CG gây ra những chuyện tày đình thì ai là người luôn đứng ra chịu tội thay cho CG dù cho bị đức vua ghét bỏ,bị hoàng hậu la mắng?Đó là Yul ( sao những lần thoát tội ngoạn mục như vậy sao CG không suy nghĩ ai đã giúp mình như thế trong khi những người lớn luôn hà khắc với mình mà lại bỏ qua mọi chuyện.Hình như có cảnh Shin đã cãi gia đình để bênh CG lúc đó có CG ngồi kế bên sao cô không chịu nhớ những lúc đó nhỉ???) Nhưng họ có có thể ra ngoài thường xuyên không (không nói tới lúc đi học) để có thể gần nhau mà không chịu sự gò ép của luật lệ hoàng cung không???Không nói ra thì ai cũng biết cả.Còn lúc đi học thì sao???Shin có thể gặp CG 1 cách dễ dàng không???Không!( .Nếu không bị đám bạn lẽo đẽo theo sau thì lại gặp chị MHR quấy rối,còn CG thì có Yul luôn theo kè kè.Với 1 lực lượng "hậu phương" như vậy thì bạn có thể nói chuyện tình cảm riêng tư của mình 1 cách dễ dàng không?Ngoài ra Shin còn phải lo việc phụ giúp cha quản lý triều chính rồi còn giải quyết vấn đề MHR nữa chứ.Thế thì lấy đâu ra tâm trí đâu mà kè kè theo tâm tình với CG chứ.Còn với Yul thì sao??? .Chỉ có thể nói là quá thuận lợi.

Không phải là thái tử,không phải sống trong cung nên Yul có thể tự do nói ra những gì mà mình muốn nói mà không cần phải ngó trước ngó sau giữ mình.Yul là bạn học trong lớp nên hoàn toàn có thể gần gũi với CG mà không cần giữ khoảng cách như Shin và CG trong cung.Ngoài việc học ra anh còn việc gì đủ bận rộn để anh không gặp CG không???Chỉ có việc là an ủi CG khi cô ấy buồn và cùng mẹ tính chuyện tranh ngôi ( nhiều người nghĩ Yul bị mẹ lừa dối.Nhưng chuyện đó là sai.Mẹ Yul chỉ giấu Yul về chuyện tình yêu của bà với cha của Shin.Còn chuyện tranh ngôi thì Yul đã có ý định từ trước, trước cả lúc Yul nói muốn tranh ngôi để dành CG lại.Yul đã có nói về việc này nhưng trong tập nào thì mình không nhớ.CÁi này có nhưng mình không nhớ chứ không phải mình đặt điều đâu).Cả 2 việc này đều co lợi cho Yul quá đi chứ ngu gì mà không làm.Yul còn được sự hậu thuẫn của cha Shin trong cung nữa chứ (vì ông còn yêu mẹ Yul mà còn Shin và hoàng hậu thì gần như chỉ là cái bóng của mẹ Yul trong đời ông ( ).Ai cũng nói Yul lúc nào cũng ở bên cạnh CG khi cô buồn vì chuyện của Shin.Vậy CG buồn về Shin về chuyện gì???Về việc Shin không nói "I love you" như Yul hay là về việc Shin chỉ biết cau có, lạnh lùng khi gặp mình?Xin thưa đó là việc về MHR.Nếu không có chyện về Shin và MHR thì liệu Yul có cơ hội để an ủi CG không?Không có.Còn về việc CG nhớ nhà thì Yul làm được gì không?Cũng không nốt.Chỉ Shin mới có thể đứng ra xin cho CG về nhà thôi.Ta giả sử rằng MHR là người yêu cũ của Yul và CG thích Yul thì sao.Chuyện của Yul lúc đó chẳng khác chuyện của Shin như hiện tại.MHR cứ theo Yul thì Yul sẽ giải quyêt1 cách gọn gàng hơn Shin không hay lại làm cho CG buồn thế là người an ủi CG lúc đó lại là Shin. .Lúc Yul gặp CG đâu có chuyện gì gây cản trở 2 người nói chuyện đâu.Còn Shin thì sao?Lúc nào Yul cũng kè kè theo sau CG thì làm sao mà gặp.Hết Yul thì lại gặp MHR.Cả 2 đang vui đùa chụp hình thì lại nghe tin MHR tự tử lấy đây ra tinh thần mà nói chuyện nữa.Nói tóm lại là Yul có lợi thế hơn hẳn Shin trong việc tiếp cận CG.Shin chỉ có thể bấu víu vào việc mình là chồng của CG mà thôi.Nhưng cái tài sản đó cũng có thể bị mất bất cứ lúc nào nếu anh mất ngôi thái tử.Lúc đó chả khác nào anh đang đánh 1 canh bạc mà mình đang nắm phần thua là nhiều.Với những điều này khó có thể nói tình yêu của CG đi theo chiều tới Shin dễ hơn tới Yul.Như vậy ai sẽ là người cần tranh tình yêu của CG?Đó là Shin chứ không phải là Yul.


Có nhiều người nghĩ rằng Yul bị tước mất ngôi thái tử và mất đi CG khi anh mới là người được định ước hôn nhân.Ta sẽ quay lại nguồn gốc của vấn đề này.Mẹ Yul bị đuổi khỏi cung vì cùng lúc tư tình cả 2 anh em hoàng tộc.Cố tình lấy thái tử để được ngôi hoàng hậu.Nếu từ đều bà chỉ quen 1 mình thái tử thì đã chẳng có chuyện gì xảy ra.Nhưng lúc đầu bà lại yêu hoàng tử ( cha của Shin) sau lại chạy theo thái tử ( cha của Yul).Trong hoàng cung, nếu để một người tham vọng như bà lên làm hoàng hậu là không thể chấp nhận được nên đã đuổi bà đi.Bạn hãy thử hỏi nếu sau này bạn có 2 đứa con trai (gái) yêu cùng 1 người nhưng khi kết hôn thì lại chọn người được thừa kế gia sản của gia đình bạn thì bạn sẽ nghĩ sau??? .Nếu bà lấy cha Shin thì sẽ làm gì mà có chuyện Yul lên làm thái tử.Còn nếu lấy cha của Yul thì bà đã cướp đi tình yêu của cha Yul.Bà đã cướp ngôi hoàng hậu của 1 người khác.Và rõ ràng như vậy là Yul cũng đã cướp ngôi thái tử của một người khác nếu cha Yul lấy người khác.Như vậy rõ ràng chuyện đính ước với CG cũng không hề thuộc về Yul mà là Yul đã cướp được chứ không phải như mội duyên trời định.


Bây giờ mình xin nói về chuyện tình của Yul & Cg.Mình chỉ có thể nói là loạn luân(xin lỗi nếu có ai thấy nình có nói quá lời).Nếu bạn hỏi những người lớn về chuyện tình này (nếu có thật ngoài đời chứ không phải trong phim vì ai cũng nghĩ phim là giải trí nên cũng không nên khắc khe quá) thì xim cam đoan rằng ai cũng đều có ý kiến giống mình. .Nếu một ngày nào đó bạn dắt người yêu về nhà thì bị anh (chị,em) nói rằng thích người yêu của bạn và tuyên bố tranh giành người yêu cùng bạn(chưa kể tình huống bạn lấy rồi như Shin và CG).Lúc đó bạn nghĩ sao???Ngay từ lần đầu tiên Yul gặp Cg là đã biết CG là vợ của Shin rồi thì Yul hoàn toàn có thể tránh xa những tư tưởng yêu CG mà.Nhưng sao anh lại cố tình quên???Yul có coi Shin là em họ mình không???Không hề,dù chỉ một ít.Mình không nhớ rõ lắm ở tập nào nhưng có 1 cảnh nói về mối bất hòa của Shin và Yul hồi còn nhỏ về ngôi thái tử.Cảnh đó là Shin ngồi ôm gấu bông ngồi nhớ lại chuyện xưa: Shin cầm gấu bông rũ Yul cùng chơi cùng nhưng Yul đáp rằng Shin không đủ tư cách chơi cùng Yul (ý nói là Shin chỉ là hoàng tử không đủ tư cách chơi cùng 1 thái tử cao quý như Yul).Dù gì thì đó là lúc nhỏ nên khó có thể phán xét về hành vi của Yul.Vậy lúc lớn thì sao?Hình như vẫn như hồi nhỏ.Shin vẫn coi Yul là anh trai mình và luôn niềm nở với anh.Khi Yul về nước ta có thể thấy Shin mừng rỡ biết bao,còn tận tình chỉ Yul cưỡi ngựa đánh bóng....Vậy Yul đã làm gì cho Shin.Chỉ có mỗi việc là tranh giành ngôi thái tử và vợ của em họ mình.Tình anh em là như vậy sao???Cho dù là anh em họ nhưng với những tình cảm của Shin dành cho Yul như thế sao Yul lại nỡ hành xử với shin như vậy???Nhưng rất vui là cuối phim anh đã nhận ra lỗi lầm của mình và đã sữa nó.


P/S:Nếu mình có nhận xét gì quá lời xin mọi người bỏ qua cho.Mình không phải fan của Shin cũng không phải là fan của Yul.Mình chỉ phân tích cho rõ vấn đề mối tình của Yul dành cho CG thui chứ không hề có ý công kích Yul gì cả.
Mình coi phim này nhiều lần rùi (coi đĩa VCD đấy mà), mình thấy kết cục đưa ra hoàn toàn không hợp lý.Cuối cùng thì CG đã dành tình yêu cho ai?Yul hay Shin.Ai cũng nói là Shin thì mình lại nói không.Có người hỏi là Yul à?Mình nói là cũng không luôn.Miệng thì nói yêu Shin nhưng lòng CG đã dao động với Yul.Bằng chứng là CG đã nói lời ly hon khi phỏng vấn.Nhưng cũng chính miệng cô nói là không thể yêu Yul.Mâu thuẫn tùm lum.Có người sẽ nói khúc cuối CG ở lại vì yêu Shin.Nhưng mình thì lại thấy tình huống này lại là CG ở lại vì thương hại cho Shin chứ không hẳn là vì yêu Shin hết mực.Mình nghe mọi người nói rằng hãng MBC tự chế mấy tập cuối vì truyện chưa ra hết.Không biết khúc này truyện có không nữa hay là MBC tự chế?Nếu mà tự chế thì cái khúc kết hơi bị phi logic ( trừ cảnh ơ bên Macau).Sao họ không cho Yul và MHR yêu nhau nhỉ.Mình thấy cảnh Yul và MHR quen nhau ở sân bay và ở tiệm bán hoa cũng hơi lãng mạn đấy

ruby_tran
06-08-2007, 11:08 PM
Bài viết của Cobala:@DAN

Có vẻ như cob đồng cảm với những nhân vật là kẻ thứ 3, đứng bên ngoài đôi uyên ương hạnh phúc! Cũng chẳng biết lý do vì sao!
Thương hại Yul ư? chắc chắn là ko!
Bảo vệ những người mình yêu thương,luôn ở ben cạnh khi họ cần đến, lặng lẽ yêu, lặng lẽ chúc phúc cho người mình yêu! cob cảm thấy Yul thật cao thượng!

Là kẻ thứ 3, yêu đơn phương 1 người mà ko được đáp lại,cob chắc cái cảm giác ấy quả ko dễ chịu chút nào! Ghen tuông, đau khổ, tự trách bản thân và đôi lúc có chút oán hận người đó! Điều đó làm nên tình yêu đơn phương!
Yul cũng vậy! Anh yêu đơn phương Chae Gyung! Anh cũng từng hỏi, từng cầu mong, từng ước tại sao mình ko xuất hiện sớm hơn, tại sao người cưới CG ko phải là mình, tại sao cha lại mất đi, tại sao CG lại yêu Shin???????????

cob ko nhớ rõ lắm điều mà Yul nói với CG ở tập cuối, nhưng cho đến tận bây giờ nội dung câu nói ấy vẫn còn ám ảnh cob:
" Ngôi sao trong vũ trụ có chu kỳ của nó. Nó sẽ lại xuất hiện sau 200 năm!
Con người cũng vậy! Sau 200 năm, chúng ta sẽ lại được sống tiếp cuộc sống mình đang sống, gặp lại những người mình đang gặp,làm tiếp những gì còn dở dang hiện giờ! Khi ấy anh sẽ gặp lại em,sẽ lại yêu em...!"
Chae Gyung đã trả lời:" Khi ấy, xin anh hãy chạy thật xa, đừng gặp lại em...!"
(cob xin lỗi vì cob ko nhớ rõ từng câu chữ trong đoạn này -> có gì sai sót, xin báo giúp! Thanks!)

Làm sao có thể chạy, có thể trốn ko gặp nhau khi Yul đã quá yêu cô? Khi mà Yul đã từ bỏ tất cả: danh vọng, quyền lực,thậm chí là cả tình mẫu tử???, chỉ để cô được hạnh phúc bên cạnh người đàn ông mà cô yêu! Tại sao cô ko nói Yul hãy đợi cô trong kiếp sau? Tại sao cô ko cho Yul 1 cơ hội, dù cơ hội đó nằm ở kiếp sau????????

Nhưng tình yêu muôn thuở vẫn là tình yêu! ko ai có thể giải mã được điều gì trong tình yêu! Yul hiểu rõ điều đó! Nhưng anh vẫn mong chờ 200 năm nữa!
(Anh còn muốn mình thực hiện điều đó ngay bây giờ! Ặc! Yul mà cũng có ý định tự tử nữa à!)

cob tin vào điều Yul nói ( tuy là kịch bản phim)! Tin rằng có kiếp sau,tin rằng ai cũng được sống lại sau 200 năm nữa, tin vào những điều bí ẩn và những điều kỳ diệu trên thế giới này!

Bài viết của Leejunki_246@DAN

Chúng ta đều giống nhau ở chỗ đều thương cảm cho hoang tử YUL , vừa hiền lành lại đẹp trai. Ánh mắt của anh lúc nào cũng mang một nỗi buồn vô tận ko có người chia sẻ. Cha anh mất sớm , đáng ra những thứ SHIN đang hưởng thụ phải là của anh nhưng ko, anh chẳng có gì , ko được người ta tôn trọng, ko được sống một cuộc sống hạnh phúc. TÔI RẤT THƯƠNG VÀ TỘI NGHIỆP CHO HOÀNG TỬ CỦA CHÚNG TA.
Cuối cùng , yul vẫn trắng tay. Anh ko có được tình yêu của Chea Gyung cũng ko đc làm vua, thứ duy nhất còn trong anh đó là những kỉ niệm đẹp về chea gyung cũng như những niềm vui mà cô đem lại cho anh.
Khi đọc truyện , tôi rất ghét yul vì nghĩ rằng anh là ng` thứ 3 chen vào tình cảm của shin và chea gyung , tôi ghét vì anh luôn muốn chea gyung chia tay với shin để cô đến với anh nhưng ngược lại, trong phim tôi cảm thấy thương yul vô cùng và đối với tôi shin trở thành một ng` đáng ghét!
ĐÓ LÀ NHỮNG CẢM NGHĨ CỦA TÔI VỀ VỊ HOÀNG TỬ HIỀN LÀNH VÀ ĐÁNG YÊU CỦA CHÚNG TA

ruby_tran
06-08-2007, 11:10 PM
Bài viết của Andyphan@DAN

Mình lại nghĩ khác, cả Yul và Shin đều đáng thương, họ không được làm những gì mình thích. Ngôi vua hữu danh vô thực đó có đáng gì so với sự tự do được làm chính mình chứ. Cả cái quyền được gọi mom cũng không có, suốt ngày phải giữ đúng quy tắc lễ nghĩa, không đùa giỡn, không những trò trẻ con từ tuổi lên 5. Thật ra Shin chẳng có gì cả, cậu ấy đâu cần cái danh vị đó! Đối với nhiều người thì Yul bị cướp đi những cái lẽ ra thuộc về mình nhưng với Shin là mất cả tuổi thơ hồn nhiên, vô tư,mất cả nụ cười; ai trả lại cho ai được đây!

Tính cách Shin là từ cuộc sống đó mà ra; cậu cần một vẻ ngoài lạnh lùng, kiêu ngạo để bao bọc cái nội tâm vốn chất chứa quá nhiều điều không thể nói thành lời, trái tim Shin gần như sắp chai sạn mất rồi! Chỉ đến khi gặp Hyo Rin thì mọi chuyện mới khác hơn một chút, Shin nhận ra rằng cũng có người phải trốn chạy như mình, trốn chạy khỏi sự ràng buộc của cuộc sống, nhưng cuộc sống vốn dĩ là vậy, không gì có thể thay đổi được. Vậy là Shin chấp nhận! Và Hyo Rin mặc nhiên trở thành người ở bên cạnh Shin. Mọi chuyện chắc sẽ tốt đẹp với dự định sẽ thoái vị sau khi được truyền ngôi và sống hạnh phúc với HR nếu không có lời hứa hôn oái ăm kia! Tự nhiên có một người phải nói là rất lạ lùng so với mình chen ngang vào cuộc sống của mình. Dễ thương, đáng yêu, nhí nhảnh, vô tư,tốt bụng, lúc nào cũng hỏi này nọ, Chae Gyung làm cho mọi thứ gần như đảo lộn. Và Shin dần quen với sự có mặt của CG, anh sẽ rất buồn nếu phải thay đổi thói quen đó dù rằng tin chắc mình vẫn có thể sống được bới người ta phải tập sống ngay trong những điều kiện khó khăn nhất mà! Rồi đến một ngày thói quen đó trở thành tình yêu, Shin thật sự cần có CG bên cạnh!

Nhưng Shin vốn không có khả năng bày tỏ tình cảm của mình, mọi thứ đã quen được chất chứa trong cái vỏ bọc kia rồi, muốn thoát ra là điều không dễ chút nào. Chỉ đến khi sắp mất nhau thật sự thì cái tình cảm ấy mới được thể hiện, không cần che giấu nữa, không cần giữ sỉ diện của hoàng gia nữa, chẳng có gì đáng quý hơn CG mà!
Yul lại khác, phải nói là tình yêu anh dành cho CG thật sự tuyệt vởi. Nó có đủ sự thật lòng để bày tỏ, cái mãnh liệt để tranh giành và cả sự đau đớn để hi sinh. Chỉ tiếc cho Yul là tình yêu vốn không phải luôn là con đường 2 chiều để lúc nào từ trái tim cũng có thể đến được với trái tim!

Mình tin rằng dù có gặp Yul trước thì tình cảm của CG vẫn sẽ dành cho Shin, bởi không ai có thể hiểu và thông cảm cho Shin như cô, đây là điều mà HR không làm được. CG luôn sẵn sàng và luôn muốn ở bên cạnh Shin dù biết rằng có thể trong lòng anh ấy không có mình!

Chỉ mong Yul có thể rẽ sang một khúc quanh để đến được với con đường thật sự dành cho mình, dù rằng điều đó không đơn giản!

ruby_tran
06-08-2007, 11:11 PM
Bài viết của I_love_Jul:@DAN

Chào các bạn mình cũng đang theo dõi bộ film này. Mình rất buồn khi thấy Yul như vậy.
Yul là một người con trai rất dễ thương và dễ gần gũi và rất đáng tội nghiệp. Yul luôn dành tình yêu của mình cho người mình yêu mà người ấy đâu hề quan tâm đến. Nghĩ đến thế là mình đã buồn rồi. Yul luôn quan tâm và lo lắng cho người ấy luôn âm thầm che chở, đùm bọc và bảo vệ cho người ấy nhưng người ấy ko hề quan tâm đến những cử chỉ của Yul. Vì sao lại như vậy hả các bạn? ( Truyện tôi chưa hề xem qua nên chưa biết gì về Yul trong truyện cả, tôi chỉ biết Yul qua film mà thôi.

Yul rất ít khi cười, ngay cả trong ảnh cũng vậy nữa, không biết đó là vẻ mặt đóng film hay là ngoài đời cũng thế. Yul đã quá yêu Chae Gyung nên Yul ko nghĩ đến kết cục mà Yul phải nhận lấy. Yêu một người thật khó thế sao? ( Có nhiều lần Yul đã cố gượng ép vì Chae Gyung chỉ quan tâm đến Shin mà ko nghĩ cho anh. Nhưng mà cũng ko nên trách Chae Gyung, vì Chae Gyung đâu có lỗi gì. Còn Shin thì anh trở nên lạnh lùng, nhiều lúc mình rất ghét Shin vì nếu đã yêu thì nên thổ lộc lúc đầu chứ cứ như thế càng thêm gây đau khổ cho đôi bên, đã có vợ sao cứ vướng bận tới người khác. Yul đã trao hết trái tim của mình cho Chae Gyung nhưng không được gì cho bản thân mình hết cả, càng làm cho mình thêm đau mà thôi. Yul đã quá yêu Chae Gyung cho nên anh đã trở nên nhiều lúc phải khiến mọi người ganh ghét anh. Nhưng ko vì thế mà tôi ghét Yul, đáng lẽ ngôi vị và tình yêu đó là của Yul nhưng đã bị người khác tước bỏ.( " Không sao chứ?em không sao chứ?..."Yul ôm chặt Chae gyung và gần khóc vì quá lo lắng,và cả uất ức.

Một lần nữa,Shin lại kéo Chae gyung đi.Lúc nào cũng vậy,là còn lại mình Yul,như bị bóng tối trùm lấy,là một cái gì đó thừa thãi đáng thương.Có ai yêu mà không hy vọng,không mong chờ?Kẻ cả yul nói không mong chờ ngọn gió trong lòng chae gyung thổi về phía mình,nhưng trong sâu thẳm trái tim thì vẫn le lói mong chờ.Cái sự chờ đợi ấy sao tội nghiệp thế? ) Đây là đoạn trong đây mà mình đọc có cảm xúc nhất. Vì sao ko cò gì để dành cho Yul vậy mà mọi thứ phải dành cho Shin.
Có nhiều lúc mình cũng đã khóc vì Yul vì mình đã quá cảm động trước hành động của Yul dành cho Chae gyung. Yul là 1 con người đáng thương từ đầu câu chuyện tới cuối câu chuyện. Đó chỉ là tình yêu đơn phương của riêng anh mà thôi. Cuối cùng chỉ là 1 kết cục rất đáng thương, Yul đã phải từ bỏ hết tất cả để thừa nhận mình có tình cảm với Chae gyung và từ lúc đó Yul chẳng còn gì ngoài người mẹ của mình, ra đí với 2 bàn tay trắng ko địa vị và ko tình yêu.
Tình yêu như thế có còn được coi là tình yêu ko các bạn? Yul quả thật đáng thương. Yul mãi là hình tượng trong đầu của tôi.
huhuhu mình viết văn ko được hay lắm, nhưng những gì mình nói đó đều là cảm xúc của mình dành cho Yul. Mình buồn lắm các bạn à

Bài viết của Flamboyant12@DAN

Yul trong truyện là người “nhìn bề ngoài thì có vẻ bất cần nhưng thực ra là người có nhiều tham vọng”. Yul trong film là người nhân hậu, hiền lành, không quan tâm đến quyền lợi (có thì cũng là vì CK). Một nhân vật, hai con người, hai tính cách đều gặp nhau ở chỗ: rất yêu CK. CK_ một người đã nhóm ngọn lửa tình yêu trong Yul bằng nét hồn nhiên, đáng yêu của mình để rồi nhẫn tâm phớt lờ tình cảm ấy.

“Chúng ta chỉ là bạn” hơn 10 lần cô nói câu ấy với Yul và không biết bao nhiêu lần anh đau khổ vì điều đó. Dẫu biết tình cảm không thể cầu mà có, rằng tình yêu vốn ích kỷ và tàn nhẫn nhưng có khi nào “em nhìn anh một lần để thấy rằng anh vì em mà đau khổ...?”. Tại sao chứ, tại sao CK lại chỉ có hình ảnh của mình Shin mà không là gương mặt buồn bã, ánh mắt trìu mến của Yul vẫn luôn luôn dõi theo cô, vẫn đang vì nụ cười của cô mà hạnh phúc, vì vết thương nhỏ của cô mà đau lòng, vì giọt nước mắt của cô mà xót xa? Cô sẽ không bao giờ, không bao giờ biết được điều đó bởi trong mắt cô chỉ nhìn thấy Shin_một con người lạnh lùng và không biết bày tỏ tình cảm. Cả ba người như đang đuổi theo nhau mà trong đó người khoẻ nhất có lẽ là Shin, CK luôn ở sau anh, anh có thể kéo đi bất cứ lúc nào. Nhưng Yul thì khác dẫu có cố đuổi theo, cố níu kéo, hi sinh tất cả vẫn chẳng được gì. Anh sẽ mãi chờ cô 25 triệu năm sau, rồi sau, sau nữa chỉ để khoảng cách của anh và cô ngắn lại, để cô có thể nhìn thấy anh....
Một tình yêu dành cho Yul ư? Có lẽ chúng ta sẽ phải hi vọng ở phần hai. Nhưng tôi nghĩ rồi ai sẽ có thể thắp ngọn nến tình cảm (vốn đã tắt theo CK) của anh, ai có thể làm cho anh “chỉ cần nhìn thấy là có thể thở được”, ai có thể “ nhìn thấy anh đau mà đau gấp bội”....một Yul thứ hai ư? Mong rằng không phải vậy!

Nếu tôi là đạo diễn (câu này khá quen ha) thì một là tôi sẽ cho Yul có được tình cảm đáp lại từ phía CK. Nếu không tôi sẽ cho Yul là một nhân vật cực kỳ xấu tính vì khi Yul là người xấu tôi sẽ không phải do dự khi để tình cảm của CK cho Shin và cũng không phải bế tắc khi cho một nhân vật thánh thiện của mình (là Yul) cứ phải đau khổ để rồi phải đau đầu tạo một nhân vật mới biết trân trọng tình cảm của Yul.

ruby_tran
06-08-2007, 11:12 PM
Bài viết của Dandelion_believe@DAN

Khi chúng ta xem một bộ phim, một nhân vật, thậm chí sự kiện có thật ở ngoài đời,chúng ta đều có một sự cảm nhận,đánh giá khác nhau,vì chúng ta mang trong mình những suy nghĩ,khối óc và một trái tim không phải ai cũng đồng điệu với ai.Chính vì thế,dù là chúng ta nói lên suy nghĩ của mình đi nữa,thì cũng cần phải biết giới hạn,nếu như nó thể hiện một sự thiếu tôn trọng với cảm nhận của những người khác,với hình ảnh mà họ vốn yêu mến.

Tôi không đồng tình chút nào với ý kiến của bạn Nhiếp Phong.Nếu theo cách nói,cách lý giải đầy khoa học và logic của bạn,thì cho phép tôi hỏi "topic của chúng ta là gì?".Chúng ta nói về "tình yêu nào dành cho Yul",hay chúng ta đang nói về "Giữa Yul và Shin ai xứng đáng có tình yêu của Chae Gyung?",ai trong Shin và Yul có nhiều điều kiện hơn để bày tỏ tình cảm với CG?

Nếu như bạn đã có khuynh hướng phân tích như thế,tôi thực sự không nghĩ rằng đây là topic thích hợp để bạn bày tỏ quan điểm của mình.
Trong bộ phim này,tôi rất thương và yêu quý Yul.Nhưng tôi không phản đối nếu kết cục phim là đôi CG và Shin.Tôi nghĩ rằng,Shin là một người có tình cảm và sự chân thành xứng đáng với tình yêu của Chae gyung.

Trong tình cảm,tôi không nghĩ rằng cần phải phân tích từng sự thuận lợi để thấy rằng ai là người có lợi thế hơn,ai xứng đáng hơn.Như những gì bạn NHIẾP PHONG phân tích,Shin không có lợi thế như Yul trong việc thể hiện tình cảm với người mình thương mến.Yul đã quá thuận lợi,chẳng có gì ràng buộc,muốn nói yêu là yêu,không như Shin,bị những quy tắc kìm ép,không thể bày tỏ những tình cảm chân thành của mình với Chae gyung.
Bạn nói bạn không phải là fan của Yul hay Shin,nhưng những gì bạn phân tích ,tôi cảm thấy bạn hơi phiến diện đấy.

Yul ư?Anh ấy ngoài việc học và toan tính chuyện giành ngôi thì quá rảnh để mà an ủi hay ở bên CG?Tức là bạn muốn phủ nhận: rằng việc ở bên CG khi cô buồn nản hoàn toàn là quá đơn giản và chẳng có gì đáng nói?Rằng tình cảm của Yul thích thì bày tỏ,mà lại quá thuận lợi cả về mặt thời gian (Yul chẳng bận bịu gì),cả về mặt không gian(được cùng lớp với CG)........Khác hẳn Shin,như bạn đã dẫn chứng là chẳng có thuận lợi gì,là nắm một canh bạc mà phần thua là nhiều.Vậy tôi muốn hỏi "bạn có đánh giá thấp ai đó nếu như đó là người ở bên bạn,lắng nghe và an ủi bạn ,chỉ vì bạn biết người đó ngoài học ra thì cũng chẳng còn việc gì?vì bạn biết người đó cũng chẳng vấp phải khó khăn nào khi đến và nghe bạn tâm sự?",thế chẳng lẽ phải hy sinh bao nhiêu việc để có thời gian ở bên bạn mới được bạn đánh giá cao?và nếu không như vậy thì bạn coi là "cũng thường thôi,an ủi vài câu thì có là gì".Con người ta dù không phải lúc nào cũng thể hiện ra nhưng luôn tha thiết có người nghe mình nói,tâm sự và thâm chí ở bên khi mình khóc.Nếu không có việc làm "đơn giản" ấy của Yul thì Chae gyung có vững bước được không trước bạn bè của Shin,trước dư luận về bố mẹ cô?Cô có tự tin và tiếp tục cuộc sống hay không?Ở bên một ai đó khi họ cảm thấy suy sụp và đau khổ luôn là một việc làm đáng trân trọng,đó là biểu hiện của sự chân thành và yêu thương.Giản dị thôi nhưng quan trọng vô cùng.

NHIEP PHONG nói nếu như không có chuỵen của Shin với Hyorin thì Yul cũng chẳng có gì để mà an ủi.Thưa bạn,con người ta luôn luôn có vấp váp,một cô gái mới bước vào thế giới khác lạ hoàn toàn như gyung thì thiếu gì chuyện để buồn?để tự ti,mặc cảm?kể cả là không có gì xảy ra đi nữa,thì chae gyung cũng cần người lắng nghe và chia sẻ .cô ấy là người và con người thì như vậy đấy.
Còn chuyện giải quyết nỗi nhớ nhà của chae gyung ư?nếu như Yul có thể,anh ấy cũng làm thế.vậy không lẽ bạn muốn yul đến và đưa gyung về nhà?rồi hoàng cung lại náo loạn lên,rồi Shin lại nói Yul "đây là kết quả của tình yêu ích kỉ của anh đấy".và như thế để NHIEP PHONG nói "Yul loạn luân"?

Shin chịu đứng ra bảo vệ,bênh vực cho Chae gyung,thế Yul thì không à?Nếu bạn đã nói bạn chỉ khách quan phân tích,thì sao bạn chỉ nói những cái hay ho của Shin mà không đả động gì đến nét đẹp trong tâm hồn,trong cách cư xử của Yul?Hay là bạn chỉ mải mê phân tích" lợi thế " của Yul và kết luận Shin đang ở thế hoàn toàn bất lợi?Phân tích những điểm hay ,tốt của Shin mà chỉ nêu những cái bạn thấy không tốt của Yul?Nên nói rõ rằng chẳng có cái gì mang tính chất "TUYỆT ĐỐI" cả.Và trên danh nghĩa,mọi người đều dễ dàng chấp nhận tình cảm của Shin dành cho CG hơn là tình cảm của Yul dành cho cô.Như thế,Yul thuận lợi lắm sao?Không thể đường đường chính chính,luôn trong thầm lặng,yêu thương thầm lặng,thể hiện thầm lặng,muốn nhìn nhưng nhiều khi không thể gọi,muốn ôm,muốn nắm tay,muốn giữ lại nhưng lại phải chế ngự nó.Vì Yul không có quyền làm thế.Yul chỉ có thể lắng nghe thôi.Không thể trách hay phê phán một ai đó vì họ không thể làm việc nằm ngoài khả năng của họ.

Trước tiên tôi phải nói rằng,trong tình cảm thì không phải ai có lợi thế cũng là hơn.Còn muốn phân tích như bạn,tôi thấy Yul không hề thuận lợi như bạn nói.Khách quan nhé,cùng lớp và cùng nhà thì cái nào hơn?Bạn chỉ thấy Shin bị gò bó,bị cấm này cấm nọ,không biết ở đâu,lúc nào thì thể hiện tình cảm với CG.Thế bạn có thấy lúc nào Yul cũng chỉ có thể đứng ngoài cửa phòng CG không?Có thấy Yul không thể ngăn được Shin kéo Chae gyung đi không?Có thấy Yul không thể làm gì khi 2 người kia hợp phòng không?Có thấy cả đám người chạy lại bên Shin khi anh ấy ngã ngựa và chẳng ai đoái hoài gì đến Yul,?Có Chae gyung đấy,nhưng cô ấy đến bên chỉ vì thương hại thôi,còn người cô ấy quan tâm thực sự là Shin,chồng cô ấy kìa.

Bạn nói khởi điểm,nơi xuất phát của 2 người là bằng nhau chứ gì?Tôi không nghĩ rằng bạn đã đúng.Với con gái mà nói,một người là chồng dù trên danh nghĩa thì cũng khiến họ nảy sinh tình cảm,tình cảm ấy là cái cảm giác muốn được nương tựa,được chở che và bảo vệ,khi mà trong cung còn quá lạ lẫm với Chae gyung thì cô ấy cũng muốn được Shin che chở,chỉ dạy.Tức là đã có tình cảm,có một chút kì vọng tin tưởng.
Shin không thể hiện tình cảm tùy tiện được,vì một số rào cản nhất định.Nhưng nếu anh ấy muốn thực sự,anh ấy có thể bày tỏ điều đó với Chae gyung.Còn Yul,có phải lúc nào cũng tùy tiện nói "i love you" với chae gyung đâu?Nếu muốn,Yul cũng làm thế được,nhưng Yul không làm thế,chỉ dám nhận là người bạn tốt ở bên lắng nghe CG thôi.
NHIẾP PHONG nói Yul "loạn luân"...Thành thật mà nói,tôi nghĩ bạn đi quá mức rồi đấy.Yul yêu CG một cách thầm kín,không bao giờ anh ấy làm gì quá một cái nắm tay với Chae gyung cả.Toàn bộ phim,chỉ thấy duy nhất một lần anh ấy ôm CG,đó là sau đêm cô và Shin ở cùng phòng.2 người ,Yul và CG bên nhau,có bao giờ Yul biểu hiện quá đáng không?Yul thừa nhận tình cảm của mình với CG trước các trưởng bối chứ có nói sẽ cướp lại CG đâu?Chỉ nói nếu như cha không mất đi thì cô ấy sẽ là vợ anh mới đúng.đó là sự uất ức của con người bình thường trước những gì đáng ra thuộc về họ.Yul không hề đáng trách.Chẳng lẽ chỉ vì Yul có tình cảm với Chae gyung mà nói Yul loạn luân?Bạn có biết tình yêu khó điều khiển lắm không?Yul có cố tình yêu CG không?hay là từ chỗ muốn giúp đỡ cô mà anh mới hiểu cô,hiểu và càng thương cô hơn,và yêu từ lúc nào...Tình yêu mà chủ đích được à?Nếu như đó đơn thuần là giành giật với Shin thì Yul có cần phải đau khổ như thế không?có cần phải chân tình và chịu nhiều ấm ức như vậy không?

Yul đã nói đáng lẽ anh đã rút lui,nhưng vì không muốn CG tiếp tục bị tổn thương bởi Shin nên sẽ giành lại CG.Vì không muốn nhìn người mình yêu tiếp tục khóc nên mới vậy,chứ không vì một dã tâm tranh cướp ganh đua,ghen tỵ.
Hãy nghĩ lại trước khi bạn đưa ra những phán xét không hay ho như thế.Đó là ý kiến chủ quan và thậm chí còn xúc phạm những người yêu mến Yul.

Ngay từ đầu,Yul đã muốn tranh cướp địa vị ư?Sống 14 năm trong sự mong mỏi ngày trả thù của mẹ,chịu uất ức của một quá khứ đã xa,con người ta đâu dễ gì từ bỏ những gì đáng ra là của mình?Nhưng chúng ta đã thấy Yul cũng mưu mô,cũng thủ đoạn,cũng rất hăng hái trong những kế hoạch của mẹ anh chưa?cũng ham hố địa vị,cũng tham lam?hay là Yul đã hờ hững,đã muốn từ bỏ nó?Nếu như Yul tha thiết với ngôi báu thì đã không bàng quan với nó như thế.không từ bỏ nó vì CG.Yul không phải ngay từ đầu bị mẹ lừa dối,anh ấy biết và chịu để mình cuốn theo,vì Yul rất rất yêu mẹ,và trong 14 năm ấy,mẹ của Yul đã đặt vào trong tim Yul bao sự thù oán,bao uất hận,bao ham muốn trả thù?Dù không muốn,nhưng chúng ta có đảm bảo không bị ảnh hưởng gì từ người mình yêu thương trong hoang thời gian dài như vậy?Yul đã sống và không muốn phản kháng mẹ,muốn sống vì mẹ,người một tay chăm sóc anh trong 14 năm trời.Nếu như ai sống trong môi trường như vậy mà không bị tác động gì thì tôi cho phép bạn khẳng định Yul có dã tâm.

NHIẾP PHONG nói bạn không công kích gì Yul cả,nhưng hãy xem lại ngôn từ của bạn.ít ra nó làm cho những người yêu mến Yul cảm thấy không được tôn trọng.Yul không phải là kẻ loạn luân như bạn nói,nếu như đó là ý kiến của những người lớn tuổi nếu như bạn hỏi họ về trường hợp này,bạn có thấy thật là chủ quan và ấu trĩ nếu như đưa ra phán xét như vậy?Xin nhắc lại,đay là tình cảm và không ai muốn không yêu là không yêu.Tình yêu bản thân nó không có tội,mà cứ cho là hành động đi,thì Yul đã thể hiện điều gì quá đáng chưa?Mong bạn đứng trên bình diện khach quan mà nói,trước khi đưa ra những lời phán xét như thế này.

NHIEP PHONG nói "tình yêu nào dành cho Shin"?Ừ,hãy lập một topic như vậy.Nhưng xin hỏi bạn có thấy hơi nực cười không?Vì cuối cùng chúng ta đều thấy đó là tình yêu của CHAE GYUNG.Người ta chỉ hỏi như vậy cho người ra đi không có tình yêu từ phía người mình mong đợi đáp trả thôi.
Chúng tôi yêu thương,trân trọng,cảm mến và thực sự hy vọng,tin tưởng vào một tình yêu trọn vẹn đến với Yul.Và không ai nói rằng nó phải nhất định xuất phát từ phía Chae gyung.

Tôi tin người tốt nhất định sẽ gặp điều tốt.Và vì kết thúc :YUL_một con người chân thành,dám chịu trach nhiệm,dám hy sinh,dám yêu và hết mình cho người mình yêu lại phải ra đi không có tình yêu,thì điều đó khiến tôi thấy nặng nề và uất nghẹn.Tôi đã thực sự buồn,nhưng tôi biết cần phải có niềm tin vào điều tốt đẹp.Nhất định Yul hạnh phúc,vì Yul xứng đáng.

"Yul's worthy of happiness and love,more than any others"

ruby_tran
06-08-2007, 11:15 PM
Bài viết của Traitaoxanh@DAN

Giữa Yul và Shin thì ttx thix Shin hơn...có lẽ vì xem truyện trước nên kô có nhìu tình cảm dành cho yul..
nhưng khi xem film thấy Yul dễ thương hơn trong truyện nhìu...
Yul trong truyện có vẻ hơi gian xảo một tí...
còn trong film Yul hết mực wan tâm đến CG...
đau khi CG đau...buồn khi CG buồn...vui khi CG vui...
những lời nói,những hành động đều vì CG....
gương mặt Yul lúc nào cũng toát lên nét buồn bã...chỉ khi nào ở bên cạnh CG mới thấy anh cười...
giống như Yul sinh ra là để yêu CG hay sao ấy..
bất cứ khi nào CG có chuyện là nơi đó có mặt Yul...
CG thật hạnh phúc khi có được một người rất yêu có như vâỵ....

nói loạn luân ở đây sao mà nặng nề wá...
2 từ đó giống như đã chà đạp lên tình cảm chân thành của Yul...
như CG nói vì tội nghiệp Shin mà dần hiểu Shin rùi yêu Shin...
Yul cũng thế...và càng ngày càng yêu CG kô kiểm soát được..
Yul tranh giành với Shin chỉ vì kô muốn thấy CG tiếp tục đau khổ....kô muốn thấy CG tiếp tục khóc vì Shin...
Yul sẵn sàng từ bỏ tất cả để có được CG....
và cuối cùng Yul đã bít được tình cảm của CG mãi mãi kô thể dành cho anh...thế là anh đã dừng lại....nhận hết tội lỗi về mình...
hạnh phúc của CG cũng là hạnh phúc của Yul....
nụ cười của CG là tất cả với anh...
ttx mong sao Yul sẽ tìm được 1 người yêu anh hơn cả anh đã từng yêu CG...
1 người đủ sưởi ấm trái tim của Yul..........

lùn con
18-08-2007, 02:17 PM
Trong Goong tớ thích nhân vật thái tử Shin hơn, Shin điềm đạm và biết hy sinh, Yul đúng là ích kỉ, có lẽ do đời sống thiếu thốn tình cảm từ nhỏ nên Yul 1 khi yêu ai thì muốn ng` đó phải là của mình^^!!

kim_nuong
18-08-2007, 09:53 PM
Trong Goong tớ thích nhân vật thái tử Shin hơn, Shin điềm đạm và biết hy sinh, Yul đúng là ích kỉ, có lẽ do đời sống thiếu thốn tình cảm từ nhỏ nên Yul 1 khi yêu ai thì muốn ng` đó phải là của mình^^!!

Bạn ạ, bạn đang trong ngôi nhà của Yul đấy! dù sao thì cũng là suy nghĩ của bạn nhưng mình nghĩ bạn nên dùng từ bớt gay gắt đi 1 chút thì có lẽ hay hơn. Thích ai thì đó là quyền của bạn.
Đọc bài của bạn thực sự KN thấy khó chịu đấy!!! :flame:

alexx
18-08-2007, 10:58 PM
Ko sao, web mình ko cấm ai chê bai ai cả, cứ để bạn lùn con tự do nói chuyện.

Shin biết hi sinh, ok. Vậy Yul ko biết hi sinh à? Việc Yul nhận hết tội về mình ở cuối phim là cái gì? Yul tham gia vào chuyện giành giật ngai vàng, phần lớn là vì mẹ. Yul không chịu được khi thấy mẫu thân ngày đêm bị dày vò bởi mộng đế vương dang dở. Chứ Yul có thích thú gì những lầu son gác tía, những nghi lễ rườm rà đó đâu? Nhưng từ khi yêu CK, Yul đã đặt CK lên trên cả mẹ. Tất cả những cố gắng tuyệt vọng của Yul đều là nhằm mang nụ cười trở lại trên môi CK. Vì CK, Yul từ chối mẹ mình. Vì CK, Yul từ bỏ cái ngai vàng đang nằm trong tầm với. Vì CK, Yul sẵn sàng chống lại tất cả. Đó có phải là hi sinh ko bạn?

Yul có ích kỷ. Vậy Shin thì ko à? Shin vì sự sĩ diện của mình, nên có mỗi câu chuyện của CK với MHR mà giải quyết luẩn quẩn mãi chưa xong, gây đau khổ cho cả bốn con người. Trong Goong không ai là không ích kỷ. Trong thiên hạ cũng thế thôi. Khi yêu, ai chẳng muốn người ta là của mình.

kim_nuong
18-08-2007, 11:47 PM
Kn ko có ý cấm bạn ý nói chuyện mà chỉ góp ý bạn ý về cách nói chuyện để người đọc bớt khó chịu đi thôi, chứ còn ý thích của bạn ý thì chẳng ai tham gia làm gì!!!

leo leo
19-08-2007, 10:50 PM
Theo Leo, Yul chính là chàng hoàng tử toàn diện, hoàn mỹ, là 1 người bít hy sinh, hết lòng vì ng mình yêu, bít hy sinh vì ng khác, là đứa con hiếu thảo. Yul cười khi CK cười, trái tim him đau nhói khi nhìn thấy những giọt nc mắt ng con gái mà mình yêu thương còn hơn cả chính mạng sống của mình.tui thấy kết thúc thật là bất công khi Yul lại trở về nơi xuất phát ban đầu, mười mấy năm trc rời cung ra đi sau sự ra đi mãi mãi của ng cha kính yêu, bây giờ cũng ngay tại nơi đó, trong góc khuất của hoàng cung những giọt nc mắt lặng lẽ chảy ngc vào trong, quá đau đớn nên ko thể bật thành tiếng như bị ai cướp mất con tim của mình. khi coi tới đoạn Yul nói với mẹ rằng tim anh như mún ngừng đập, nhìn anh ấy khóc, tui cũng mún khóc theo, phải nói rằng diễn xuất của JH mới đỉnh làm sao, qua đó ta thấy đc 1 con ng khác của Yul mà trong truyện ko có đc , đó là luôn hết mình vì tình yêu và sẵn sàng hy sinh tất cả vì nó . Thêm cái đoạn him ấy nói: anh sẽ chờ cho ngọn gió yêu thương của CK thổi về phía y, tui nghĩ điều đó sẽ ko bao h xảy ra thế nhưng "...2500 sau...anh vẫn đợi..." trời ơi sao lạino74 để 1 con ng như thế chịu khổ đau chứ. nếu tui là CK tui sẽ chọn ng yêu mình hơn là ng mình yêu. YUL và cả JH đều tuyệt vời y như nhau. Yul hoàn hảo là nhờ sự diễn xuất của JH và JH chính là Yul thứ 2 ngoài đời.( tui nói dậy có hơi quá ko nhỉ???????? có ai agree with me ko?)

alexx
12-09-2007, 02:04 AM
Gia tài của Tq có mỗi ngần này thôi, bưng tới bưng lui hoài :))


So sánh Shin và Yul trong Goong

* * *

Nói thực, cái thú duy nhất của Tq khi xem Goong là nhìn Shin và Yul kẹ nhau (không thích các cảnh yêu đương!), nên Tq ngứa tay làm một bảng so sánh hai hoàng tử:

- Về diễn xuất: Mấy đoạn Shin và Yul đối đầu sao nhìn Yul... tội thế :( Không biết có phải tại JJH cao hơn KJH một cái đầu, hay tại trong lòng Tq đã mặc nhiên coi Yul là người mắc lỗi, mà Tq luôn cảm giác Shin có khí thế đàn áp hơn hẳn. Ánh mắt sắc lẻm, nụ cười nửa miệng mang chút giễu cợt, dáng người vươn thẳng ngạo nghễ, Shin nhìn xuống Yul bằng cái nhìn của vị quan tòa đã biết thóp bị cáo, của người chồng đi guốc trong bụng kẻ tình địch. Yul, cũng không vừa, đáp trả bằng đôi mắt nai trời phú, thái độ bướng bỉnh và lối ăn nói kín kẽ theo kiểu "đố chú làm gì được tôi". Một Shin bề ngoài lạnh lùng nhưng thực ra đã thương tổn rất nhiều. Một Yul cố tỏ vẻ mềm mỏng nhưng chỉ quá đà chút nữa là sẽ nổi điên lên vì tình yêu và lòng đố kỵ đang vò xé tâm can. Nhìn vào là biết Yul không bao giờ có thể lên làm thái tử được. Những lúc căng thẳng như thế thấy cô nàng CK le te bên cạnh không khác gì con nhặng lạc vào bãi chọi trâu T_T Theo Tq JJH và KJH đã diễn khá đạt những khúc duel này. Các khúc khác thì thôi, nói ra mắc công có người chửi.

- Về ngoại hình: hai người cũng tương phản nhau một cách thú vị. Tq chẳng ngần ngại mà công nhận rằng JJH đẹp trai hơn theo kiểu Hàn Quốc cổ điển, mũi thẳng tắp. Ngược lại KJH tuy không cao ráo bằng và đường nét không chuẩn mực lắm, nhưng trông bụi hơn và có một "cửa sổ tâm hồn" hết sảy, người ta thấy cái cửa sổ như vậy là muốn xông vô nhà rồi :happy: Dáng JJH làm người mẫu quen nên có lẽ hơi cứng? Vì vậy Shin mặc những bộ truyền thống cung đình cân đai áo mão nặng trịch hoặc mặc vét trông bắt mắt hơn Yul, nhưng chui vào những bộ xanh đỏ tím vàng là nhìn ngố tàu hết biết, chẳng bù cho Yul tóc nâu vuốt rối, áo da cam, dây chuyền vàng rực rỡ như một cây cầu vồng!

http://img235.imageshack.us/img235/3679/gungp30su7.jpg (http://imageshack.us)

http://img483.imageshack.us/img483/3553/5059yv0.jpg (http://imageshack.us)


Điểm giống nhau duy nhất: nụ cười :cute: Shin cười thì làm người ta quên mất đôi mắt một mí, còn Yul cười thì làm người ta cũng quên luôn Yul đang mưu mô cái gì. Thế mà tội nghiệp, ông đạo diễn chẳng cho họ cười mấy, cứ bắt hai cu cậu phải hằm hè suốt, lúc hằm hè mặt Shin thì thật tàn ác còn mặt Yul thì thật nham hiểm >:)


http://img131.imageshack.us/img131/8455/goong5mt7sm1.jpg (http://imageshack.us)
DAN1

alexx
12-09-2007, 02:05 AM
- Về mặt hoạt động ngoại khóa

Về thể thao dĩ nhiên Shin trội hơn hẳn, đánh polo hay đấu kiếm đều thắng Yul. Ngoài ra còn thấy Shin chơi bóng rổ và tập bắn cung, chứ nhìn cái tướng Yul trói gà không chặt như vậy lấy đâu ra sức mà giương cung. Shin chịu khó rèn luyện nên mới cao ngổng lên thế chăng?


http://img46.imageshack.us/img46/5998/5083post241139151642ao4ts9.jpg (http://imageshack.us)

http://img483.imageshack.us/img483/200/muaanhdaokc0xp7.jpg (http://imageshack.us)


Về khiêu vũ, Shin đi tango với CK mà trông cứ như muốn ăn thịt bạn nhảy :D Yul đứng ngoài xị mặt ra mà không làm được gì, vì Jung Hoon thậm chí có biết nhảy đâu (mất điểm mất điểm :p ).

Những lúc rảnh rang khác, Shin thì nghe nhạc đến nỗi phớt lờ cô vợ trẻ, còn Yul thì vùi mặt đọc sách thâu đêm rồi ngủ quên luôn trên tràng kỷ. Kết luận: hai anh chàng đều sống nội tâm! Nhưng cái nội tâm của mỗi người cũng mỗi khác.

Shin cắm cúi với hai cái tai nghe, vẻ mặt lạnh lùng như không buồn ngó ngàng đến thế giới xung quanh, nhưng thực ra hắn có bật nhạc đâu, hắn đang dỏng tai lên nghe ngóng việc đời đấy chứ, cái Ipod chỉ là bức bình phong che đậy cho tâm hồn non nớt của hắn trước Hoàng tộc khe khắt, là tấm mặt nạ hắn phô ra cho cái thiên hạ luôn đòi hỏi một thái tử cứng cỏi và kiểu mẫu mà thôi.
CK có lẽ là người đầu tiên phát hiện ra cục Ipod ấy rỗng không, cũng tức là người lật tấm mặt nạ che đậy con người thực của Shin, nhìn thấy nỗi cô đơn ẩn giấu bên trong trái tim Hoàng thái tử. Hỏi làm sao hai người không bén duyên nhau cho được ?

Còn Yul, Yul tội nghiệp của tôi, Yul yếu đuối của tôi, nhìn xem Yul đọc sách gì: Harry Potter, The Lord of the Rings, The little Prince. Chắc học sinh nào ở Anh chẳng đọc những cuốn này, nhưng quả thực nhìn thấy ba cái tên đó tôi cầm lòng không đặng. Học viện pháp thuật Hogwards cổ quái, vùng đất Trung Địa đầy bí ẩn, tiểu hành tinh B612 của cậu hoàng tử nhỏ, những thế giới không có thực nhưng vẫn xao động bao mừng giận buồn vui. Yul thấy gì khi soi mình vào trong đó? Harry Potter, cậu bé phù thủy đang khao khát được khẳng định bản thân mà trong lòng luôn cảm giác thiếu vắng tình thương gia đình, phần nào giống Yul chăng? The Lord of the Rings và The little Prince, hoài niệm nên thơ về những vẻ đẹp khó nắm bắt, về những tháng ngày yêu dấu đã trôi qua như một áng mây bay, về những con người đã đi đến tận cùng quả đất để tìm lại chính mình... Hình ảnh cây bao báp trong The little Prince chính là một ẩn dụ rất hay về tình yêu của Yul, Yul đã đưa nó cho CK xem, không biết CK có hiểu? Loài cây khổng lồ ấy có sức sinh tồn rất mạnh, lúc mới mọc lên thì cũng chúm chím mảnh mai như một nhánh hồng, nhưng một khi đã bén rễ sâu thì không tài nào nhổ đi được. Chỉ vài ba cái cây như thế cũng đủ đan kín và xói thủng hành tinh tí hon của cậu hoàng tử nhỏ. Tình yêu của Yul, khẽ khàng nảy mầm từ những bỡ ngỡ ngày mới đến trường, từ những giờ vui đùa với CK trong lớp học, đã lớn nhanh như thổi và bóp nghẹt trái tim anh. Anh nhận ra nó là một cây bao báp thì đã quá muộn. Không còn chỗ cho cậu hoàng tử nhỏ dịch ghế xem bốn mươi ba lần mặt trời lặn trong một ngày để thả trôi nỗi buồn vào cảnh hoàng hôn. Yul ơi, hãy quay về với bông hồng kiêu hãnh của anh, với ngọn núi lửa bé bỏng của anh, cứ đi tranh giành những thứ không thuộc về mình mà làm gì!

http://img69.imageshack.us/img69/9895/photo25611no179521cx5rnry0.jpg (http://imageshack.us)


http://img208.imageshack.us/img208/4670/05c322d77cat9.jpg (http://imageshack.us)

ISP
14-09-2007, 01:54 AM
Một ngày cho Lee Yul Lee Yul - Hơn cả tình yêu
-------
Say it is true , there is nothing like me and you
I'm not alone
Tell me you feel it too
And I would run away . I would run away with you
Because I have fallen in love with you , no never have
I'm never gonna stop falling in love with you !

Cũng lâu rồi tôi không còn viết về một ai nữa , hay nói đúng hơn là không có một ai để tôi có thể chuyên tâm mà ngồi viết nguyên một bài feeling nữa . Hồi đó tôi viết rất nhiều , bài viết đầu tiên của tôi là Candy , sau đó là Naka , rồi tiếp đó là Stea , rồi Anthony ; bài viết cuối cùng mà tôi dành hết cảm xúc để viết đó là về Rui . Nhưng lúc đó tôi viết dở lắm , nhưng tôi vẫn viết vì đó là tất cả tình cảm của mình dành cho họ - những người tôi ngưỡng mộ và quý trọng . Bây giờ tôi lại ngồi đây type một bài feeling nữa , có thể văn của tôi bây giờ sẽ dỡ hơn lúc trước rất nhiều , nhưng tôi vẫn viết ... vì một người . Đó là Lee Yul

Chắc hẳn có ai đó sẽ nói rằng sao không viết ở ACC mà là ở đây , một nơi ít ai thèm đến xem . Viết ở ACC đúng là được nhiều người xem thật nhưng rồi họ sẽ bàn ra tán vào , rồi tranh luận về ý kiến của tôi , rồi tranh cãi . Còn tôi , tôi chỉ muốn viết về một Lee Yul theo cách của tôi nghĩ , về một Lee Yul theo cách tôi cảm nhận từ anh . Bởi vì nơi đây là blog của riêng tôi nên những gì tôi nghĩ sẽ không có nhiều ý kiến ra vào . Đơn giản vì tôi thích như thế .

Cảm giác lúc đầu của tôi về Yul là sao nhỉ ?

Không có gì đặc biệt cả , bình thường . Vì sao ư ? Vì những anh chàng cool , đẹp như con gái trong phim Hàn không lạ lùng gì ; tôi xem Goong lúc đầu chỉ là muốn xem một Live Action chuyển thể từ mahwa xem thế nào thôi . Nhưng càng về sau , Yul không còn như một nhân vật đơn thuần có trong phim nữa , không còn là một cái gì đó để tôi xem mà không nghĩ tới nữa . Tôi từ từ bị Yul cuốn hút , không phải là Shin , vì có lẽ Shin trầm lặng quá , vì có lẽ Shin nổi bật quá nên vì thế Yul làm tôi thích hơn chăng ? Ở đây tôi không bàn về giữa Shin và Yul ai tốt hơn , tôi không ghét Shin nhưng tôi thích Yul .

Tôi không thích Yul từ cái lần đầu tiên nhìn thấy anh , mà có lẽ đến tận khi anh học chung lớp với Chae Gyung , đến khi anh ngồi lặng lẽ bên cạnh Chae Gyung , hay cười thật tươi với những trò đùa trong lớp . Khi ấy , nụ cười toả sáng trên khuôn mặt , không hiểu sao tôi vẫn có cảm giác rằng những khi ấy Yul cười với tất cả tâm hồn , với niềm vui thật sự . Dù rằng có đôi lúc , người ta vẫn thấy được nỗi buồn phảng phất trên khuôn mặt , khi anh nhìn theo xe của Shin - hoàng thái tử chở Chae Gyung dần xa . Một cái gì đó tiếc nuối và xót xa , như chực chờ chỉ muốn khóc .

Em biết không Chae Gyung . Những thứ đó là của anh , những thứ đó thuộc về anh đấy .

Ừ , nếu cha Yul không chết vì tai nạn , thì người là hoàng thái tử là Yul chứ không phải Shin . Suốt 14 năm sống ở Anh cùng mẹ , cùng với nỗi đau hằn trên đó là sự hận thù . Tôi tự hỏi tuổi thơ của Yul trải qua như thế nào ? Vui vẻ hay buồn đau . Kim Jung Hoon vào vai Yul thật tuyệt, gương mặt buồn bã cứ như lúc nào cũng có thể khóc vậy , nhưng đôi khi bừng lên một tia sáng , một cái gì đó thật khó tả . Nó kì diệu đến không có gì có thể nói hết được . Thế đấy , Yul quay trở lại nhưng không phải vì muốn làm Hoàng đế , chỉ đơn giản là Yul muốn sống theo ý mình , sống một cuộc sống bình thường .

Và rồi anh yêu Chae Gyung . Tôi đã rất ngạc nhiên khi anh nói với mẹ mình Mẹ à , cứ như vậy đi . Hãy để con làm hoàng đế . Đó là sau khi anh thấy rằng Shin không thể làm Chae Gyung hạnh phúc , rằng Chae Gyung luôn phải khóc vì Shin . Anh không thể chịu được khi người con gái anh yêu không hạnh phúc . Bởi vì Chae Gyung đính ước với anh cơ mà , Yul mới thật sự là người mà ông của Chae Gyung hứa gả cô cho ; và vì Chae Gyung cũn từng bảo rằng Nếu em gặp anh trước thì người em yêu sẽ là anh . Hai chữ định mệnh luôn gắn liền với cuộc đời của mỗi người , nó đã cướp đi ngôi vị của Yul và cũng cướp đi người con gái anh yêu . Nếu nói có một lí do để Yul muốn trở thành hoàng đế thì chỉ có một lí do duy nhất đó là vì Chae Gyung , vì Yul không muốn thấy những giọt nước mắt lăn trên má của cô nữa . Không giống với bất kì người nào khác , anh không giành lấy Chae Gyung ngay từ đầu , anh chỉ đơn giản là an ủi , động viên Chae Gyung . Nếu những lần cô khóc vì Shin thì không ai khác hơn chính Yul là người lau khô những giọt nước mắt ấy và mang nụ cười trở lại trên khuôn mặt Chae Gyung .

Vì Chae Gyung đau thì anh đau .Vì Yul yêu Chae Gyung mà ,phải không ?

Yul mang dáng dấp của Hanazawa Rui - Hoa Trạch Loại trong Hana Yori Dango , cả hai đều là người lặng lẽ sau tình yêu , đều chăm chú đứng từ xa bảo vệ người con gái mình yêu dù biết rõ rằng không bao giờ cô ấy là của mình cả . Nhưng họ vẫn chấp nhận , vẫn âm thầm chúc phúc cho hạnh phúc của họ. Cuối phim , Yul đã ra đi , để lại sau lưng tất cả , kể cả Chae Gyung , để lại tình yêu của mình , bởi vì có lẽ Yul biết rằng kể từ bây giờ Shin có thể làm cho Chae Gyung hạnh phúc . Tuy không còn gì cả , nhưng không hiểu sao tôi thấy yêu Yul nhiều hơn , Yul lại trở lại là Yul như lúc trước với cuộc sống giản đơn và với nụ cười bừng sáng trên khuôn mặt .

Tôi không thể nào quên cảnh Yul và Chae Gyung đứng trong khu vườn trong cung mà trước đây cha mẹ anh đã từng ở , một nơi có thể là vắng lặng nhưng đối với Yul đó là nơi ấm áp nhất , đó là nơi mà anh đã dẫn Chae Gyung tới xem . Đó là nơi chứa bao kỉ niệm ...

Anh vẫn là anh , là Lee Yul thuở nào , với nụ cười và tâm hồn nhạy cảm , vẫn là Lee Yul hoàng tử yêu Chae Gyung cung phi . Ừ , thì vẫn là như thế . Quá khứ luôn là cái gì đó cứ ám ảnh con người không phút nào nguôi , phải chi mẹ của Yul có thể nghĩ như vậy thì hay , vậy thì Yul sẽ không đến nổi đau thế này .

Anh chưa từng bao giờ bảo em nhận trái tim của anh, anh cũng chưa từng xin ngọn gió trong tim em thổi về phía anh nhưng ít ra cũng đừng đẩy anh ra ngoài .
Nếu em đẩy anh ra em sẽ làm anh buồn đấy, anh sẽ đợi đến ngày ngọn gió trong tim em thổi về phía anh

Không thể nào ngọn gió ấy có thể thổi về phía anh đúng không Yul , cũng như Rui ko biết sẽ chờ Tsukushi đến bao giờ . Nhưng họ vẫn mỉm cười mà chấp nhận , vì sao ư ? Vì đó là tình yêu mà .

Yêu đơn phương là một việc vô cùng mệt mỏi và nặng nề, tình cảm cứ phải dồn nén trong tim, làm người ta đau lắm . Đến cuối phim hình ảnh Yul ra đi thật buồn nhưng cái lớn nhất mà anh có được đó là con người thật của mẹ anh ấy. Hoàng cung không hợp với một con người thánh thiện và trong sáng như Yul. Ở đó chỉ mang lại những kỷ niệm buồn và nỗi đau cho anh mà thôi. Từ nhỏ đã vậy và lớn lên cũng thế. Đoạn cuối anh đã nói Dù đau nhưng con vẫn rất vui bởi vì không phải chúng ta sống ngoài cung rất vui vẻ sao?

Hãy cứ là như vậy , Yul nhé ! Hãy sống thanh thản và bình yên , hãy cười như trái tim muốn thế , những nụ cười như tia nắng mặt trời chứ không phải là nụ cười chua chát , xót xa ...Câu chuyện trong Goong giống như một câu chuyện cổ tích , có công chúa , có hoàng tử . Và , có một ai đó nói rằng Trong câu chuyện cổ tích , đằng sau những hạnh phúc ấy , luôn có một người thứ 3 khốn khổ ....

Và ...Yul à ,nếu như có kiếp sau ,anh vẫn sẽ yêu Chae Gyung phải không ?
Chắc chắn rồi .

Ngôi sao trong vũ trụ có chu kỳ của nó. Nó sẽ lại xuất hiện sau 200 năm!
Con người cũng vậy! Sau 200 năm, chúng ta sẽ lại được sống tiếp cuộc sống mình đang sống, gặp lại những người mình đang gặp,làm tiếp những gì còn dở dang hiện giờ!
Khi ấy anh sẽ gặp lại em,sẽ lại yêu em...!

Khi ấy, xin anh hãy chạy thật xa, đừng gặp lại em ... !

Làm sao có thể được đây Chae Gyung , làm sao có thể chạy được . Khi mà Yul đã quá yêu cô , khi mà Yul đã từ bỏ tất cả chỉ để cô được hạnh phúc bên Shin . 200 năm sau . Một lời nói ...

Dù 2000 năm sau thì em vẫn yêu Shin

Thì anh vẫn sẽ đợi em .

Dù là Yul hay Rui , thì họ luôn chờ đợi một người con gái , dù ko biết rằng họ sẽ phải chờ đến bao giờ .

Đã lâu rồi , tôi không được xem một bộ phim nào hay đến như vậy , từ sau khi xem xong Mars . Nó để lại một cái gì đó khôn nguôi , một cái gì đó thật khó nói . Trong phim không có người xấu , kể cả mẹ Yul và Hyolin . Tôi không hề thấy ghét họ mà còn thấy cảm thông .Con người không ai mà không ích kỉ , không ai mà không nghĩ cho riêng mình ...

Phải chăng đó là định mệnh ?

Cho Shin , cho Chae Gyung và cho cả Yul .

----------------------------------

all credit to annie at 360.yahoo.com
Visit her blog here ^^
http://blog.360.yahoo.com/blog-wb9IKF0wdah...=10&mx=47&lmt=5

==============

Bik ko dám chắc post chưa, đang spam mà chả bít spam cái gì cho có hồn :)) cũng cho đỡ bùn nốt...mấy hôm nay chả có gì đọc :(. TQ thấy trùng del dùm nhá :kiss:

edit: bài này chưa post, nếu ai thấy truùg chắc đọc ở blog hoặc ở k-j-hoon rùi,. hehe

ISP
14-09-2007, 02:04 AM
hic, bài này dài như cái chổi, ở DAN là góc nào ấy nhở?
Tâm sự của Yul
===========


Chae-kyung, Chae-kyung, anh yêu em. Đã bao lần anh muốn nói lời đó rồi nhỉ? Và cũng chẳng biết từ lúc nào anh yêu em mất rồi. Anh vẫn biết tình yêu của anh là không thể, em là em dâu anh, anh không được phép yêu em. Nhưng anh cũng là con người mà, con người mấy ai có thể làm chủ được tình cảm của mình và cũng có mấy ai có thể can đảm tự dặn lòng đừng yêu hả em? Em đến với anh như muôn ngàn tia nắng, nụ cười của em, sự trong sáng của em, trái tim long lanh như pha lê của em làm anh ngỡ ngàng làm sao.

Lần đầu tiên anh mới cảm nhận được yêu là gì. Em quá đỗi thánh thiện và ngây thơ, em làm cuộc đời anh tràn ngập niềm vui. Và có lẽ vì vậy mà anh lại càng mong muốn đem đến hạnh phúc cho em. Nhìn em buồn bã vì Shin, khóc vì Shin, lòng anh như thắt lại. Anh chợt hỏi, nếu là anh, nếu là anh, anh sẽ không làm em đau đến thế. Shin là Thái tử, anh ta có đủ thứ để quan tâm và tình cảm của anh ta cũng trao cho người khác. Tại sao em còn hy vọng, còn đợi chờ để rồi lại bật khóc? Giá như anh gặp em sớm hơn, em cũng từng nói thế đúng không Chae-kyung, thì em đã là của anh rồi. Anh đau đớn nhận ra em yêu Shin bằng tất cả tấm lòng và em chỉ coi anh như một người bạn. Anh không cần điều đó, cái anh cần là tình yêu và nụ cười của em. Nếu Shin thông minh hơn một chút, nếu Shin có thể đem đến hạnh phúc cho em thì anh sẽ không nuôi dưỡng một tình yêu tuyệt vọng đến như vậy. Nhưng Shin không biết yêu, Shin chỉ mang đến đau khổ cho em mà thôi. Và anh vẫn cứ chờ, chỡ một ngày ngọn gió trong trái tim em thổi về phía anh. Vì tình yêu tuyệt vọng của anh, anh sẵn sàng bất chấp tất cả, cả Shin, đứa em trai của mình, cả luật lệ Hoàng cung, cả ngôi Thái tử mà mẹ anh dành cho anh. Bởi, với anh, em còn quan trọng hơn tất cả những thứ ấy.

Có thể mọi người nói anh ngu ngốc, mù quáng nhưng, chỉ cần em cười là anh có thể bất chấp tất cả như thế. Anh không thể nói cho em biết anh yêu em mãnh liệt đến chừng nào vì anh biết, em không muốn nghe. Em luôn né tránh anh nhưng anh vẫn muốn ở cạnh em mỗi khi em khóc, muốn xoa dịu vết thương của em, muốn cho em mượn một bờ vai để tựa đầu. Shin làm em khóc nhiều quá, vì Shin em có thể từ bỏ cả cuộc sống của mình, vì Shin, em chịu đựng biết bao khó khăn vất vả chốn Hoàng cung, vì Shin, tất cả vì Shin. Khi Shin cô đơn, em đến bên Shin, khi Shin khóc, em ôm lấy Shin. Vậy có bao giờ em nhìn xem anh thế nào chưa? Chẳng lẽ anh không có những giây phút cô đơn ư? Chẳng lẽ anh không khóc ư? Có đấy, anh khóc khi em ở bên Shin, anh khóc khi em rơi nước mắt vì Shin, anh khóc khi em đau khổ vì Shin. Và anh khóc khi nhận ra, cả cuộc đời này, em cũng chẳng thể thuộc về anh. Kể cả hai trăm năm mười triệu năm nữa, em cũng không yêu anh ư? Lúc đó em có biết anh đau thế nào không? Anh sẵn sàng bên em khi em buồn, sẵn snàg làm tất cả để đem lại niềm vui cho em. Nhưng, giờ đây sao anh thấy thật mỏi mệt. Có phải vì em đã rời xa anh không? Có phải vì anh đã mất em thật rồi không? Đối với anh, mọi thứ thật vô nghĩa khi không có em. Khi chưa gặp em, ngôi Thái tử chẳng là gì với anh. Khi gặp em rồi, anh lại càng muốn có được ngôi vị đó, chỉ để giữ lại em, bất chấp luật lệ, tôn ti. Khi yêu em rồi, tất cả đểu vô nghĩa. Anh chỉ muốn cùng em đi thật xa, rất xa, để chúng ta có thể được ở bên nhau, để nụ cười của em mãi mãi là của anh. Nhưng, em không phải là của anh. Em thuộc về Shin.
Có phải là định mệnh không Chae-kyung? Có phải vì khi xưa, mẹ anh gây quá nhiều tội lỗi nên giờ đây, anh phải chịu nỗi đau vì tình yêu dành cho em. Tình yêu, nó đau đớn quá. Anh bật khóc, thì ra, bấy lâu nay, bao nhiêu cố gắng của anh để đem hạnh phúc cho em đều chỉ làm em đau khổ. Chỉ có Shin, Shin mới là người đem đến nụ cười cho em. Nhìn em bên Shin, anh hiểu tất cả. Anh hiểu rằng em đã nói đúng, mãi mãi, em vẫn yêu Shin. Anh ích kỉ quá phải không em? Anh ích kỉ đến mức cho rằng mình có thể đem lại hạnh phúc cho em. Nhưng nhìn em mỉm cười bên Shin ngay cả lúc khó khăn nhất, anh đã hiểu, hiểu trong nỗi đau đớn, xót xa, hiểu khi trái tim đã vỡ vụn. Nhưng không sao đâu, Chae-kyung, bởi, anh vốn từ đầu đã là một kẻ trắng tay khi về đây, giờ ra đi vẫn là kẻ tay trắng, chỉ mong em mãi mỉm cười, mãi là một Chae-kyung vui vẻ mà anh yêu.

Bà nói rằng, rồi em cũng sẽ như một cơn gió thoáng qua trong cuộc đời của anh. Rồi anh sẽ quên em, rồi anh sẽ có một tình yêu khác. Nhưng anh biết, em đâu phải là cơn gió, em là bão tố trong cuộc đời anh và tình yêu của anh dành cho em, không phải tình cảm hời hợt ở tuổi mười chín mà đó là tình cảm từ thẳm sâu trong tâm hồn anh. Em mãi yêu Shin và anh cũng vậy, mãi yêu em, Chae-kyung.

Anh đã nói rằng, nếu em không vào cung, nếu anh không trở về thì những chuyện đau lòng này sẽ không xảy ra đúng không? Nhưng, anh còn muốn nói thêm rằng, anh không hề hối hận khi quen em, cám ơn em đã trở thành số phận của anh. Chỉ đau một nỗi, ngay cả ước mơ giản đơn nhất của anh, là được thấy nụ cười của em cũng đã quá khó khăn. Nếu… nếu chúng ta gặp nhau sớm hơn… nếu...

Em xin lỗi, xin lỗi Yul. Anh nói đúng, nếu em gặp anh trước Shin, nếu em không vào cung thì có lẽ, em đã yêu anh mất rồi. Vì anh rất ngọt ngào, anh hiểu em đến từng góc nhỏ nhoi của trái rim em. Vì anh luôn đến với em bằng tình yêu ấm áp của anh. Nhưng em không muốn chữ "nếu" có xảy ra đâu anh, vì em yêu Shin. Em yêu Shin mặc dù đôi lúc anh ấy thật tàn nhẫn với em, em yêu Shin cho dù anh ấy có bỏ rơi em vì người khác. Yul, anh có thể nói em sao quá khờ dại. Nhưng anh cũng nói đó, tình yêu thì ai hiểu được đây? Em chấp nhận hết, chấp nhận từ bỏ cuộc sống tươi vui bên ngoài, chấp nhận giam cầm mình nơi cấm cung chỉ để được nhìn thấy Shin, để được yêu Shin. Đối với em, Shin không chỉ là một vị Hoàng tử, anh ấy là Lee Shin, một người con trai đáng thương biết mấy. Bên trong cái vỏ bọc lạnh lùng ấy lại là một trái tim khao khát yêu thương nhưng mọi người, ngay cả cha mẹ anh ấy đều không hiểu anh ấy, ngay cả anh ấy cũng không hiểu mình. Anh ấy cô độc biết bao nhiêu. Em đã yêu đứa trẻ trong anh ấy, và em đã yêu anh ấy lúc nào không biết. Em đã khóc vì Shin, đã cười vì Shin, đã có lúc ngã gục vì Shin. Nhưng anh Yul có biết, ngay cả khóc cho mình, Shin cũng không dám làm, anh ấy quá đáng thương phải không anh? Vì vậy em yêu Shin. Ngay cả khi anh đến với Hyorin, em vẫn mãi yêu anh ấy. Anh nói đúng, em đã bíêt bao lần đau khổ vì anh ấy nhưng em vẫn yêu, cũng như anh yêu em vậy. Em muốn ở bên Shin, muốn ôm lấy anh ấy, muốn đem lại nụ cười cho anh ấy, mặc cho những giọt nước mắt anh ấy đã gây cho em. Tình yêu kì lạ quá phải không anh?
Em biết, em hiểu, Shin là một Thái tử nên em muốn mình trở thành một Thái tử phi thật xứng với anh ấy. Nhưng cũng có lúc, em cảm thấy quá mệt mỏi, muốn trở lại một Chae-kyung xưa kia. Và rồi em lại nhận ra mình gây cho Shin một vết thương quá đau đớn, vì vậy, em không muốn anh ấy phải đau khổ vì em nữa, bởi, khi Shin đau, em cũng đau lắm. Anh Yul có biết cái dáng của Shin ngồi một mình trong phòng mà khóc nó cô độc và đáng thương thế nào không? Vậy mà em không thể đến bên anh ấy, ôm anh ấy vào lòng, để chia sẻ nỗi buồn với anh ấy. Em chỉ biết khóc và khóc. Em cảm thấy bất lực và đau khổ biết bao. Vậy nên, em sẽ mãi ở bên anh ấy, mãi mãi, vì chỉ có em mới nhìn thấy con người thật của anh ấy và em không muốn nó phải khóc một lần nữa.
Có lẽ anh nói đúng, Shin thuộc về nơi này, Shin không phải là của riêng em, Shin chỉ coi em là một Thái tử phi mà thôi. Nhưng em thuộc về Shin mất rồi và em sẽ làm tất cả đều mãi được ở bên anh ấy. Ngu ngốc cũng được, đau khổ cũng được, em không thể để Shin cô đơn như trước được.

Đôi lúc em tự hỏi, Shin có yêu em không? Có phải em quá ngu ngốc khi đem trái tim mình trao cho một tình yêu không phương hướng như vậy chăng? Và rồi, em tự trả lời, điều đó có gì quan trọng chứ, bởi em đã yêu Shin và mãi yêu Shin, đối với em, điều đó đã là hạnh phúc.
Yul, em xin lỗi, mặc dù em biết em có xin lỗi bao nhiêu lần cũng chẳng thể xoá hết nỗi đau trong anh nhưng em chẳng thể làm gì khác được. Chúng ta như đang lạc trong trò chơi đuổi bắt không có hồi kết. Nhưng, xin anh, Yul, anh đừng ở cạnh em nữa, hãy để em tự đứng bằng đôi chân mình. Bởi nếu anh còn bên em, em sẽ làm cả ba đau khổ mất. Em không muốn mất đi một tình bạn đẹp giữa hai ta. Thôi thì, tạm biệt anh, Yul, hãy quên em đi, còn em, em sẽ mãi yêu Shin, vì chỉ có điều đó, em mới có thể vui sống, mới có thể là một Chae-kyung của anh Yul thôi.

Ta sinh ra không phải để làm Hoàng Thái tử, nhưng rồi định mệnh lại sắp đặt để ta ngồi lên vương vị ấy. Yul, anh khao khát có được nó phải không? Cũng đúng thôi, nó là của anh mà. Anh cũng nói rằng ta thật hạnh phúc khi được nắm lấy nó phải không? Ta cũng đã từng nghĩ như thế, cho đến khi gặp Chae-kyung. Gặp cô ấy rồi, ta cảm thấy hình như mình đã đánh mất quá nhiều thứ. Có bao giờ ta cảm nhận được lòng yêu thương của cha mẹ chưa? Có bao giờ ta hưởng được chút ấm áp gia đình hay ngày ngày phải giam mình trong bốn bức tường lạnh lẽo. Anh có tin không Yul, ta ước gì ta được là anh, được tự do bên ngoài cung, được mẹ ôm vào lòng, được nghe những lời yêu thương. Đối với ta, những thứ đó sao thật quá xa vời.

Nhưng chỉ khi ngồi trên ngai này, ta mơi gặp được Chae-kyung, vậy nên, ta không hề hối hận khi đánh dổi cả tuổi thơ để có ngày gặp và yêu cô ấy. Chae-kyung, em quá ngây thơ, ngây thơ với tâm hồm rực rỡ và trong suốt như pha lê. Người như em mà phải tồn tại trong cung, phải yêu anh, thật đáng thương làm sao. Khi em xuất hiện trong đời anh, anh không hề biết qúy trọng em, thậm chí còn đối xử thật tệ với em. Nhưng chẳng biết từ lúc nào, chung quanh anh chỉ toàn là tiếng nói của em, nụ cười của em và anh yêu em, ngay chính anh cũng không biết điều đó. Anh cứ ngỡ mình yêu Hyorin, nhưng hình như đó đâu phải tình yêu, đó chỉ là một chút cảm thông giữa hai kẻ cô đơn mà thôi. Với em, anh tìm được cảm giác ấm áp, thoải mái chưa bao giờ có được. Mỗi khi em nở nụ cười, anh lại thấy cuộc đời thật đẹp, vậy mà anh lại ngốc tới mức làm em khóc. Khi em khóc, anh chẳng thể làm gì hơn, bởi, anh đâu quen phải sống thật với chính mình. Anh chẳng thể ôm em, chẳng thể nói những lời ấm áp, ngọt ngào để xoa hịu nỗi đau của em như Yul. Anh chỉ biết tự khóc với chính mình mà thôi. Anh đâu xứng đáng với em phải không Chae-kyung. Nhưng em có biết khi nhìn em bên Yul, anh đau lòng thế nào không? Yul hiểu em, yêu em và đem lại hạnh phúc cho em, còn anh, anh chỉ là một Thái tử vụng về, không thể bày tỏ được tình yêu của mình. Vậy đó, anh yêu em nhưng anh không biết làm thế nào để nói với em điều đó, anh chỉ toàn làm em đau thôi nhưng anh chẳng thể nói lời an ủi hay xin lỗi em.

Gặp em rồi, anh bỗng sợ cảm giác cô đơn trước đây, sợ bị em bỏ một mình, sợ phải cô độc trên ngai của mình. Sợ một ngày thức dậy, em đã ra đi, sợ một ngày không nhìn thấy em, không nghe tiếng cười của em. Có người nói rằng, chỉ khi gặp được người mình yêu, ta mới cảm thấy khoảng thời gian trước đây ta cô độc đến mức nào. Anh cũng vậy, Chae-kyung, anh nhận ra mình đã từng cô đơn và đáng thương biết bao. Vậy nên, anh chỉ biết giữ em lại cho mình mà không biết rằng đang làm em đau. Em đã khóc vì anh quá nhiều vậy mà anh cứ làm em khóc mãi. Tha thứ cho anh. Giá như anh không ngồi trên ngai này, không làm Hoàng Thái tử có lẽ anh đã không để em tìm đến Yul, đã không làm em khóc, làm em đau khổ. Anh chỉ có một tình cảm chân thành dành cho em, Chae-kyung, nhưng anh sợ em sẽ không nhận lấy nó mất vì vậy, em chỉ biết giấu nó thật sâu, sâu trong trái tim mình. Có phải vì vậy anh càng làm em khóc nhiều hơn không? Xin em đừng khóc, đừng làm anh bối rối, đừng làm anh cảm thấy bật lực.

Khi em nói lời chia tay, tim anh như vỡ ra. Lần đầu tiên anh khóc vì em sau bao nước mắt em dành cho anh. Vậy đây là cảm giác đau khổ khi yêu sao? Đây là cảm giác bị người mình yêu từ chối sao? Anh đau lòng lắm, sao em lại làm như thế Chae-kyung. Anh đã dẹp bỏ tất cả để thốt lên được lời yêu em, vậy mà... Có phải em muốn cùng Yul ra đi, bỏ anh lại một mình sao? Đó là điều anh lo sợ nhất. Anh xin lỗi, xin lỗi, tất cả là tại anh, anh không biết giữ gìn, trân trọng em, chỉ khi sắp mất em, anh mới cảm thấy em qúy giá với anh đến mức nào. Xin đừng bỏ anh ra đi. Nếu em ra đi, có lẽ anh sẽ không có đủ dũng khí để bắt đầu lại một cuộc đời khác không có em. Anh biết, đó là một đòi hỏi quá đáng với em, bởi anh đâu làm gì cho em, đâu đem đến hạnh phúc cho em, ngay cả một lời nói ấm áp, anh cũng không nói được, anh đâu có quyền bắt em từ bỏ tất cả để ơ bên anh. Nhưng anh yêu em, yêu nhiều nhưng chẳng thể bày tỏ, mọi người có thể bỏ rơi anh, nhưng nếu em cũng bỏ anh, có lẽ anh sẽ gục ngã mất. Em như một luồng gió mới thổi vào cuộc đời anh, thay đổi nó để rồi lại ra đi, làm anh hụt hẫng biết bao nhiêu. Chae-kyung, đừng ra đi nhé, vì anh yêu em.

Yul, ta biết anh yêu Chae-kyung, ta căm ghét anh biết bao nhiêu, vì anh là người Chae-kyung nghĩ tới khi đau khổ, vì cô ấy luôn khóc cạnh anh, luôn dịu dàng, ấm áp với anh. Và anh, anh biết yêu phải như thế nào, anh có thể ôm lấy cô ấy và thầm thì lời yêu thương, còn ta, ta chẳng thể và không thể làm được như vậy. Anh có thể tự do bên ngoài, còn ta, ta phải thay anh ở lại nơi này. Anh thật sung sướng, Yul. Nhưng nếu bây giờ, cho ta chọn lựa một lần nữa, ta vẫn sẽ trở thành một Hoàng Thái tử, bởi chỉ có như vậy, ta mới gặp được Chae-kyung, mới có thể yêu và được yêu.
Vậy là cô ấy đã ko đến chào tôi rồi.Cũng phải thôi, nếu cô ấy gặp tôi bây giờ nhất định cô ấy sẽ khóc,nhất định cô ấy sẽ ko để tôi đi.Nhìn thấy cô ấy khóc, tôi đau lòng lắm, và tôi sẽ ko thể yên tâm mà đi.Cho nên ko gặp là tốt nhất.Nhưng sao tôi cảm thấy trong lòng mình thất vọng như vậy?Tôi thực sự rất muốn được gặp em, được nhìn thấy em!Lúc này đây tôi thấy trong lòng thật trống trải, cô đơn biết bao.Tôi ko biết điều gì đang đợi tôi ở phía trước, tôi chỉ biết rằng tôi sắp phải sống 1 cuộc sống tẻ nhạt, vô vị bởi đó là 1 cuộc sống ko có em Chae Gyeong của tôi!Tôi nhớ em lắm!....

Chúa ơi, con xin Người, làm ơn, xin Người hãy thương lấy con, hãy để cho anh ấy nghe được tiếng gọi của con.Nhìn thấy anh ấy lầm lũi bước vào xe lòng con đau lắm, đau đến điếng người, đau đến tê tái, đau đến mức tưởng như tim con đã ngừng đập rồi.Thế mà nỗi sợ hãi trong lòng con còn lớn hơn cả nỗi đau.Con đã hứa với Shin rằng con sẽ kiên cường, mạnh mẽ, rằng con phải tin ở anh ấy, tin rằng nhất định anh ấy sẽ trở về và con đã cố gắng chứng tỏ cho anh ấy thấy điều đó để anh ấy có thể yên tâm về con.Nhưng giờ thì ko được nữa rồi, biết bao cố gắng của con đã tan tành hết cả rồi, con ko thể cố gắng thêm được nữa, con ko thể nào chịu đựng thêm được nữa.Con sợ, sợ lắm Chúa ơi.Con sợ chiếc xe đang lăn bánh kia sẽ đưa Shin rời khỏi con mãi mãi, con sợ Shin sẽ ko bao h quay về bên con nữa, con sợ rằng mình sẽ mất Shin suốt cả cuộc đời.Ly biệt kiểu này con ko chịu đựng nổi Chúa ơi.Con muốn được ôm anh ấy trong vòng tay, bằng tất cả tình yêu con dành cho anh ấy để anh ấy ko thấy cô đơn, trống trải khi ko có con bên cạnh.Bảo con ích kỷ cũng được, bảo con yếu đuối cũng được, trừng phạt con thế nào cũng được chỉ xin Chúa, làm ơn hãy thương lấy con, hãy để anh ấy nghe thấy tiếng gọi của con, hãy cho con được gặp anh ấy, được nhìn thấy anh ấy dù chỉ trong giây lát để anh ấy biết rằng con rất yêu anh ấy.Con xin Chúa, con cầu xin Người, con yêu anh ấy, Chúa ơi!


Tôi thấy cô ấy chạy theo xe shin, thấy cô ấy khóc nhiều lắm, thấy cô ấy gọi Shin thiết tha lắm, thấy cô ấy gọi Shin đến lạc cả giọng.Tôi chạy theo cô ấy nhưng ko phải để giữ cô ấy lại, nếu tôi giữ cô ấy lại cô ấy sẽ hận tôi cả đời.Tôi ko muốn giữ cô ấy lại và tôi hiểu rất rõ rằng có muốn giữ cũng ko được.Tôi chạy theo cô ấy chỉ bởi tôi lo rằng cô ấy sẽ ngã vì chiếc giày cao gót kia. Lúc nào tôi cũng chỉ chạy sau cô ấy, luôn dõi theo những hành động, những suy nghĩ, cảm xúc của cô ấy để biết rằng khi nào thì cô ấy cần tới sự giúp đỡ.Tôi ko dám mong mình sẽ đuổi kịp cô ấy bởi tôi hiểu cho dù tôi có cố gắng cả đời tôi cũng ko bao h bắt kịp được Chae Gyeong.Nhưng lòng tôi nhói đau khi thấy cô ấy trông thảm thương đến tội.Shin ơi, anh yêu cô ấy thật lòng đúng ko?Nếu yêu cô ấy thì anh hãy nghe thấy lời gọi của cô ấy đi, hãy bước ra khỏi xe và gặp cô ấy đi.Nếu bây giờ cô ấy ko gặp được anh cô ấy sẽ đau khổ lắm, và cả tôi tôi cũng sẽ đau lắm.Shin ah, anh có nghe thấy điều tôi nói ko?

Có phải tôi nghe nhầm hay ko?Hình như tôi nghe thấy tiếng em gọi tôi.Hay là bởi tôi nhớ em quá, mong được gặp em quá mà tôi đã lú lẫn.Nhưng mắt tôi đâu thể nhầm.Kia chẳng phải là em sao?Cô gái đang chạy theo xe, vừa khóc vừa gọi tên tôi là em đó sao?Đúng là em rồi, đúng là Chae Gyeong của tôi rồi.Chưa bao h tôi cảm thấy 1 niềm xúc động mãnh liệt đến thế:thương xót, lo lắng nhưng ấm áp và hạnh phúc, muốn yêu thương, muốn che chở, bảo vệ em, muốn ôm người con gái ấy thật chặt trong vòng tay, muốn ôm cô ấy bằng cả trái tim mình.Xe dừng lại.Tôi bước ra khỏi xe.Em ngỡ ngàng trong giây lát rồi chạy ào đến bên tôi.Tôi giang rộng cánh tay đón em vào lòng.Tôi ôm em, dành cho em tất cả tình yêu của mình.Những phút giây vĩnh cửu.Những giọt nước mắt của hạnh phúc.Điều kỳ diệu của tình yêu.Cảm giác dịu ngọt lan tỏa.Ấm áp, hạnh phúc.Cả xung quanh dường như biến mất.Chỉ còn tôi và em.Thiên đường.Lee shin ko còn là người lạnh lùng nữa.Lee Shin ko còn cảm thấy cô đơn nữa.Lee Shin đã học được cách biết yêu thương người khác từ Chae Gyeong.Lee Shin đang yêu và được yêu.
Hãy kiên cường và mạnh mẽ lên em nhé.Hãy tin ở anh,anh nhất định sẽ trở về với em bởi ANH YÊU EM, YÊU THẬT LÒNG.CHAE GYEONG Ạ!


Cô ấy là 1 người con gái rất đáng quý và cô ấy xứng đáng được hưởng hạnh phúc.Thấy cô ấy trong vòng tay Shin tôi đau lắm nhưng lại thanh thản đến lạ kỳ.Tôi biết mình phải làm gì để góp phần vào hạnh phúc của cô ấy.Chae Gyeong ah, nhất định em sẽ được hạnh phúc!

==============

blue piglet
15-09-2007, 09:02 AM
Trong Goong ai là người chịu thiệt thòi nhất, là người ko có gì sau bao biến cố và là người đáng thương nhất? Chắc chắn ko phải là Shin hay Chae Gyung rồi vì cái họ được, họ có là thứ qúy giá nhất – là tình yêu dành cho nhau sau bao khó khăn. Là Hyo Rin chịu thiệt thòi, mất mát khi ko làm vợ Shin? Đâu thể nói là mất được vì chính cô đã từ chối lời cầu hôn của Shin, từ chối việc làm thái tử phi mà. Chỉ có thể là Yul – hoàng tử u sầu, người mất mát thật nhiều và chẳng có gì dù anh có cố tranh giành đến mấy thì anh vẫn trắng tay.

Yul đã mất những gì nhỉ? Người cha thân yêu mất sớm là mất mát thứ nhất. Việc cha ra đi cũng khiến Yul mất ngôi thái tử là thiệt thòi thứ 2. Cái thiệt thòi thứ 2 này lại dẫn đến bao mất mát khác mà chính bản thân Yul ko muốn. Anh mất đi sự yêu thương của bà, ko còn được chơi với Shin, sống tha phương nơi xứ người, mất đi người con gái đã đính ước với mình…Rồi phim khép lại, trải qua hơn hai chục tập phim những tưởng sẽ có điều gì đó bù đắp cho Yul nhưng không, anh chẳng nhận được gì ngoài con tim tan nát bởi mối tình đơn phương vô vọng. Yul đáng thương quá! Ước gì có ai đó lau khô ngững giọt nước mắt của anh và xoa dịu những vết thương trong lòng anh.

Nếu cha Yul không mất sớm thì sao? Đương nhiên Yul sẽ đường đường chính chính lên ngôi thái tử, chả cò gì bàn cãi. Khi phải sống trong khuôn phép, phải tuân theo những luật lệ cứng nhắc thì liệu “thái tử” Lee Yul có còn là Lee Yul vui vẻ, hoà nhã và cởi mở với mọi người ko? Có lẽ ko. Như Shin là 1 ví dụ, bản thân Shin ko xấu, ko lạnh lùng nhưng ở cương vị 1 thái tử anh ngày ngày phải “làm dáng” sao cho xứng đáng với ngôi vị của mình. Như vậy ai dám chắc rằng Yul không thay đổi nếu anh làm thái tử, người lớn lên trong cung vàng điện ngọc chứ. Và nếu anh làm thái tử thì anh có thể lấy Chae Gyung rồi. Có thể có mà cũng có thể là ko. Mà khả năng không chắc chiếm ưu thế hơn. Tại sao ư? Mẹ của Yul là con người đầy tham vọng, bà từ bỏ tình yêu để đến với cha Yul, để có được ngôi vị thái tử phi. Một người phụ nữ có nhiều toan tính và tham vọng to lớn thì liệu bà có dễ dàng chấp nhận CG là con dâu của mình. 1 cô gái bình dân, gia đình ko môn đang hộ đối thì làm sao xứng với con trai bà. Khi ở ngôi hoàng hậu thì sao bà ko có cách cãi lời ban hôn của vua cha, mà tìm cho Yul 1 mối khác chứ. Còn phần Yul, khi biết mình có hứa hôn với 1 người con gái mà anh chưa hề biết mặt thì anh có chấp nhận lấy cô ta? Ai bảo đảm anh ko nhảy dựng lên mà từ chối vì ko muốn lấy người mình ko yêu chứ. Vậy đó, dù Yul có là thái tử thì cuộc sống anh cũng chẳng vui vẻ gì, xung quanh anh là 1 bầu ko khí ngột ngạt bao phủ bởi uy quyền và rồi anh cũng khó mà lấy được CG.

Mất mát, thiệt thòi thì buồn; còn có được, giành tất cả về tay mình thì chắc gì vui hơn. Thât là trớ trêu, sao cũng không vừa. Theo tôi, dù Yul thật đáng thương khi ko có quyền lực trong tay nhưng như vậy vẫn hay hơn. Anh được sống thật với chính mình, trở thành 1 chàng thanh niên dễ gần, thân thiện với mọi người và không có chút tham vọng gì. Có như vậy nụ cười của anh mới thật hiền và ấm áp, có như vậy mọi người mới yêu mến anh. Không có được CG thì chỉ biết trách duyên phận, số mệnh đã ko đưa họ đến bên nhau. CG không dành cho anh. Anh cứ đau khổ đi, cứ khóc trong thất vọng vì mối tình đầu tan vỡ đi rồi sau đó hãy đứng dậy mà bước đi tiếp bởi ở 1 nơi nào đó sẽ có 1 cô gái mới thật sự là của anh, sẽ không khiến anh đâu khổ, sẽ không khiến anh phải rơi 1 giọt nước mắt nào và cô ấy sẽ mang lại hạnh phúc cho anh.

Yul ra đi, sóng gió nơi hoàng cung khép lại, hành trang anh mang theo là những vết thương lòng nhưng rồi anh sẽ có 1 cuộc đời mới tươi sáng hơn và sẽ đón nhận làn gió tình yêu mới đẹp hơn. Tôi tin như thế.
:) :) :) :) :)

>.< CharleneClover >.<
25-02-2008, 08:08 PM
mới đầu em cũng cóa ấn tượng hok tốt về Yul ... nhưng càng koi .... em càng bị thu hút vào oppa .... và "mê" oppa từ lúc nào hok bik nữa .... hix hix .... mỗi lần koi phim chỉ chờ tới cảnh cóa oppa để đc thấy oppa thoy .... mặc xình pà kố .... hớ hớ .... diễn cũng hay ... những tập sau Yul cứ lẳng lặng mà khóc 1 mình .... tình cảm sâu lắng .... nói chung là oppa rất đỉnh !!!!

yukino
11-05-2008, 06:06 PM
ẹc, xinh zai dã man xinh, mà lại thông minh kinh khủng nữa chứ, thích thích quá đi >.< mẫu ng lí tưởng của mấy "bà thích mơ mộng", hehe
mà có lẽ Yul đc sinh ra để đóng hoàng tử ^^ ,thích ngay từ phút đầu tiên khi coi phim anh đóng (Goong), phục Yul sau này, iu nên cứ dõi theo từng bước, đứng sau bảo vệ cho ng mình yêu dù ng ấy đã có ng bên cạnh T_T

zhiluvlei
17-05-2008, 09:21 PM
Xem xong Goong zhi thík hoon lun đóa.Hoon đóng vai yul có vẻ tội nghiệp wa' à.Yêu người không bao giờ yêu mình
http://img521.imageshack.us/img521/2536/hoon10ea1.jpg (http://imageshack.us)
http://img521.imageshack.us/img521/2536/hoon10ea1.3be06dece9.jpg (http://g.imageshack.us/g.php?h=521&i=hoon10ea1.jpg)
Trông Hoon trong ảnh nài tươi tỉnh nè

runni...
17-05-2008, 10:12 PM
Yul đáng thích mà. Yul là một người giàu tình cảm, sẵn sàng hi sinh cho người khác, lúc nào cũng muốn làm hài lòng những người mình yêu thương, dù là mình vô cùng đau lòng anh cũng làm. Yul đáng tôn trọng mà. Anh luôn sáng suốt trong công việc, biết mình phải làm gì, cần làm gì để đạt kết quả tốt. Tớ thấy Yul cao thượng mà, anh có thủ đoạn gì đâu, cùng lắm chỉ là tận dụng cơ hội của mình mà thôi. Ngay khi biết mình sai anh đã sẵn sàng nhận lỗi. Anh sẵn sàng ra đi để kết thúc vĩnh viễn những gì thuộc về vòng quay của số phận. Và anh sáng suốt đủ để nhận sự ra đi dường như trong thất bại.
Tôi đã rất đau lòng khi anh ra đi với một suy nghĩ bỏ cuộc, một suy nghĩ của sự thỏa mãn giả tạo.
Nhưng Yul là một người thông minh, giỏi giang, đẹp trai và giầu tình cảm. CG ko yêu anh cũng ko hẳn đã là một điều đáng buồn, anh sẽ gặp một người khác phù hợp với anh hơn. Yul mới 19 tuổi. Yul còn cả một cuộc đời để sống, cơ hội của anh là cả tương lai phía trước. Thích Yul.
Nhưng thật may vì Hoon không giống Yul. Sẽ thật đau lòng nếu Hoon cứ nhận hết thiệt thòi và đau khổ về mình như thế. Hoon đáng yêu vô cùng và làm mình cảm thấy an tâm nữa vì anh luôn cố gắng để anh có được hạnh phúc anh mong muốn.
Love Hoon & Love Yul.

salem_cat
17-05-2008, 11:48 PM
@tq: hùi đi học chắc tq toàn 8d văn ko quá.

salem xem goong thix yul vì cảm giác mà nhân vật yul mang lại, xem phim hàn bấy lâu nhân vật phản diện nào mà chả thất tình, chả xấu. Nhưng nỗi đau của nhân vật yul thì khác. nỗi đau mà đáng lẽ một cái gì đó phải thuộc về mình nhưng định mệnh lại xui khiến nó rơi khỏi tay mình. Có lẽ đó là điều đặc biệt cho vai yul. Nhưng thế thì chưa đủ, điều cuốn hút của yul khiến yul sinh động. Đó là diễn xuất, ánh mắt đuợm buồn, kiểu yêu một cách khi thì rất mãnh liệt lúc lại diệu dàng. Đa số các nhân vật phản diện trong phim Hàn đều yêu nữ chính kiểu yêu ích kỉ, làm ng xem cũng chả có hứng gì khác.

Và thix yul có lẽ vì...hơi bị thất vọng với lee shin. Xem truyện dù nội dung truyện này cũng bình bình. nhưng mún coi ng ta thể hiện lee shin trên phim ảnh cool thế nào. Hic hỡi ôi, Lee shin trên phim ko cool tí nào, hem thấy có chất vương tử gì hết. mà tính cách của lee shin trong phim nữa. Lee shin trong truyện chỉ lạnh lùng chứ ko có nói chiện ....vô duyên. X_X . Còn nói nhân vật của lee shin phim hàn nào chả có thì...nếu ai xem phim hàn mà chấp chi tiết đó thì ko thể xem phim hàn dc rùi. Phim Hàn luôn hay bị những ng...ko mê phim hàn ta thán ung thư chiện tình tay ba. Nhưng mỗi cái chết, mỗi cuộc tình, mỗi anh chàng cao ngạo đều có cách riêng của họ, có kết thúc riêng của nó, như con ng ai sinh ra chả lớn lên rùi chết đi. Mỗi dòng phim có cái riêng của nó, nhứ salem ko thix phim mĩ hành động, vì coi chỉ toàn kĩ xảo, phim nào cũng giống nhau, cũng anh hùng cứu thế....Phim HK thì khoái kiểu tâm lí xã hội, Đài loan thì kiểu hoàng tử công chúa yêu kiểu teen. Nên trên đời này mới có nhiêu kiểu phim phục vụ nhiều loại khán giả.


Còn nói về mạch phim goong này thì ...hix nó cứ rề rề, ko vì thix yul, KJH thì salem tắt bụp nó từ lâu.

nhưng salem đánh giá thì thix phim hơn truyện . đặc biệt Hàn thì cả hai phim chuyển từ truyện là G và full house salem đều thix phim hơn nên đang rất là hy vọng dc xem vườn sao băng kor ver đây

crystal_princess
23-06-2008, 10:13 PM
mình thích Yul vì đó là 1 tâm hồn dữ dội đằng sau vẻ ngoài hiền lành,1 con ng dám hy sinh và sống hết mình vì tình yêu.Vai diễn này làm crys ko khỏi cảm động,khác với những vai quá đỗi quen thuộc như kiểu lạnh lùng lắm em mê như Lee Shin,Yul thực tế hơn,tốt bụng,đáng yêu,gần gũi hơn nhiều.Mình thấy thật sự ko công bằng cho Yul,anh ấy xứng với ng con gái tốt gấp 10 lần Chae Kyung T_T

rinni
27-06-2008, 01:54 PM
Ah! Iêu anh Yul ngay từ cái nhìn đầu tiên ýh! Đâm ra khi thấy thái tử Shin thếy ko ưa! Anh Shin lạnh lùng ghê ng`! Anh Yul tuy lạnh lùng nhg vẫn có `j` đấy ấm áp lớm nhá! Iêu nhất đấy! :x

Anastasio
30-06-2008, 09:30 AM
Anas lại cảm nhận Yul ở 1 góc khác...

Khi Yul cười, thật sự rất cuốn hút..nhưng đó là nụ cười buồn...

Đôi mắt ấy.. đôi mắt của người con trai mà sao luôn như ngấn lệ??? phải chăng ngoài nụ cười dễ mến, ngoài dáng vẻ thân thiện thì bên trong sâu thẳm tận trái tim... luôn mong chờ, luôn khát khao một thứ đúng nghĩa thuộc về mình..

Nhưng... anh chỉ biết âm thầm đi bên cạnh CK, chỉ biết lặng lẽ nghe cô tâm sự, nghe cô nói về Shin và nhìn cô khóc cũng vì Shin..anh cũng chỉ biết nhìn CK cười khi đùa vui cùng Shin và lặng nghe trái tim mình đau nhói và bóp nghẹt...

Có đôi lúc Anas ghét CK vì cô quá hồn nhiên... vì cô biết.. biết Yul yêu cô nhưng vẫn để cho anh hi vọng rồi lại khiến anh thất vọng... bất cứ lúc nào buồn và đau khổ... cô lại tìm đến Yul... và lại khóc bên Yul... để rồi trái tim anh... không thể rời xa cô... và lúc nào cũng khiến cho anh có suy nghĩ " phải bảo vệ và chăm sóc cho cô"...để rồi vết thương trong lòng anh là quá lớn... khi anh nhận ra rằng ... anh mãi chẳng thể nào có cô trong đời....

Yul đến rồi đi... vẫn lặng lẽ...vẫn gợn chút buồn...nhưng tôi vẫn mãi giữ hình ảnh người con trai đó... người mà chỉ biết sống vì tình yêu... dù cho đó là tình yêu không lối thoát... sẽ mãi là " hoàng tử trong tôi""

LOVE_HOON134
30-06-2008, 11:34 AM
Từ lúc bắt đầu coi phim,em chắng chú ý lắm tới mấy nhân vật. Nhưng từ khi nhìn thấy nụ cười của Yul thì em lại bắt đầu để ý. Đó là 1 nụ cười rất rất dễ thương... Giống như nụ cười của thiên thần vậy! Nó khiến người nhìn có cảm giác rất dễ chịu... Vậy mà, đôi mắt của Yul lại rất buồn. Trông có vẻ như lúc nào cũng ngấn lệ. Và mỗi lần Yul khóc, em lại có cảm giác rất buồn, buồn đến nghẹt thở... Riết rồi mỗi lần xem phim,em cứ canh những lúc có Yul thì lại chạy ra xem...Để khi Yul cười thì em cười theo,còn khi Yul khóc thì em ngồi đó, cảm nhận nỗi đau của anh để rồi bật khóc theo...
Có thể nói trong tuyến nhân vật nam trong phim thì Yul diễn xuất hay nhất. Cách diễn của anh làm người xem cảm nhận gần như trọn vẹn nỗi đau của nhân vật... như chính anh đang diễn lại vai diễn của cuộc đời mình vậy...
Yul là một vai diễn rất khó. Ko phải cứ buồn, cứ khóc, cứ yêu là đã hoàn thành vai diễn. Và ko phải ai cũng có thể hoàn thành vai diễn này một cánh xuất sắc như Hoon đã làm dc. Yul là 1 chàng trai mới lớn, với nhiều tâm sự & cảm xúc, nhiều cung bậc tình cảm... Nên với sự thành công như thế em chắc rằng tương lai Hoon sẽ gặt hái dc rất nhiều thàhh công! Như ss Alexx đã nói Hoon là 1 trái dâu đang chín và sẽ còn chín nữa!
Mong mọi chuyện tốt đẹp sẽ đến với anh!

lovehoon_4ever
05-07-2008, 12:52 PM
nụ cười của Yul trong Goong thật buồn, mình yêu CK, yêu Shin, nhưng không thể chấp nhận khi để hai người hạnh phúc bên nhau trong khi Yul lặng lẽ bước ra khỏi Hoàng cung cùng người mẹ ngồi xe lăn, cảnh ấy thật buồn, nếu mình là đạo diễn thi mình sẽ để Yul thành đôi với Hyorin(ít nhất cũng phải như vậy chứ), như thế sẽ có hậu hơn...

nice
17-07-2008, 12:18 PM
hoon nhẹ nhàng đi vào lòng tui!
trái tim ấm áp
đôi mắt chân thật
hành động vì người mình iu
.....
lắng nghe và thấu hỉu
hoon ngoài đời thiệt dễ mến, khiến người ta luôn muốn nhìn, muốn gặp gỡ , tâm sự....

JuJu
05-08-2008, 01:26 AM
tớ iu Yul
là khi anh ấy cười
như ánh nắng mùa thu
nhè nhẹ đi vào lòng
mỗi lần buồn , tớ nhìn anh ấy , như nước mát, như nắng ấm khiến con ng` ta quên hết buồn phiền. Nụ cười đó, trừ jae ra, hok ai có cả
nình thấy anh ấy cười là 1 niềm vui khó tả. Tớ cảm thấy Yul còn tốt gấp vạn lần Shin
ít ra khi CK đau khổ
anh ấy cũng ở bên cạnh an ủi, còn shin đi đâu ?Yul cứ lặng lẽ như thế, nhận hết đau khổ về mình, cảm giác ko thể làm j` cho ng` mình iu thật đau khổ. Ko thể ở cạnh, ko thể chạm vào , mặc dù vốn có lẽ đã thuộc về mình nếu ko phải trò đùa số phận.
Yul ko có lỗi .

và anh mãi là ng` em iu thứ 2 chỉ sau jae

Anastasio
06-08-2008, 11:59 AM
YuL --> Hoon, ai cũng yêu cái nụ cười đẹp như thiên thần ấy...

Hoon à, mãi mãi là nụ cười ấy nhé:<3... Yul à, sẽ vẫn cười như thế cho dù không ở bên cạnh CK:<3.

cogaitheki21
06-08-2008, 02:01 PM
Nãy giờ đọc bài của các bạn ghi, P thấy thực sự rất cảm động, vì bạn bè của P, những người có xem Goong, đều "binh" Shin hết, chê Yul đủ điều. Chắc chắn P phải bắt tụi nó đọc trang web này mới đc. :blink2:
P/S: Tên thiệt của mình bắt đầu bằng chữ P.

candy573
18-11-2008, 09:51 AM
http://i2.photobucket.com/albums/y41/Beggy/Yul.jpg



Yul à, lần đầu tiên em nhìn thấy anh là khi nào nhỉ ? Em không nhớ rõ phim đến từng chi tiết thế, dù Goong là phim em thích. Em chỉ nhớ gương mặt anh đang cười, rạng rỡ và thật tươi. Em cảm giác, à hình như mặt trời hiện diện quanh đây...

Thế mà nụ cười của anh sao mà vẫn buồn thế. Và em chợt thấy lòng mình cũng rung rinh, khi anh đứng lặng nhìn cung điện xưa. Từng bậc gỗ, từng cánh cửa dường như chẳng thay đổi nhưng cỏ đã mọc đầy, bụi đã bám quanh, còn người thì chẳng thấy đâu. Cung điện lộng lẫy là thế giờ chỉ còn một chốn mang tên quá khứ hoang vắng buồn tênh.

Yul à, lúc đó anh đang nghĩ gì ? Cả cái lúc Shin và anh cùng ngã, tất cả chạy về phía Shin, duy một cô gái bé nhỏ đứng bên cạnh anh, lo lắng cho anh, thậm chí khóc vì anh. Anh yêu cô gái ấy, rất yêu cô ấy đúng không ?

Vậy mà cô ấy lại chẳng bao giờ để ý đến anh cả, ít ra trong tim cô ấy chẳng bao giờ có chỗ cho anh.

Chae Gyung nói rằng nếu cô ấy gặp anh trước thì có thể cô ấy sẽ yêu anh. Điều đó làm anh nhức nhối, số phận định đoạt anh với cô ấy cơ mà. Người đính ước với cô ấy đầu tiên là anh cơ mà, là anh chứ không phải Lee Shin, là anh...

Cha anh qua đời, anh từ vị trí thế tôn bị đẩy khỏi hoàng cung - ngôi nhà gắn bó suốt những năm tháng tuổi thơ. Mẹ con anh rời Hàn Quốc với niềm kiêu hãnh thương tổn. Và đến bây giờ người con gái anh yêu, thứ duy nhất anh khao khát có cũng mất trắng về tay kẻ khác. Yul à, làm sao anh chịu đựng được nỗi đau đó, để có thể cười như vậy, cười nhiều mà nước mắt như sắp rơi...

Một biến cố trong đời cũng đủ đẩy anh đang có tất cả thành không còn gì. Để rồi anh cứ nhìn cô gái ấy tíu tít bên cạnh Shin, để rồi anh cứ nhìn cô gái ấy đau khổ vì Shin.

Yul à, em biết dù Chae Gyung đối xử với anh thế nào, cô ấy ghét anh, cô ấy từ bỏ anh, cô ấy chạy đến với Shin thì anh vẫn chờ cô ấy, đúng không ?


"- Yul à, Shin đã nói với tớ một ngôi sao đã mất sau 500 triệu năm sẽ lại được tái sinh. Và con người cũng thế, sau 500 triệu năm ta sẽ gặp lại người ta yêu thương. Yul à, nếu 500 triệu năm nữa, cậu có gặp tớ thì cậu hãy tránh xa tớ, hãy coi như chúng ta chưa từng quen biết. Vì đến lúc đó tớ sẽ vẫn yêu Shin.

- Vậy thì tớ sẽ vẫn chờ cậu"


Khi em nghe câu nói đó, em chợt rung lên vì thấy anh cười, gương mặt bình thản như một điều gì tất nhiên. Thế nhưng em biết, trong lòng anh từng vết thương đang quặn lên. Và em ước gì anh có thể khóc. Đừng cười Yul à, đừng cười. Nếu anh khóc thì cả anh và em đều bớt đau hơn.

Định mệnh trớ trêu buộc anh gần cô ấy mà không bao giờ có được tình yêu của cô ấy. Anh không muốn thế, anh không hề muốn làm kẻ thứ ba chen vào mối quan hệ giữa Chae Gyung và Shin. Nếu như đầu tiên Shin không làm Chae Gyung khóc thì anh cũng đâu lún sâu trong vô vọng thế.

Anh ở bên Chae Gyung mỗi khi cô cười, hứng những giọt nước mắt khi cô buồn, anh làm cô vui, anh bảo vệ cô... Nhưng từng ấy là không đủ để cho Chae Gyung yêu anh, đáp lại tình cảm của anh. Từng ấy là không đủ để anh không còn cô đơn.

Em ghét cái tình yêu thực tế mà tàn nhẫn ấy. Thà là Chae Gyung yêu Shin dù không có cuộc hứa hôn. Thà là Chae Gyung không yêu anh dù cho anh là người đến trước. Như thế hai chữ "nếu như" và "giá như" đã không hành hạ anh đau đớn đến vậy. Như thế anh đã không cần nuối tiếc đến vậy.

"Mẹ à, tại sao con lại đau khổ đến vậy. Tại sao con không thể có được hạnh phúc ?"

Yul à, đừng cười khi anh biết đã quá muộn để dừng lại.
Yul à, đừng cười khi anh muốn khóc.

Em đã từng ước ao có một hoàng tử với nụ cười rạng rỡ ấm áp nói rằng anh ấy sẽ chờ đợi em, vượt qua hàng triệu năm tuổi của các vì sao. Một cô bé như em khi ấy 16 tuổi và một cô gái như em 3 năm sau đó, còn đang ảo tưởng về những giấc mơ bất tận theo đuổi tình yêu bất diệt.

Em không còn quá ngốc nghếch để tin rằng tình yêu mãi mãi không đổi thay. Thế nhưng ở đâu đó trong tim, ngọn nến vĩnh cửu được thắp sáng bởi nụ cười anh vẫn âm ỉ cháy.

Cuộc đời không phải đã hết diệu kỳ, một ngày nào đó Yul à, anh hãy cười với lòng anh cười. Khi ấy, nụ cười anh sẽ còn rạng rỡ hơn rất nhiều, ấm áp tỏa sáng khắp mọi nơi anh đến. Và chỉ cần vậy thôi, em cũng sẽ nở nụ cười tươi, theo anh.

Yul à, đừng cười cho đến khi nỗi buồn qua đi nhường chỗ cho hạnh phúc thực sự, anh nhé.



http://i2.photobucket.com/albums/y41/Beggy/1-2.jpg


Hoàng tử nụ cười, em sẽ gói ghém những hình ảnh của anh lại trong một ngăn nhỏ bé rồi bước tiếp trên cuộc đời dài thật dài này.

..
.




------------------------------------------------------------------------
Hoàng Cung (Goong)| Chẳng biết đặt tên gì nữa ! - Wind (http://www.dienanh.net/forums/showthread.php?t=11055)
Hoàng Cung (Goong) | Hãy nghe tâm sự của Shin-Chae Kyung-Yul - Love_Gung (http://www.dienanh.net/forums/showthread.php?t=11045)
Hoàng Cung (Goong)| Tình yêu nào dành cho Yul? - bi*kyo-couple (http://www.dienanh.net/forums/showthread.php?t=9515)
Hoàng Cung (Goong) | Chào nhé, Hoàng Tử của em ... !!! - Snow Angel (http://www.dienanh.net/forums/showthread.php?t=8961)

L'amour@DAN

pi_luv
04-12-2008, 06:42 PM
yul thật đáng thương . tôi đã xem phim va` nghe ca khúc parrot và đã khóc rất nhiều . tôi thương yul và cảm nhận được nỗi đau đó của anh. anh khóc tôi cũng khóc. tình yêu của yul dành cho ck. thực sự tôi ko thik ck cô ấy vô tư đến nỗi vô tâm lúc nào cũng nghĩ đến shin và shin ủ tôi thực sự ko hiểu nổi một cô gái 19 tuổi mà lại ko hiểu đựoc tình cảm của yul như thế ...? nếu là tôi tôi đã cho yul cơ hội và nếu tôi là ck tôi đã yêu yul

khoianha10
22-12-2008, 01:13 AM
Có thể là hơi lạc hậu nhưng tôi chỉ mới vừa xem xong bộ phim goong.Tôi đã đọc bộ truyện này và thực sự ghét nhân vật Yul trong truyện . Nhưng khi xem phim thì tôi lại có một cảm nhận khác hẳn về Yul. Có nhiều người bảo rằng anh là người xấu khi luôn tìm cách chia rẽ CK và S nhưng trong tình yêu thì mấy ai không ích kỷ đâu(tôi chỉ nghĩ vậy thôi chứ tôi chưa từng hiểu được cảm giác này =>cũng chưa bao giờ phải đau khổ như Yul:sing:).Đối với riêng bản thân tôi thì tôi chỉ thấy anh thật đáng thương .Anh luôn luôn cô độc ,luôn bị dằn vặt với những ý muốn trả thù của bà mẹ,và có lẽ cũng chưa bao giờ được mẹ quan tâm chia sẻ,bản thân anh luôn giúp đỡ người khác nhưng lại không nhận được sự giúp đỡ của mọi người . Cuộc đời anh đã chịu quá nhiều mất mát mà không được nhận lại gì cả. Cứ mỗi lần anh xuất hiện là tôi lại thấy buồn,buồn cho một tình yêu đơn phương mà mãi mãi không được đáp trả ,buồn cho sự cô đơn của anh có lẽ sẽ theo anh trong suốt cả cuộc đời...:khoc:(không biết có phải là do tôi quá nhạy cảm không??).Thực sự khi xem phim tôi không hề ghét ai trong bốn nhân vật chính cả.Ai cũng có những nỗi buồn riêng nhưng Yul là người chịu khổ nhiều nhất chính vì thế mà mặc dù phim khá vui nhộn và kết thúc có hậu nhưng tôi bị ám ảnh khá nhiều.Cảnh hai mẹ con Yul dần biến mất khỏi cung để lại cho tôi thật nhiều suy nghĩ...bộ phim khép lại mà tôi vãn không ngừng suy nghĩ về Yul tôi muốn anh được hạnh phúc hơn vì anh đã khổ quá nhiều .
http://img355.imageshack.us/img355/7444/upzg3.jpg

PS:Thú thực là tôi không hâm mộ jung hoon lắm nhưng vì muốn chia sẻ cảm xúc của mình về bộ phim này với mọi người nên đã đăng ký làm thành viên của diễn đàn với cả tôi cũng thích mấy bài soundtrack trong phim do anh thể hiện nữa.
Tôi rất thích cảnh CK chia tay với Y ở gần cuối phim bạn nào có link youtube cảnh ấy thì share cho tôi với

alexx
22-12-2008, 06:25 AM
Cảnh đó bạn có thể xem trong tập 24 của Goong:

http://www.youtube.com/watch?v=A0rr0WNy5_w

http://www.youtube.com/watch?v=wgVEKHVJUlo

pretty_fish_ocean
26-12-2008, 06:17 PM
Yul nằm trên chiếc tràng kỉ với cuốn “Broken glass” của Arthur Miller úp ngược trên ngực - tư thế mệt mỏi ,gương mặt của một cậu bé 19 tuổi hiện lên nét héo hon đầy ưu phiền , những nét mày co lại, mái tóc vàng nắng không thể lấn át hết nỗi đau thơ ấu đang ám ảnh cả trong giấc ngủ . Đó là cách Yul mở đầu cuộc hành trình đủ mọi hỉ, nộ ,ái,ố của mình- mở đầu một cơn sóng gió ,vỡ tan như cuốn sách mà anh đang cầm trên tay - Broken glass...
Yul bước vào Hoàng cung với sự chào đón gượng gạo ,những con mắt nghi ngờ ,ghẻ lạnh hiện rõ trên đôi mắt của mọi người . Anh bước đi trong nỗi đơn độc và sợ hãi giấu kín dưới nụ cười nửa miệng . Sự đau đớn của một đứa cháu bị hắt hủi khỏi chính gia tộc của mình như in hằn lên khuôn mặt Yul một cảm giác tự ti khó nói . Gìơ đây anh không còn sống cho tuổi mười chín tươi trẻ của mình nữa mà là cho những ý định trả thù khủng khiếp của Vương phi , của những mục đích tranh giành ngôi báu mà chính Yul cũng không trông chờ .
Có lẽ trong những nỗi đau này , niềm hạnh phúc lớn lao nhất mà Yul đã được nhận chính là Chea Kyung - một cô học sinh nhí nhảnh ,vui tươi ,lúc nào cũng mang một nụ cười như tươi nắng mai . Cô đã thắp sáng tình yêu đầu đời ngọt ngào trong anh và mang đến cho Yul nụ cười trẻ thơ trên môi trong suốt 14 năm sống cô đơn,lưu lạc . Gặp Chea Kyung ,Yul như có lại chính bản thân mình - một cậu hoang tử nhỏ sống vô tư và hồn nhiên . Bên cô, Yul là một người có được tất cả - hạnh phúc - tình yêu - những mơ ước mà lẽ ra một chàng trai phải nên có từ lâu.


http://img78.imageshack.us/img78/9472/mww48ld6.gif

Nhưng số phận đã cho Yul mất mát quá lớn và quá nhiều - tình yêu của Yul thật ngang trái ,anh đã yêu lầm người -anh đã yêu chính em dâu của mình ,yêu người mà không bao giờ được đáp lại .Qúa đau đớn ! ở bên Chea Kyung ,nhìn ngắm nụ cười như nắng mai của cô , ngắm mái tóc được cài nhẹ một chiếc lá rễ quạt , nhìn gò má mủm mỉm và đôi mắt lung linh của cô ,con tim Yul như vỡ nát .Qúa yêu cô! Yêu trong đơn phương nồng nàng ,yêu cuồng nhiệt ,yêu trong lòng tham vọng ,trong ước ao ,trong sự ngộ nhận ,trong đau khổ , trong cao thượng và vị kỉ . Tình cảm và lí trí xé nát con tim mới chớm vị đời của anh !
Một con người thiếu thốn tình cảm , khát vọng có được sự đáp lại của tình yêu . Vậy mà tất cả những mong muốn đơn giản ấy lại bị khước từ phũ phàng .Lặng nhìn qua khung cửa - Chea Kyung đang vui đùa bên Shin , người mà cô yêu thật lòng , người duy nhất đã tạo ra lí do để cô khóc ,để cô cười ,để cô xúc cảm thành những câu nói như bóp nghẹt trái tim đang muốn yêu và muốn sống nồng nhiệt trong Yul :"Hình như em đã yêu Shin thật rồi " . Yul biết vị trí của mình - đơn độc ,cô lẻ và đứng ngoài mọi sự trọn vẹn , viên mãn.nhung Yul tội nghiệp và khờ dại vẫn không thể rứt bỏ tình yêu , bởi “đã không thể dừng lại được nữa rồi,đã đi quá xa rồi,nếu dừng lại thì sẽ mất hết ..mẹ ơi ,con đau quá ,con muốn tim mình ngừng đập cho rồi...”
. Đứng trong vườn cây mộc bình toả bóng ,Yul dường như cũng biến thành một cây mộc bình héo rũ nhìn theo gương mặt nhợt nhạt của Chea Kyung ngậm tắt một nụ cười gượng gạo . Nỗi đau lớn nhất của Yul không phải là mối tình ngang trái ,đơn phương này ,mà anh sợ hãi sự biến mất của nụ cười tươi như ánh nắng trong Chea Kyung ,bởi lẽ nó đã trở thành mục đích sống ,mục đích để anh tiếp tục đứng dậy mỗi lần bị nhấn chìm trong cơn sóng gió của cuộc đời "nếu có thể làm cho em cười thế này thì anh sẽ mãi ở bên cạnh em" và Yul như muốn nhập thân tự nguyện vào tình yêu của mình "Em đau thì anh cũng sẽ đau" .Vậy đấy ,Yul sống như một gã si tình ,chấp nhận mọi sự phũ phàng của tình yêu ,thế mà nụ cười nửa miệng đầy đắng cay ấy vẫn cố một lần thắp lên mỗi khi Chea Kyung gục đầu vào bờ vai anh để khóc cho một người khác . Với mọi người ,đó có lẽ là sự ngu ngốc ,nhưng đối với tôi ,nó là một tình yêu cao thượng.
Cho dù sự ích kỉ chen lấn ,cho dù có những toan tính ,thì lí trí của một con người trong sáng và đầy phẩm cách trong Yul vẫn không cho phép anh rơi vào vòng xoáy của tội lỗi . Yul đấu tranh và đấu tranh ,có lẽ trong suốt cuộc hành trình đi tìm lại những điều đã mất thì trong Yul vẫn luôn tồn tại những mối mâu thuẫn phức tạp. Đó là sự tồn tại của ước mơ và hiện thực ,đó là việc làm đúng đắn và sai lầm . Yul biết Chea Kyung không thuộc về anh, Yul biết tiếp tục là sẽ thêm đau khổ - nhưng Yul vẫn không thể cưỡng lại tiếng nói từ trái tim mình,hay đúng hơn là Yul không muốn khước từ nó ,bởi anh đã khao khát được yêu thương từ lâu lắm rồi .Một người bạn của tôi đã từng nói “ người nào trong chúng ta chẳng từng có lần ao ước những thứ không thuộc về mình? Vả lại "thuộc" hay "không thuộc" chỉ là tương đối, một biến cố xảy ra cũng có thể thay đổi tất cả, và ai dám nói rằng đấu tranh là không xứng đáng? “ Và quả thật Yul rất xứng đáng để đi tìm hạnh phúc cho bản thân mình .
Yul - một cậu bé nhưng đã nếm trải quá nhiều sự mất mát - mất mát người cha ,mất đi cơ hội sống bên người bà , mất đi danh dự của một thành viên hoàng tộc ,mất đi tình yêu đầu đời ngọt ngào và mất cả đôi cánh non nớt của một chàng trai mới bước vào đời. Bởi vậy Yul sợ hãi sự mất mát ,sợ hãi hơn cả những lời dị nghị của dư luận ,sợ hơn cả cái chết .Yul luôn đứng nhìn những người mình yêu thương ,những điều mình mơ ước ra đi mà linh hồn anh như bị kéo giãn ,tan ra thành những mãnh vỡ vụn nát . Níu giữ - có lẽ đó là điều cuối cùng mà Yul có thể làm để không mất thêm một lần nữa . Yul đã cầu xin Chea Kyung :"anh chưa từng bao giờ bảo em nhận trái tim của anh, anh cũng chưa từng xin ngọn gió trong tin em thổi về phía anh nhưng ít ra cũng đừng đẩy anh ra ngoài .Nếu em đẩy anh ra em sẽ làm anh buồn đấy, anh sẽ đợi đến ngày ngọn gió trong tim em thổi về phía anh." .Và anh đã sẵn sàng tha thứ hết mọi lỗi lầm của người mẹ , chỉ thốt nên một câu đầy xúc cảm từ một đứa con cô đơn và tội nghiệp : "Mẹ ...con tưởng mẹ đã đi thật rồi...Con sợ mẹ bỏ con ở lại trên đời này 1 mình chứ..."
Yul trở về Anh , quay trở lại nơi xuất phát điểm với hai bàn tay trắng - không ngai vàng ,không tình yêu ,không một sự hứa hẹn ... chỉ có những vết thương đau đớn hằn sâu trong trái tim cậu hoàng tử nhỏ . Gấp lại cuốn sách “Broken glass” ,gấp lại sự đổ vỡ của số phận ,nếu như Yul biết rằng cuộc hành trình mà anh sắp đi sẽ có nhiều đau khổ và thương tích như thế thì liệu rằng anh có tiếp tục dấn thân tự nguyện không ? Và nếu như 250 triệu năm nữa ,anh có thể chờ Chea Kyung như lời hứa hẹn không . 250 triệu năm nữa,đó sẽ là một hành trình dài và kết cục thì vẫn là mất mát ,liệu rằng cậu hoàng tử 19 tuổi này có bị quật ngã không ? Và liệu rằng một cuốn tiểu thuyết “Broken glass” nữa có ra đời hay không ? Đó là điều không ai trong chúng ta mong muốn . Nhưng có lẽ với Yul,để được nhìn thấy nụ cười như nắng mai của Chea Kyung một lần nữa cũng thật xứng đáng .Và ta, chỉ biết ngồi đây ,trong đêm Giáng Sinh lạnh lẽo này ,xin cầu chúc cho chàng hoàng tử nhỏ của ta một cuộc sống đẹp hơn và hãy luôn giữ nụ cười ngây thơ của mình trên môi -Yul nhé !!!!

pretty_fish_ocean
26-12-2008, 06:18 PM
Hôm nay , tôi bước đi trên những con đường dài, dọc theo những ngọn thông xanh mướt , trời hè ẩm ướt và ủ dột trên các tầng mây đơn sắc ba chiều ....lặng thầm, tôi tự đặt cho mình một đề tài để nghĩ suy ..và tự dưng lúc ấy..tôi nghĩ về tình yêu – một tình yêu đơn phương .
Với một nữ sinh Trung học phổ thông thì có lẽ điều này còn là góc ngăn cấm mở , nhưng tôi cứ nghĩ về nó , và cứ muốn nghĩ về nó ... Với tình yêu , quả thật là tôi chưa có thể mở lòng đón nhận ..có nhiều tình cảm xâm chiếm và tạo nên một dây đăng ten hỗn loạn , nhưng đẹp kì diệu ấy nhiều lúc khiến tôi lầm tưởng đó là tình yêu ...nhưng thực chất đâu phải vậy ..so với một người đang mang trong mình căn bệnh của tình ái ..thì tôi chỉ mới là sự rung động tuổi mới lớn thôi ...
Có lẽ nói ra thì hơi buồn cười, nhưng quả thật ...tình yêu khiến tôi ngưỡng mộ nhất là tình cảm đơn phương .... “đơn phương” hai tiếng thôi mà khó định nghĩa quá ...có lẽ nếu một ai đó hỏi tôi , tình yêu đơn phương là gì thì có lẽ tôi sẽ không biết trả lời thế nào ...nhưng nếu hỏi tôi cảm nhận gì về tình yêu đơn phương ..thì tôi nói , đó là một tình cảm hết sức phức tạp và đáng quý . Phức tạp vì trong tình yêu đơn phương có cả niềm hạnh phúc , có cả nỗi đau khổ ; có cả dối gian và thật thà ; có cả niềm hy vọng và nhiều phần là thất vọng ; có sự hài long và có tham vọng ; có lúc cảm giác mình thật giàu có nhưng có khi lại thấy mình trắng tay . Đáng quý vì nó cho ta nếm trải hạnh phúc trong nỗi đau ; cho ta biết nói dối bằng tấm lòng chân thật ; cho ta biết tìm thấy hy vọng trong nỗi thất vọng ; cho ta hài lòng để biết tham vọng vừa đủ ; cho ta thấy đầy đủ dù thực chất ta chẳng có gì ...Vậy nên , nhiều khi tình yêu chỉ là một phía , nhưng nụ cười của tình yêu vẫn khắc lên con tim người đó những niềm trân trọng và gìn giữ những xúc cảm của mình ..nếu ai mà chối từ nó ..thì đâu con là yêu nữa...
Tôi ngưỡng mộ tình yêu đơn phương , nhưng câu chuyện tình yêu khiến tôi cảm động thì không nhiều , dường như chỉ là một chuyện thôi ...
Tôi đã từng nghĩ về tình yêu của Romeo với nàng Rosaline diệu dàng , xinh đẹp . Romeo yêu Rosaline trong niềm đơn phương đau khổ , trước lời chối từ của nàng , Romeo như muốn chết đi trong sự câm lặng . Nhưng tình yêu của Romeo khi ấy thật dễ vỡ tan , trái tim chàng liền bị cướp mất chỉ sau nụ cười ái tình của Juliet . Có thể đó là định mệnh , nhưng nó là một định mệnh phũ phàng với một mỗi tình đầu nồng nàng dù là đau đớn , tha thiết dù là mệt mỏi ... phải chăng Romeo đã quá tàn nhẫn với xúc cảm đơn phương của mình ???
Tôi đã từng bị cuốn hút bởi cuộc hôn nhân của thái tử Charles cùng bông hồng xứ Wales - Diana và tất nhiên cả mối tình thầm kín và ngọt ngào của Thái tử Charles và người tình bé nhỏ Camilla Parker Bowls nữa ...quả thật bất công cho công nương Diana , bà đã sống trong một hoàng cung của nước mắt và niềm uất ức ...Với một sắc đẹp và trí tuệ thiên bẩm , lẽ ra bà nên có nhiều hơn là một cuộc sống hôn nhân trói buộc . Bà đã dâng hiến lòng nhiệt huyết và tuổi xuân để cống hiến cho Hoàng tộc và để níu kéo người đàn ông của mình ..nhưng tất cả đáp lại chỉ là sự đợi chờ vô vọng ...Nghĩ ra thì thật thương cảm cho Diana , nhưng cuộc tình đơn phương này vẫn không gây qúa nhiều niềm đau xót , xúc động ...bởi vì trong trong tình yêu của công nương mang quá nhiều sự so đo và pha chút lòng hiếu thắng .. đó chỉ là tại trong lòng công nương không thể chấp nhận sự có mặt của một người đàn bà không đáng mang ra để so sánh với bà ... Chính điều đó đã giết chết tình yêu của công nương...
Chỉ có một câu chuyện thôi , một câu chuyện mà có lẽ chẳng ai quan tâm nhiều , cũng chẳng mấy ai thích nó ..nhưng riêng quan điểm của tôi , nó là một tình yêu đáng trân trọng nhất - đó là mối tình đơn phương thầm kín của hoàng tử Lee Yul với thái tử phi Chea Gung (trong bộ phim Hoàng Cung)


http://img78.imageshack.us/img78/3931/viewimage8c1d09ml280012wy5.jpg

Có thể nói - Yul biết hi sinh vì tình yêu , nhưng chàng không phải cao thượng như một vị thánh - Yul yêu mãnh liệt , nhưng không phải khi nào chàng cũng suy nghĩ theo cách của người mình yêu – Yul rất lãng mạn trong tình yêu , nhưng không phải lúc nào Yul cũng tâm lí ... Nói đúng hơn , Yul không là một người yêu theo cách hoàn hảo nhất , dù nhân cách và hình thức thì chàng vốn là người cầu toàn ... Nhưng tấm lòng chân thật và niềm trân trọng với tình yêu chính là sức mạnh khiến tình yêu trong Yul luôn sáng đẹp và bền vững đến thế ...Dù Yul chịu nhiều đau khổ trong tình yêu , nhưng khi nhìn vào đôi mắt của Chea Gung ,chàng vẫn dành cho cô một sự hài lòng tuyệt đối ...Nếu tôi là Chea Gung , chắc rằng tôi đã không lạnh lùng với lời thổ lộ đầy tình cảm ngọt ngào ấy : “ Cảm ơn em - vì đã là một phần của đời tôi , cảm ơn - vì đã là số phận của tôi ...” . Dường như trong tình yêu của mình , Yul luôn cảm nhận đươc niềm hạnh phúc trong những điều giản dị , đơn sơ nhất . Yul chìm đắm vào những xúc cảm yêu thương chỉ của riêng mình , không cần sự đáp lại . Mong ước của chàng là dâng hiến trọn cuộc đời mình để che chở và làm một bờ vai vững chãi mỗi lúc cô ấy khổ đau , thất vọng dù rằng nỗi đau đớn đó không dành cho chàng . Khi những giọt nước mắt của Chea Gung thấm ướt bờ vai Yul , chàng đã liên tục nhắc lại những niềm xót xa bất tận : “ Xin lỗi em , vì anh đã không thể ngăn lại..”... “mỗi lần em khóc anh lại thấy mình thật bất lực , xin lỗi ..” Chẳng biết rằng trong lòng ai đau hơn ..nhưng Yul vẫn chỉ biết xin lỗi , bởi trong khi an ủi Chea Gung , Yul cũng đang khát khao sự cảm thông , đồng điệu .
Ôi tình yêu !!! điều tuyệt vời ...tuyệt vời như một cơn gió , một cơn gió đã lấy đi linh hồn chịu nhiều đau khổ và mất mát của quá khứ trong chàng... để lại trên những dòng nhật ký , những nỗi niềm sâu lắng của một chàng hoàng tử đa sầu , đa cảm và đa tình: "...giống như một làn gió vậy, Chea Gung - em khiến tôi thấy dễ chịu và thật nhẹ nhõm,nhưng em cũng làm tôi cảm nhận được cái giá rét và lạnh căm đến quặn thắt!...Gió chẳng thể nào nắm bắt được,vì gió không thể đứng yên,gió có thể ở khắp nơi,nhưng không thể ở bên cạnh tôi mãi .Liệu có quá tham lam hay không nếu tôi muốn ôm cả thể giới vào lòng để em bớt rét buốt?!..."
Còn tôi , tôi sẽ chờ , chờ làn gió tình yêu của lòng người thổi vào cuộc đời mình những dư âm dịu dàng , mát lạnh...và Thượng đế ơi ! xin hãy cho con những nhân cách và lòng dũng cảm để có thể tự tin đón nhận và trân trọng những điều kì diệu ấy của cuộc sống ...

hoanguyen110
13-03-2009, 07:13 PM
Còn Uyên thích Hoon ở chổ Hoon rất kut3 Uyên thích Hoon vì lúc nghĩ đến Hoon Uyê không buồn và cảm giác như có 1 động lực gì đó giúp U thoát khỏi cơm mê muội sai trái nào đó U thích nhìn H cười tuy rằng U chỉ ước sẽ có 1 lúc nào đó gặp được anh dù là trong ký ức dù ký chỉ cần là ký ức đó có H thì đó là ký ức đẹp...:((!!!

BEHAPPY
30-04-2009, 04:43 PM
lần đầu nhìn thấy Hoon trong Goong làm tớ thực sự giật mình, whoa giống như từ truyện tranh nhảy ra vậy ^^, ngoại hình cậu ấy thích hợp cho vai Yul một cách hoàn hảo. Nhưng rồi càng xem càng thấy khác, Yul của cậu ấy khác lạ hơn, tình cảm hơn, hy sinh nhiều hơn so với nhân vật trong truyện tranh nên vô tình lại thấy ủng hộ Yul hơn là Shin ^^

hoon_yul
18-01-2010, 09:22 PM
:mine::mine:
Yul ở đó!
Trước mắt mình!
Như một hoàng tử trong truyện cổ tích bước ra.
Nhìn anh ấy nhắm mắt lại và…cười.Một nụ cười sao mà yêu đến thế,sao mà thánh thiện đến thế. Khi nhìn thấy hình ảnh đó mình thấy trong lòng thật ấm áp.
Cứ luôn muốn nhìn anh mãi như vậy.
Ko hiểu sao lần đầu tiên nhìn thấy anh trên poster Goong mình đã thấy ko thích Shin rồi mà chỉ thích Yul.
Mình cảm phục anh vì anh gần như là hoàn hảo.Sự hoành hảo ấy ko tự dưng mà có mà anh có được chính là nhờ sự cố gắng nỗ lực của anh.
Lee Yul của em à!Em sẽ luôn ủng hộ anh và sẽ mãi iu hoàng tử của em.
YUL! I LUV U………….

misaki_chan
29-01-2010, 09:24 PM
Văn chương không hay nên viết ko được nhìu >.<
Yul àh, sao mà yêu Yul thế ko bik...
Bạn cùng lớp toàn than :"con này suốt ngày Yul với dế" :D
Nhưng mà m_c zui lắm, vì mọi người đều biết đến Yul- idol của m_c :D

lotus
30-01-2010, 10:17 AM
Bạn cùng lớp toàn than :"con này suốt ngày Yul với dế" :D


:)) đọc câu này của misaki_chan cười quá:))

iu yul đến vậy hả ^^
hihi...để hôm nào rảnh mình coi lại goong xem sao....thấy nhiều người iu yul quá ^^ ..có lần lang thang trên google, thấy blog bạn nào đó cũng viết về yul mãnh liệt, điên cuồng lém :hihi:

yul
23-10-2010, 03:39 AM
cho đến bây giờ mình vẫn iu Yul, cậu hoàng tử bé, hoàng tử hoa bách hợp

bé ú
04-06-2011, 10:59 AM
đối với bé ú thì hoon thu hút bé ú khi hoon tham gia phim binh pháp tình yêu cơ! trông anh ý thật dễ thương, ngây thơ và đẹp trai nũa chứ! hihi